

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tùy bút
Chủ đề:
mùa lễ tạ ơn/thanksgiving
Tác giả:
Phượng Vũ

Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)

Cái
thời tôi mới đặt chân đến Mỹ, điều đầu tiên làm tôi ngạc
nhiên là sao tiếng “Thank you” được dùng nhiều quá? Nó gần
như là tiếng cửa miệng của người Mỹ. Ở Việt Nam thì khác,
tiếng “Cám ơn” ít khi được dùng tới. Tôi thắc mắc không biết
là họ cám ơn thiệt hay giả? Rồi có một lần tôi đi “garage
sale”, đây lại là 1 hình thức văn hóa khác của người Mỹ.
Trong nhà có nhiều loại quần áo, đồ dùng đã lỗi thời hay vì
đã mua cái mới... bèn bỏ ra garage cho trống nhà, nhưng tới
một lúc nào đó garage cũng chật chỗ.
Và thế là 1 cuối
tuần nào đó họ mở “garage sale” để bán đi những thứ đó với
giá rẻ như bèo. Có lẽ đó là một hình thức “share” với người
khác những thứ mình không cần, mà người khác thấy cần. Đây
cũng là một nét hay về văn hóa! Những người mới di dân đến
Mỹ rất khoái đi garage sale, vì mua được nhiều món đồ mình
đang cần với giá rẻ như cho không. Hơn nữa “cũ người, mới
ta”, nên đi garage sale là một cách shopping rẻ tiền nhất
của dân mới qua Mỹ. Thỉnh thoảng lại vớ được những món quý
mà giá lại quá hời, muốn như vậy thì phải đi garage sale
những khu nhà giàu. Lần đó đi khu nhà giàu, tôi thấy ở 1
garage sale bên cạnh những cái bàn họ bày la liệt các món đồ
mà giá có khi từ 5, 10 cents tới 1, $2, lại có một khu họ để
một số đồ với tấm bảng Free. Tôi thường hiểu Free theo lối
nghĩa “quyền tự do” của con người, nên không dám chắc Free ở
đây có nghĩa là gì, bèn quay qua hỏi con gái:
– Cái
bảng này nghĩa là gì vậy?
– Nghĩa là họ cho không,
muốn lấy thì cứ lấy.
Tôi mừng quá:
– “Thiệt
vậy sao?”
Ông chủ nhà thấy tôi không có túi để đựng,
bèn vô tìm cho mấy cái túi giấy to, rồi sau đó còn phụ bưng
ra xe giùm. Vậy mà tôi chưa kịp cám ơn thì ông đã tươi cười
nói trước: “Thank you”. Tôi ngớ người ra, quay qua nói với
con gái:
– Ủa sao ông cho đồ mình, còn kiếm túi cho
mình đựng, rồi lại bưng ra xe giùm. Vậy mà ông còn “thank
you” mình nghĩa là sao?
– Có lẽ “thank you” là văn
hóa của Mỹ, hay là vì mẹ đã “dọn” giùm ông những món đồ mà
ông thải ra nên ông cám ơn mẹ...
Ấn tượng về lần
“thank you” đó luôn ghi nhớ mãi trong đầu tôi. Càng về sau
tôi mới nghiệm ra quả “thank you” là 1 nét văn hóa của Mỹ.
Dù bạn làm điều gì nhỏ bé, vịn giùm cái cửa để đi vô, nhường
bước một lối đi... cũng đều nhận được lời “Thank you”. Trong
khi đó tôi nghe một số người quen di dân Việt Nam than
phiền:
– Qua đây đi “cày” cực muốn chết, ky cóp không
dám xài để dành gửi tiền về cho thân nhân ở Việt Nam. Nhưng
khi nhận họ coi như đó là bổn phận của mình, không hề nói 1
lời cám ơn.
– Có khi họ còn chê bai sao Việt kiều gì
mà “kẹo kéo” quá, nhà kia con cái chẳng học hành gì qua Mỹ
đi làm Nail mà gửi về còn xộp hơn nhiều.
Ở thêm một
thời gian nữa, tôi mới biết ở Mỹ có 1 ngày lễ truyền thống
đó là ngày “Lễ Tạ Ơn” (Thanksgiving).
Có lẽ trên thế giới chỉ có ở Mỹ mới có ngày lễ lớn truyền
thống này. Ngày lễ này được tổ chức vào thứ 5 của tuần lễ
thứ 4 trong tháng 11 hằng năm. Người ta thường được nghỉ 4
ngày cuối tuần cho ngày lễ này tại Hoa Kỳ. Và có lẽ đây là
dịp lễ mà mọi người Mỹ được nghỉ lâu nhất, hơn cả Lễ
Christmas, và Tết Dương Lịch. Xem thế mới biết người Mỹ rất
trọng tinh thần “Tạ ơn”. Vậy mà trước kia lúc còn ở Việt Nam
tôi cứ hay nghĩ nước Mỹ với đời sống văn minh quá cao, họ
luôn chạy theo đời sống vật chất, thì sẽ quên đi đời sống
tinh thần, tình nghĩa... Bây giờ tôi mới biết mình đã nghĩ
không đúng! Ngoài ra người Mỹ không chỉ “cám ơn” suông, họ
còn “Tạ ơn đời” bằng cách giúp lại những người khác đến sau
và bằng những công tác từ thiện trên khắp thế giới, mà nguời
Mỹ luôn đứng đầu. Mỗi năm, mùa Thanksgiving là cao điểm của
các công tác từ thiện. Nhiều nhóm thiện nguyện tổ chức chiêu
đãi những bửa ăn Tạ Ơn, phát quần áo ấm, phát túi ngủ cho
những kẻ không nhà. Nhiều công ty, tiệm ăn lớn mở ra những
“Thanksgiving Party” mời mọi người đến tham dự miễn phí, đôi
khi có phát quà. Họ thực lòng muốn “Tạ Ơn Chúa, Cám ơn Đời”
bằng những việc làm cụ thể, thiết thực. Họ muốn ngày lễ Tạ
Ơn không ai bị bỏ quên, vì không phải ai cũng đều có mái gia
đình để trở về, để tiệc tùng quây quần bên nhau. Một lần
nhóm chúng tôi ghi danh đi tour chơi vào lễ Tạ Ơn, vì đó là
thời điểm được nghỉ làm lâu nhất, tưởng là tour bị ế, vì ai
cũng lo về đoàn tụ gia đình nhưng ngược lại tour trở thành
đắt hàng nhất, với 2, 3 xe buýt đầy khách.
Nguồn gốc
của Lễ Tạ ơn từ nguyên thủy là để cảm ơn Thượng Đế đã ban
cho vụ mùa bội thu, cám ơn những người dân bản xứ đã mở rộng
vòng tay giúp đỡ những người di dân còn “lạ nước, lạ cái”.
Lâu dần về sau là dịp để mọi người cám ơn nhau, cám ơn gia
đình ông bà, cha mẹ, anh em bạn bè. Lễ Tạ ơn thường được tổ
chức với gia đình và bạn bè gặp gỡ, cùng chia sẻ niềm vui,
và nhất là một bữa tiệc tối, gia đình sum họp ăn uống vui
vẻ. Đây là một ngày quan trọng cho đời sống gia đình, nên dù
ở xa, con cháu thường về quây quần với gia đình. Đó là một
ngày họp mặt gia đình đầy ý nghĩa. Nói tới họp mặt nhân ngày
lễ Thanksgiving mà không nói đến món “Gà Tây” là một thiếu
sót, vì nó là món chính của bữa tối mừng Lễ Tạ Ơn, nên đôi
khi ngày Tạ Ơn còn được gọi là Ngày Gà Tây. Hằng năm vào dịp
này có hằng trăm triệu con gà tây phải “hy sinh” lên “ngồi”
trên bàn tiệc. Nhắc tới đây tôi lại nhớ kỷ niệm về “Gà Tây”
hồi còn ở Việt Nam, tết nào cũng ăn gà VN hoài, một lần tết
đến để thay đổi món ăn mới lạ, tôi quyết định ăn gà tây. Gà
ta thì đi chợ lúc nào cũng có, riêng gà tây thì vừa đắt, vừa
hiếm, tôi phải đặt hàng trước cả tuần dưới Chợ Lớn. Gần tết
tới ngày hẹn phải đem xe đi lấy nó về, rồi phải đi mua cái
lồng to để chụp xuống cho nó khỏi chạy tùm lum. Không ngờ
đến tối thì nó lại cứ ngoác họng kêu “rọt rọt... oác... oác”
ầm ĩ, sợ nó làm phiền hàng xóm, tôi cho nó ăn uống thật no
để nó ngủ, nhưng nó không chịu ngủ mà cứ tiếp tục ca bài ca
“nhớ nhà” giữa đêm khuya, tôi đoán vậy! Nhìn cái mỏ nó ngoác
ra làm khổ lỗ tai mọi người mà không biết làm sao cho nó im?
Vậy là ông xã tôi phải đi tìm giây thun để cột mỏ nó lại cho
nó khỏi kêu, nhưng chỉ được một lát là sợi thun văng mất, nó
lại tiếp tục bài ca cũ. Thế là xảy ra cuộc chiến thầm lặng
xem “ai thắng ai?” giữa nó và ông xã tôi. Hôm sau ông bỏ giờ
đi truy tìm sợi thun to hơn chắc hơn, nhưng nó vẫn thắng
trong mấy đêm liền. Cả đêm ông mất ngủ vì cứ lui cui đi cột
mỏ cho nó khỏi ồn ào... Tới đêm cuối cùng nó thua chắc vì
kiệt sức, thì hôm sau cũng tới ngày nó vô nồi nước sôi.
Thiệt ai dè vì “đổi mới” món ăn mà gây ra bao nhiêu phiền
phức. Làm thịt nó cũng nhiêu khê, và nấu nó thì càng khó
hơn, vì xương nó cứng, thịt nó dai và nhạt. Cuối cùng tưởng
“đổi mới” để có món ăn ngon, ai dè các con tôi chê “dở ẹc”.
Vậy là chưa có năm nào nhà tôi ăn tết dở như năm đó! Quả là
một kinh nghiệm đáng nhớ vì ham “đổi mới”! Sau này ở Mỹ,
nhân dịp lễ Thansgiving, trường cho mỗi người 1 con gà tây,
nhớ lại kỷ niêm xưa, tôi không biết làm gì với nó, bèn đem
ra tiệm Tàu nhờ quay. Tốn thêm tiền mà ăn cũng chẳng ra gì!
Từ đó về sau thôi thì “Ta về ta tắm ao ta” cứ ăn gà ta đi bộ
là ngon và chắc ăn nhất.
Ngày nay không chỉ có người
Mỹ, mà những thế hệ di dân tiếp nối, đều có truyền thống làm
lễ Tạ Ơn mỗi năm. Tinh thần “Tạ Ơn” này đã thấm dần vào mạch
máu những người dân sống trên đất Mỹ. Nhìn quanh tôi thấy có
rất nhiều điều cần để Tạ Ơn. Trước hết Tạ Ơn vì đất nước này
đã bao dung, giúp đỡ tạo cơ hội thăng tiến và thành công cho
rất nhiều gia đình Việt Nam, trong đó có gia đình tôi. Hồi
tưởng lại sau một thời gian vật lộn với cuộc sống mới để gia
đình có 1 cuộc sống tương đối ổn định. Tôi bắt đầu quay trở
lại trường để đi học vì lời một người bạn nhắc nhở “Đất nước
này luôn mở rộng cơ hội cho mọi người, nếu muốn ngóc đầu lên
thì phải chịu khó đi học lại.” Thế là tôi mày mò hỏi thăm
đường đi tới trường college, học cách lái xe trên Freeway,
rồi bỡ ngỡ tới trường với bao điều mới lạ... Nhưng bù lại đi
tới đâu tôi cũng đều nhận được sự ân cần giúp đỡ và khuyến
khích. Cái khó khăn của tôi là đi học lại khi không còn trẻ
nữa, vốn liếng tiếng Anh lại ít ỏi, đã vậy lại còn phải đi
làm full–time [toàn thời gian]. Điều làm tôi ngạc nhiên khi
được biết nếu học full–time sau khi pass [đậu/đỗ] được 1
semester [1 học kỳ hay lục cá nguyệt], tôi lại được hưởng
một số tiền khá nhiều gọi là Finance Aid [yểm trợ tài
chánh]. Lúc bấy giờ lòng nhớ quê hương, nhớ cha mẹ, người
thân vẫn còn là một thiết tha lớn trong lòng. Do đó những
khi gặp khó khăn, nản lòng muốn bỏ học, nhưng nhớ tới số
tiền nhận được có thể giúp tôi cuối năm học làm 1 chuyến về
thăm quê hương, khiến tôi phấn chấn lên. Nó chính là động
lực lớn thôi thúc tôi rán lên vì 1 công việc mà có tới 2 mục
đich: vừa thăng tiến bản thân, vừa được về thăm quê hương
gia đình. Có lẽ chỉ có ở nước Mỹ tôi mới có hoàn cảnh và
điều kiện quá tốt như thế. Do đó mỗi năm đến ngày lễ Tạ Ơn,
bồi hồi nhìn lại một chặng đường dài sống ở nước Mỹ, trong
lòng tôi lại dâng lên nhiều cảm xúc với lòng biết ơn 1 đất
nước đã cưu mang gia đình tôi cùng rất nhiều gia đình Việt
Nam khác. Chúng tôi không chỉ được hưởng không khí Tự do mà
còn có một đời sống quá đầy đủ, nếu so với đồng bào tôi ở
quê nhà. Khi nhắc đến quê nhà tôi lại nhớ đến những người
đang gian khổ đấu tranh cho nhân quyền của dân tôi. Họ đang
chịu nhiều gian lao thử thách, tù đày, và tôi thấy cũng phải
cám ơn họ về những can đảm và hy sinh quý báu của họ. Nhờ họ
mà tôi còn được một chút tự hào về tinh thần bất khuất của
Tổ Tiên, mỗi khi có dịp nghe lại bài hát xưa:
“Dân
nước tôi từng đấu tranh diệt ngoại xâm
Trên máu xương
từng hát ca bài thành công
Dân nước tôi nòi giống hùng
cường Lạc Long
Làm gái toàn là Trưng Vương
Làm trai
rạng hồn Quang Trung.”
Họ đã dũng cảm đứng lên
đấu tranh cho một nền dân chủ thực sự mà dân Việt Nam đang
đói khát, nhưng ở đây tôi đang được hưởng nó một cách tràn
trề. Đó là nền dân chủ mà mỗi người đều biết “chấp nhận nhau
dù khác biệt nhau”. Tôi vô cùng cảm kích khi nghe TT Obama
nói với ông Trump trong ngày đầu tiên 2 người gặp gỡ tại tòa
Bạch Ốc:
– “Tôi sẽ làm hết khả năng của tôi để giúp
ông thành công, vì ông thành công thì đất nước Mỹ này sẽ
thành công”.
Dù rằng chiến thắng của ông Trump là nỗi
cay đắng của TT Obama bởi những công trình tâm huyết ông đổ
ra với biết bao công sức sẽ bị Trump phá hủy hết. Nó làm tôi
chợt nhớ đến câu nói của Đức Đạt Lai Lạt Ma:
– “Nếu
có thể hãy đối xử với nhau tử tế. Và ta luôn luôn có thể”.
Xin cám ơn nền Dân Chủ đích thực của Mỹ, hy vọng nó sẽ
giúp hàn gắn những chia rẽ của đất nước.
Từ đó tôi
nhận ra, ta không chỉ cám ơn, những khi ta đạt được điều
mong muốn hay có hoàn cảnh thuận lợi tốt đẹp, mà ngay cả
những lúc gian nan, bất như ý ta vẫn có thể nhìn ra được
điều tốt để cám ơn cuộc sống. Tôi có chị bạn mắc một căn
bệnh nan y, nghĩa là khó lòng chữa khỏi, và có thể đeo mang
tới chết, nhưng tôi ít thấy chị than phiền, càm ràm mà vẫn
sống an nhiên tự tại. Tôi hỏi thăm bí quyết thì chị cười cho
biết:
– Bí quyết gì đâu! Đơn giản là mỗi lần đi khám
bệnh, nhìn những bệnh nhân chung quanh, thấy họ bị nặng hơn
mình nhiều. Khi hỏi thăm họ lại ao ước được bịnh nhẹ như
mình. Tự dưng cảm thấy mình còn may mắn hơn họ, vậy thì còn
gì để than phiền nữa? Mà ngược lại còn phải cám ơn Trời vì
đã cho mình bịnh nhẹ hơn.
Tương tự như vậy, một chị
khác bị chồng ly dị để được tự do bay nhảy. Bạn bè ai cũng
tội nghiệp giùm cho chị “Sao người tốt mà lại gặp cảnh gian
truân”. Nhưng chị thì lại tâm tình:
– “Có những thứ
mất đi rồi, ta mới cảm thấy tiếc nuối vì không biết trân
trọng, nhưng có những thứ mất đi rồi ta mới nhẹ nhõm nhận
ra: Đáng lẽ ta phải từ bỏ nó từ lâu lắm rồi”.
Chị còn
mỉm cười cho biết:
– “Đáng lẽ tôi phải cám ơn ông
chồng tôi vì đã giúp tôi giải thoát sớm khỏi gông cùm và có
được cảm giác nhẹ nhõm, tự do thoải mái như bây giờ”.
Nghe chị nói tôi chợt nhớ tới một câu đã đọc được ở đâu
đó “Hạnh phúc là khi có 2 người để tựa vai nhưng cũng có khi
là cô đơn một mình”.
Đường đời có lúc êm xuôi, có lúc
gập ghềnh, quay đi ngoảnh lại con cái đã trưởng thành. Chúng
có sự nghiệp, có gia đình riêng để lo toan bận rộn... Còn
chúng ta bây giờ mới là lúc cảm thấy “Đi đâu loanh quanh cho
đời mỏi mệt”. Và đó là lúc chúng ta cần tới bạn bè nhiều
nhất, vì bạn bè có thể hiểu nhau quan tâm tới nhau. Do đó
trong những điều phải cám ơn cuộc sống tôi luôn nhớ đến cám
ơn các bạn của tôi. Những người đã cùng tôi chia sẻ những
vui buồn của cuộc sống:
“cho nên tôi yêu trái tim
không nặng nề
những con tim bạn bè bao la...”
Mấy tuần rồi bỗng dưng tôi bị ho, những cơn ho như xé
cổ, ho nảy đom đóm mắt. Khi tôi đến nhà Đ để lấy món đồ bỏ
quên, nghe tiếng tôi ho, bạn le te chạy ra sau vườn, lấy cầu
thang ra. Tôi chạy theo hỏi:
– “Bà làm gì vậy?”
– “thì trèo lên hái mấy quả tắc cho bà về chưng với
đường phèn mà ăn cho nó bớt đau họng nè!”.
Khi gặp X
trong lúc đi bộ, nghe tiếng tôi ho:
– “Để tui về qua
nhà hàng xóm xin cho bà ít rau tần dày lá, về nhai trị ho
hay lắm”.
Cứ như thế bạn cho thuốc uống, bạn cho mật
ong về ngậm... Mỗi người quan tâm một chút, một chút...
“Một chút trong đời trở thành một chút thật tuyệt
vời
Chắt chiu từng chút ấy cho đời này thêm dễ thương”.
Các bạn đã làm tôi cảm thấy cơn ho bỗng trở nên đáng
yêu, vì nhờ nó tôi nhận được nhiều cái “một chút” tình
thương của các bạn. Cảm ơn đời cho tôi nhiều tình bạn để từ
đó tôi cảm nhận “Hạnh phúc chẳng ở đâu xa, hạnh phúc
thật ra rất gần”. Ở đời có những thứ không phải mua
bằng tiền, nhưng luôn được trân quý vì “Chỉ một chút ân
cần, xa xôi cũng thành gần”.
Một lần trong bữa
tiệc mừng lễ Thansgiving, tôi thật xúc động khi nghe được
bài hát “Cám Ơn Người”:
“Cám
ơn Người, vì ngày hôm nay đây chúng ta quây quần đang có
nhau.
Biết bao hạnh phúc,xớt chia cuộc sống, mến thương
nhau đầy trọn tình thân...”
Không phải chỉ riêng
tôi xúc động mà cả nhóm cũng vậy, nên chúng tôi cứ say sưa
hát đi hát lại hoài mà không thấy chán. Nhất là càng thấm
thía hơn với câu “Hãy yêu nhiều vì ngày hôm nay đây Chúng ta
đang còn trông thấy nhau” khi nhớ tới cuộc đời vô thường,
nhớ tới những người bạn mùa Tạ Ơn trước còn ngồi với ta mà
mùa Tạ Ơn này đã bỏ ta mà đi.
Chưa hết, tôi thấy còn
nhiều thứ cần phải tạ ơn đời trong cuộc sống hằng ngày, như
khi nghe được một bài nhạc hay làm lòng mình rung động,
trong tôi chợt dâng lên lòng biết ơn người nhạc sĩ. Đọc được
một bài viết hay, xem được một cuốn truyện ý nghĩa, thưởng
thức được một bộ phim xúc động tôi luôn thầm cám ơn tác giả
đã cho đời những món ăn tinh thần bổ ích.
Tin tức
hàng ngày thường tập trung loan báo về những điều tiêu cực,
nhưng trong nhiều mặt, thế giới vẫn còn những điều tốt đẹp:
giúp đỡ một người tàn tật qua đường, quan tâm tới nỗi buồn
của người bên cạnh, giúp tiền học phí cho 1 em học sinh
nghèo... Bạn ơi! Hãy tin như vậy về cuộc sống và chính bạn
cũng sẽ góp bàn tay nhỏ bé của mình để làm cho thế giới
chung quanh bạn tốt hơn một chút, phải không? Mỗi khi ngày
mới bắt đầu hãy tự nhắc nhở mình:
“Cám Ơn Đời Mỗi
Sớm Mai Thức Dậy
Ta Có Thêm Ngày Nữa Để Yêu Thương”.
Con người sống trên đời, kỳ thực cũng không cần nhiều
thứ lắm, chỉ cần sống khỏe mạnh, chân thành yêu thương mọi
người thì đó vẫn được coi là một cuộc sống giàu có, sung
túc.
Trong mùa lễ Tạ Ơn tôi xin tạ ơn Chúa, biết ơn
tất cả những người thân yêu, cám ơn tất cả bạn bè xa gần đã
giúp đỡ, đã bên cạnh tôi những lúc vui buồn của cuộc sống,
và có lẽ cả với một số “độc giả” của tôi, đã chịu khó đọc
những chia sẻ tâm tình của tôi về cuộc sống chung quanh.
Thân chúc các bạn một mùa lễ Tạ Ơn an lành. Mong rằng mọi
người hãy cùng nhau nghĩ đến những niềm vui, ơn phúc của
đời, của người khác đã mang đến cho mình, và san sẻ với
những người xung quanh, cho nhau một tí ân cần, một chút
quan tâm... để cùng nhau chúng ta:
“Còn tìm thấy
quanh đây tình người
Còn tìm thấy bao nhiêu mời gọi
những tâm hồn lá xanh tươi
Biết ơn đời những tin vui”.
Mùa Tạ Ơn 2017
Phượng Vũ
nguồn:
blog người phương nam



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by kb chuyển
Đăng ngày
thứ Năm, November 27, 2025
tkd . Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH