

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Truyện ngắn
Chủ đề:
niềm tin
Tác giả: Nguyễn Thạch Giang

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)

Lúc
mẹ tôi mất cách đây hai năm, anh em tôi có đến chùa xin làm lễ
“cúng thất” cho bà. Tổng cộng 7 cái thất, làm lễ cúng vào ngày
Chúa Nhật hàng tuần. Tại đây tôi quen biết chị Lành.
Ngày
cuối tuần hay ngày rằm hoặc ngày Mồng Một đầu tháng (âm lịch),
chị Lành đều đến chùa làm công quả. Chị đứng phụ bếp hoặc làm
công việc lặt vặt trong bếp, nấu đồ chay để đãi khách viếng
chùa. Thỉnh thoảng chồng chị và thằng con trai của chị cũng đến
phụ dọn dẹp, bưng bàn ghế, rửa chén hoặc hốt rác đổ rác, trong
chùa thì rất nhiều việc làm hoài không hết.
Hỏi ra mới
biết trước đây chị ở cùng quê với tôi, nhà chị ở gần “cầu Đốt”
gần trường trung học, còn nhà tôi thì ở xóm “cầu Đình”, cũng gần
gần đó.
Một hôm đến chùa tôi thấy chị xuống tóc cạo đầu
trọc, tôi không dám hỏi, chị tự kể câu chuyện đời chị cho tôi
nghe.
“... Hồi trước năm 75 ba chị làm cảnh sát, chỉ
cấp bậc nhỏ nên không phải đi tù học tập cải tạo. Nhà chị có 5
anh em, chị có một người anh và 3 đứa em. Má chị ở nhà nấu cơm
làm công chuyện nhà, cả nhà chỉ trông nhờ vào đồng lương của ba
chị. Năm đó chị mới 12 tuổi, thình lình ba chị bị mất việc, nhà
khổ lắm, bữa đói bữa no. Ba má chị ai mướn gì cũng làm, làm suốt
ngày chỉ đủ tiền mua gạo. Lúc khổ quá có mấy người hàng xóm rủ
vô chùa làm công quả ăn cơm chùa. Mấy anh em chị thường vô chùa
làm công chuyện, làm lặt vặt kiếm cơm chay ăn lấy no sống qua
ngày.
Nhiều bữa ở trong chùa chị cứ lạy Phật, miệng thì
đọc kinh mà đầu óc thì cứ cầu xin Đức Phật ‘cứu khổ cứu nạn’,
xin giúp gia đình con.
Ba chị đau bao tử kinh niên mà
không có tiền uống thuốc. Lúc nhìn thấy ông tiều tụy chị buồn
lắm, chị không biết làm sao để có tiền, chị vái với Đức Phật cho
chị trúng số. Em biết không, tờ giấy số có năm ngàn, chị phải để
dành lâu lắm mới đủ tiền mua, thiệt lúc khổ, năm ngàn thấy cũng
lớn. Mua xong, chị vô chùa lạy Phật cầu xin cho con được trúng
số. Lạy tới sói đầu mà cũng chưa trúng, lô an ủi cũng chẳng
thấy.
Chị đi học tới lớp mười thì nghỉ, lúc đó 16 tuổi
rồi, đi làm mướn kiếm tiền phụ cha mẹ. Mà đi học thì cũng chẳng
để làm gì, rồi thì cũng nhào ra đi làm mướn mà thôi.
Chị
cũng không đến nỗi xấu, phải không em? Chị được cái dáng cao ráo
không mập không ốm. Chỉ có nước da hơi ngâm đen, với lại đôi mắt
một mí. Trong nhà chị ai cũng mắt hai mí, chỉ mình chị mắt một
mí. Hồi xưa, chị cứ luôn ao ước, khi nào có tiền mình sẽ đi cắt
mắt.
Chừng nói cho chồng chị nghe, ổng cản, thôi, ‘mắt bà
vậy đẹp rồi, bày đặt đi cắt cho nó đui không thấy đường thì
khổ.’
Chị chưa từng có bạn trai, lúc mới lớn cũng có
thương một vài người, chút chút thôi, nhưng chị không dám nói.
Nghĩ mình nghèo quá đâu ai thèm.
Chị nhìn tôi miệng cười
khúc khích.
Thiệt tình mà nói, trong lòng chị lúc đó cũng
muốn có chồng như người ta, nhưng ngày qua tháng lại chẳng ai
ngỏ lời.
Qua 30 tuổi thì chị nghĩ chắc số chị không có
chồng, cũng buồn một chút thôi, lúc rảnh rỗi thường vô chùa làm
công chuyện, lấy đó làm niềm vui, có lúc chị nghĩ về già mà có
một thân một mình chắc chị vô chùa ở.
Có một vài người
quen, thỉnh thoảng kêu chị tới giúp việc nhà, dọn dẹp nấu cơm
nấu nước. Ông xã của chị bây giờ, cái năm mà vợ ổng chết ổng
mang tro cốt vợ ổng về bển chôn. Có người giới thiệu chị tới lo
cơm nước cho ổng, lúc đó chị 36 tuổi rồi, ổng lớn hơn chị một
giáp, ổng 48 tuổi có hai đứa con. Ổng về Mỹ một thời gian rồi
trở qua Việt Nam hỏi cưới chị. Chị thiệt là bất ngờ, thấy ổng
cũng hiền lành tử tế nên ưng đại, chớ thiệt ra hồi lúc đó cũng
chưa biết thương yêu gì đâu.
Chị qua Mỹ được mấy tháng
vừa biết lái xe là vô hãng điện tử làm, làm từ đó tới giờ. Chị ở
với ổng được một năm thì có bầu đẻ được thằng con trai, lúc đó
hai đứa con riêng ổng còn nhỏ, đứa 14, đứa 12. Tụi nó ở chung
với chị cũng thuận thảo, không có cảnh mẹ ghẻ con chồng. Bữa nay
tụi nó lớn hết rồi, đứa con gái lớn có chồng ra ở riêng, thằng
con trai đi làm xa, lâu lâu về nhà thăm ông già. Thằng con trai
chị bữa nay 20 tuổi rồi, em biết đó, nó cũng ngoan, lâu lâu theo
chị vô chùa giúp việc lặt vặt.
Lúc con chị còn nhỏ, lúc
đó nó chừng 10 tuổi, chồng chị bỗng nhiên đổ bệnh nặng. Người
mệt mỏi hốc hác, sụt cả mười mấy pounds, ai thấy cũng quở. Đi
bác sĩ gia đình cũng không tìm ra bệnh gì, tới chừng người ổng
bị sưng vù, bụng trương bự, da vàng mới đi vô nhà thương Bascom
cấp cứu. Ngồi ở phòng đợi ở nhà thương chị bỗng thấy buồn vô
hạn, nhớ những ngày mới biết ổng thấy ổng sao mà hiền lành tử
tế. Chị ở với ổng không bao giờ to tiếng chửi bới. Ổng không la
cà quán xá nhậu nhẹt, chỉ có cái hút thuốc là không bỏ được,
nhưng từ hôm bịnh ổng bỏ luôn rồi.
Ổng thều thào cầm tay
chị nói ổng mà có bề gì thì chị cũng rán nuôi mấy đứa con cho
nên người.
Chị bỗng khóc ồ ồ như mưa. Con chị lúc đó mới
10 tuổi, chị sợ ổng chết thì tội nghiệp nó lắm mà chị cũng khổ
lắm. Chị nguyện cầu với Đức Phật cùng Phật Bà Quan Âm cùng chư
vị Bồ Tát giúp cho chồng chị sống thêm được 10 năm nữa, đợi khi
đứa con chị nó lớn một chút.
Lúc đó có ông bác sĩ trẻ
người Việt đi ngang, thấy chị khóc quá đứng lại an ủi. Chị cầm
tay ổng nói bác sĩ ơi làm ơn cứu chồng tôi.
Bác sĩ ơi làm
ơn cứu chồng tôi!
Thiệt là may mắn, ông bác sĩ này đi nói
với văn phòng chi đó, lát sau họ cho trực thăng chở chồng chị
lên bệnh viện Stanford chữa trị. Chồng chị bị chai túi mật, nó
bị bể dịch tràn tùm lum. Bác sĩ cắt bỏ túi mật cứu sống ông xã
chị kịp thời...
Chị Lành nhìn tôi cười mỉm, mới đó mà đã
10 năm.”
Tôi hỏi vậy chớ từ ngày đó tới giờ sức khỏe
ảnh ra sao.
Chị nói cũng tốt, ảnh giờ chỉ uống thuốc
cholesterol thôi chớ không bị tiểu đường, không bị huyết áp cao,
tim mạch cũng không có vấn đề.
Rồi không đợi tôi hỏi, chị
nói luôn cái lý do chị xuống tóc lần này.
“Trước kia
chị sợ ảnh chết bất thình lình, chị cầu nguyện cho ảnh sống thêm
được 10 năm nữa. Mặc dầu sức khỏe ảnh giờ cũng chẳng có vấn đề
gì, nhưng chị nghĩ nếu mà ảnh ra đi lúc này thì chị buồn lắm.
Nghĩ tới đó sao tự nhiên thấy thương ảnh quá. Lúc nào ảnh
cũng lo cho gia đình, ảnh thấy chị đi làm về mệt là một tay phụ
chị làm bếp, cầu tiêu nhà tắm một tay ảnh chùi rửa. Chị rất
thích ăn mít, trong nhà không ai ăn chỉ mình chị ăn, vậy mà mua
một lần một trái bự, ngồi lột cả tiếng đồng hồ chưa xong, ảnh
thấy vậy nhào vô giúp không một lời cằn nhằn.
Phía sau
vườn có trồng một cây chanh, một cây plum và một cây hồng giòn.
Thằng con chị với chồng chị lâu lâu ăn một trái. Em biết mà, cây
trái ở đây sai lắm, nhiều ăn không hết. Chị tiếc của bỏ uổng,
hái đem vô hãng cho mấy người làm chung. Chị leo trèo, ảnh sợ
chị té, ảnh ra hái giúp. Tới chừng ảnh trèo cao, chị lại sợ ảnh
té thì báo đời, biểu thằng con phụ ba nó mé bớt nhánh, trái chín
trên cao hái không được thì để chim ăn hoặc ngó chơi chớ không
dám leo trèo nữa.
Chị sống với ảnh hơn 20 năm chưa hề có
tiếng cãi lộn. Trên đời này chưa ai thương chị bằng ảnh. Hồi lúc
nhỏ chị thường than thân trách phận sao cuộc đời mình khổ quá.
Giờ có gia đình êm ấm chị không mong gì nữa. Mấy anh em chị cũng
khá, nhà cửa đàng hoàng. Thằng con trai của anh chị học rất
giỏi, được học bổng du học bên Úc. Ai cũng nói nhà chị được
hưởng phước nhờ mấy anh em chị hay vô chùa làm công quả.”
Có người gọi chị Lành nhờ giúp gì đó.
Nhìn chị bước
đi tôi bỗng thấy có cảm tình với chị, một người vợ xuống tóc vô
chùa cầu xin cho chồng mình sống thêm được một thời gian nữa.
Tôi đứng lên định bước ra về tự dưng có ý nghĩ, bước đến bàn
thờ Phật, cầu xin ơn trên phù hộ cho chồng chị Lành sống thêm
(ít nhất) 10 năm nữa.
Nguyễn Thạch Giang
nguồn:
blog người phương nam

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by kb chuyển
Đăng ngày thứ
Năm, February 26, 2026
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH