
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tự truyện
Chủ đề:
mùa ql–19/6
Tác giả: MX Phạm Văn Tiền/K20

Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
Lời tác giả: Chúng ta đang bước vào những ngày lễ tưởng
niệm Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 19/6. Cuộc chiến đấu một mất một
còn với chủ thuyết cộng sản toàn cầu đã chấm dứt hơn 44 năm về
trước, nhưng niềm đau xót khôn nguôi luôn ám ảnh vào tâm khảm
của mỗi chiến sĩ miền Nam Tự Do. Người lính Việt Nam Cộng Hoà bị
buộc phải thua đau trong niềm tức tưởi nghẹn ngào. Còn kẻ chiến
thắng thì bàng hoàng ngơ ngác, không biết từ đâu mà mình chiến
thắng quá nhanh và dễ dàng như vậy. Niềm oan ức về một sự sụp đổ
một thể chế Cộng Hòa suốt hơn 20 năm gầy dựng, ngày nay đã được
minh oan bằng những chứng cớ lịch sử. Chính nghĩa của một chế độ
đã được phục hồi cùng những chiến sĩ can trường bất khuất trong
cuộc chiến đó. Những người lính VNCH đã nằm xuống trên mọi miền
đất nước nay đã được vinh danh, cùng những Thương phế binh đã
mất một phần thân xác mình cũng đã được phục hồi danh dự, bằng
những buổi ca nhạc gây quỹ “Cám ơn Anh” với sự tham dự vài chục
ngàn người. Cờ vàng chính nghĩa đã được công nhận trên rất nhiều
tiểu bang Hoa Kỳ, cùng rất nhiều đài tưởng niệm chiến sĩ Việt Mỹ
đã được dựng lên, để tôn vinh và mãi mãi ghi nhớ công lao của
những anh hùng đã nằm xuống, và máu xương đã đổ ra trong cuộc
chiến đấu bảo quốc an dân đó.
Tôi vẫn nhớ mãi cái ngày mà
đơn vị tôi đã phải tan hàng tại cửa biển Thuận An, Huế. Một cuộc
bại trận không phải do những người lính chúng tôi không chịu
chiến đấu, mà do từ lệnh trên của các cấp thẩm quyền, ngoài khả
năng hiểu biết của anh em chúng tôi. Một cuộc lui binh chưa từng
được viết ra trong binh pháp, và cũng chưa đơn vị nào đem ra áp
dụng bao giờ. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng trong
quân sử miền Nam Việt Nam.
Bài viết này xin dành tặng các
chiến hữu TQLC của tôi, những người đã may mắn không hiện diện
tại mặt trận phía Bắc Quảng Trị vào những ngày cuối tháng ba gãy
súng. Các anh có lệnh xuôi Nam còn chúng tôi những Kình Ngư, Hắc
Long, Mãnh Hổ, Sói Biển, Thần Tiễn còn ở lại. Những diễn biến có
thật mà máu và nước mắt tưởng chừng như không đủ để nói lên
những oan trái xót xa đã dành sẵn cho thân phận của một người
lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.
–MX Phạm Văn Tiền/K20

Đầu tháng 3 năm 1975, Cộng sản Bắc
Việt dốc toàn lực lượng tấn công hầu cưỡng chiếm toàn bộ
miền Nam. Bình Long, An Lộc thất thủ, thị xã Ban Mê Thuột
sau đó cũng bị bỏ ngỏ hoàn toàn với sự rút quân ồ ạt như
nước vỡ bờ của Quân Đoàn II về Nha Trang và nhiều nơi khác.
Trong khi đó phòng tuyến phòng thủ phía Bắc do SĐ/TQLC đảm
trách vẫn còn là một vùng đất yên tĩnh trong sự cẩn thận, dè
dặt chờ đợi lẫn nhau.
Sau sự phối hợp nhịp nhàng của
2 Sư Đoàn Tổng Trừ Bị thiện chiến nhất là Nhảy Dù và TQLC,
với thế đánh gọng kìm liên tục từ 2 phía Đông–Tây, đã buộc
địch phải tháo chạy với nhiều tổn thất nặng nề, bằng chiến
thắng tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị ngày 14/9/1972. Sư Đoàn
Nhảy Dù được điều động về mật trận Đức Dục, Quảng Nam
[Thường Đức]. SĐ/TQLC ở lại chịu trách nhiệm trên một tuyến
khá rộng trải dài từ bờ biển Đông sang tận những mỏm núi tận
cùng phía Tây thuộc dải Trường Sơn, qua các vùng Mỹ Thủy,
Long Quang, Bích La, Triệu Phong, Nam sông Thạch Hãn, Như
Lệ, Tích Tường, La Vang, Động Ông Đô, Barbara, Anne, Cổ Bi,
Hiền Sĩ, Thanh Tân, Lồ Ô...
Liên Đoàn 911 và các Đại
Đội biệt lập ĐPQ tiểu khu Quảng Trị được đặt dưới quyền điều
động của BTL/SĐ/TQLC hành quân trong việc phòng thủ này. Mặc
dù là đơn vị được giao nhiệm vụ phòng thủ, nhưng SĐ/TQLC vẫn
luôn chứng tỏ khả năng cơ động tấn công tận sào huyệt địch,
như cuộc đổ bộ vượt sông Thạch Hãn của TĐ6/TQLC vào tháng 10
năm 1972, cuộc hành quân thần tốc tái chiếm cửa Việt tháng 1
năm 1973 trước giờ ngưng bắn có hiệu lực của Hiệp định Paris
và đặc biệt Lữ Đoàn 258 TQLC đã hạ một tàu vận tải lớn tiếp
tế địch đang mon men ngoài khơi bờ biển Mỹ Thủy tháng 6 năm
1973.
Ngược lại, địch quân chưa có lần nào dám liều
lĩnh tấn công vào các đơn vị TQLC. Có chăng chỉ là những
hành động phá hoại lén lút, đặc công, giật mìn lẻ tẻ trên
các trục lộ giao thông tiếp tế. Phải nói rằng đây là phòng
tuyến phòng thủ vững chắc nhất, thừa sức ngăn chặn mọi cuộc
xâm lăng từ phương Bắc xuống của CS Bắc Việt.
Do tình hình xáo trộn chung của đất nước và vì nhu cầu
đòi hỏi cấp bách của chiến trường lúc này, Bộ Tổng Tham Mưu
QLVNCH đã quyết định điều động phần lớn các lực lượng TQLC
về Nam gồm các LĐ–258, LĐ–369, và LĐ–486 vừa mới được thành
lập. LĐ–147 do Đại tá Nguyễn Thế Lương chỉ huy gồm các Tiểu
Đoàn 3, 4, 5, TĐ2 Pháo binh, 2 Đại Đội Viễn Thám, và Tiểu
Đoàn 7/TQLC
thuộc Lực Lượng Đặc Nhiệm Tango do Đại tá Tư
lệnh phó trực tiếp chỉ huy đang nằm sẵn trên các tuyến. Thay
vào lỗ hổng to lớn trên là 2 Liên Đoàn BĐQ với trang bị quân
số thiếu hụt. Đây là khởi điểm cho tất cả sự bỏ ngõ sau này
ở mật trận Bắc Quảng Trị.
Mãi đến chiều tối ngày
7/3/1975, địch bắt đầu mở cuộc tấn công đầu tiên thật mãnh
liệt vào một Trung Đội tiền đồn tại Đồi 51 thuộc căn cứ Tư
Tưởng, hướng Tây Quốc lộ 1, cây số 23. Đơn vị này được chỉ
huy bởi Trung uý Sáng ĐĐP/ĐĐ1 Tiểu Đoàn 4 TQLC đã chiến đấu
thật can cường, đẩy lui nhiều đợt xung phong biển người của
địch. Lần liên lạc sau cùng qua máy PRC–25 vào lúc 4:00g
sáng, anh đã yêu cầu pháo binh chụp thẳng trên đầu mình vì
vị trí bị địch tràn ngập. Anh đã tử thương sau đó trong cuộc
cận chiến bằng lựu đạn với kẻ thù. Sáng sớm ngày 9/3/1975,
Thiếu tá Trần Ngọc Toàn TĐT/TĐ4/TQLC điều động toàn bộ lực
lượng còn lại, nhờ có sự yểm trợ thật chính xác của các phi
vụ A–37 thuộc không lực Vùng I chiến thuật, ta đã hoàn toàn
làm chủ tình hình. Xác địch nằm ngổn ngang trong các bãi mìn
của hàng rào phòng thủ, một số đồng bọn khác đang lẩn tránh
trong các bụi rậm bị ta bắt sống. Cũng cùng trong đêm đó,
tại một nơi khác, Tiểu Đoàn 121/ĐPQ tiểu khu Quảng Trị đã
tóm nguyên Trung Đội địch khi chúng tìm cách tiến về hướng
quận Hương Điền.
Ngày 22/3/1975, đoàn xe tiếp tế cuối
cùng của đơn vị rời hậu trạm Mang Cá, Huế vào vùng hành
quân. Chúng tôi được biết hầu hết dân chúng đã di tản vào Đà
Nẵng và hậu trạm cũng được Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn mang tất cả
trang thiết bị về cửa biển Thuận An chờ lệnh.
Tôi chỉ
thị cho các Đại Đội thu gọn lại các trang bị và phải gấp rút
di tản các thương bệnh binh đi theo chuyến tiếp tế này. Ngày
23/3/1975 vào lúc 3:00g chiều, sau khi VC đồng loạt pháo
kích dữ dội vào tất cả các vị trí, địch từ thượng lưu sông
Bồ, xung phong tấn công vào các tuyến của ĐĐ2/TĐ5/TQLC, vì
quá bất ngờ và thiếu cảnh giác nên 2 Trung Đội tận cùng cánh
trái của Đại Đội này bị bung tuyến. Tôi liên lạc với Đại uý
Trần Văn Loan ĐĐT hãy cố gắng gom con cái lại và chỉnh đốn
đội hình, đồng thời báo cáo tình hình này về BCH Lữ Đoàn.
Đại tá Lữ Đoàn Trưởng ra lệnh là bằng bất cứ giá nào cũng
phải chiếm lại vị trí vừa mất.
Chấp nhận mọi hy sinh
thiệt hại, ĐĐ4 của Đại uý Nguyễn Văn Hai được tăng cường và
đã hoàn tất nhiệm vụ vào lúc 6:00g sáng ngày 24/3/1975. Cũng
trong thời gian này, hầu hết tất cả các đơn vị Biệt Động
Quân, Địa Phương Quân tự động rã ngũ bỏ tuyến phòng thủ Bắc
Quảng Trị kéo về Huế thật hỗn độn. Thị xã Quảng Trị coi như
bị bỏ ngỏ hoàn toàn. Tiểu Đoàn 4/TQLC được điều động về làm
nút chặn tại phía Nam cầu An Lỗ. TĐ7/TQLC trấn dọc sông Mỹ
Chánh từ cầu Vân Trình ra biển Đông, phòng tuyến cao nhất
phiá Bắc của miền Nam.
Khoảng 4:00g chiều cùng ngày,
nhận dược lệnh về tham dự cuộc họp khẩn cấp tại BCH/LĐ, Đại
tá Nguyễn Thế Lương, Lữ Đoàn Trưởng, cho chúng tôi biết rõ
tình hình tổng quát và nhiệm vụ phải thi hành đêm nay là một
cuộc di tản chiến thuật cho tất cả các lực lượng về cửa biển
Thuận An, vùng đất từ Bắc đèo Hải Vân trở ra rồi sẽ lọt vào
tay địch... Cũng như thành phố Quảng Trị bị vất bỏ một cách
vô tội vào sáng hôm nay khi mới chỉ có một vài loạt pháo
kích lẻ tẻ đâu đó.
Thế là hết, còn gì đâu hào quang
chiến thắng “Cờ bay, cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu
vừa chiếm lại đêm qua bằng máu...” Máu của hàng vạn đồng
bào, máu của hàng ngàn chiến hữu nằm xuống cho vùng đất hồi
sinh và ngay bây giờ, từ tối nay Huế cũng sẽ chịu chung số
phận. Cố Đô đầy niềm kiêu hãnh tự hào dân tộc rồi sẽ bị
nhuộm đỏ bởi lũ người khát máu CS. Hàng trăm nấm mồ chôn
sống tập thể còn đó, máu xương mồ hôi nước mắt của bao chiến
sĩ QLVNCH còn đây trong lời thề quyết tử bảo vệ cố đô Mậu
Thân 1968. Còn đâu nữa những ngày tháng vàng son nhất của
người lính chiến nơi tuyến đầu lửa đạn lúc nào cũng hùng
dũng hiên ngang. Có nỗi đau nào hơn niềm tủi nhục của người
lính bại trận!
Việc cần thiết trước nhất là phải làm
sao bảo đảm được đơn vị rút lui một cách trọn vẹn, an toàn
hầu đủ sức chịu đựng một cuộc dạ hành trên đoạn đường dài
gần 30km. Thiếu tá Ngô Thành Hữu, Tiểu đoàn phó, và Đại uý
Giang Văn Nhân, Ban 3, đang chờ đợi tại BCH Tiểu Đoàn. Chúng
tôi cùng đồng ý với nhau bằng một cuộc lui binh trong bí
mật, bất ngờ. Tất cả vũ khí nặng, cồng kềnh như SKZ 57ly,
súng cối 81ly, hỏa tiễn TOW chống chiến xa, đạn dược, và
những trang bị nặng nề được lệnh phá hủy tại chỗ hay ném
xuống sông. Đại Đội 1 của Đại uý Hồ Văn Chạnh đóng chốt từ
xa được di chuyển trước, chúng tôi không sử dụng đoạn đường
quen thuộc hàng ngày, phải băng qua một xóm nhỏ để đến cây
số 17 cầu An Lỗ mà là dọc con đường sắt xuôi Nam, rồi sau đó
sẽ đổi hướng về Quốc lộ 1, khi các Đại Đội đã bám sát được
với nhau. Đã có chừng cả trăm người lính đủ mọi binh chủng,
không còn đơn vị đang tụ tập vây quanh 4 chiến xa M–48 nằm
chơ vơ giữa lộ, nòng súng chĩa thẳng về hướng quân thù, bình
thản cười nói vui vẻ như đang tham dự một cuộc dạ hành ngoài
trời. Đến trường trung học Hương Trà, nằm sát lề Đông quốc
lộ, Tiểu Đoàn dừng lại để kiểm điểm quân số và củng cố lại
đội hình. May mà trong tay chúng tôi còn 1 xe Jeep hành
quân, cứ thế chạy lên, chạy xuống để “tha” những người lính
bết bát, trễ nải sau cùng. Điều tưởng như không ngờ, thế mà
đã xảy ra một cách thật tội nghiệp cho Trung Đội Nghĩa Quân
quận Hương Trà, tập họp và bị bỏ quên tại đây chờ lệnh
thượng cấp từ mấy ngày nay. Người Trung đội trưởng già đến
xin tháp tùng cùng chúng tôi. Vài chiếc xe M41 nữa cũng bắt
đầu nổ máy rầm rộ tiến giữa đoàn quân. Nhiều đám đông dân
chúng hòa lẫn hoặc nối đuôi phía sau, họ ra đi từ chợ Cạn,
Hội Yên, Vân Trình, Hải Lăng, Mỹ Chánh... từ ngày hôm qua
hay sớm hôm nay vì không còn gì để hy vọng vào sự bảo vệ của
người lính chúng tôi.
Tiếng khóc than vang vọng thấu
trời xanh. Họ, những kẻ bất hạnh, còn lại sau cùng đang lê
lết từng bước một lần mò tìm “tự do” vì một cuộc xâm lăng
của chủ nghĩa cộng sản bạo tàn. Vài cụ gìà chống gậy, các
trẻ thơ vô tội kia rồi sẽ ra sao? Liệu có còn đủ sức hay
phải kiệt hơi ngã qụy dọc đường.
Rời ngã ba An Hòa rẽ
phải tiến về Huế, thành phố bỏ ngỏ, tối tăm, rải rác còn lại
vài bóng bên đường. Nhiều vết lửa tung tóe lên bầu trời u
tối do những trái sáng dược ném từ các toán lính tan hàng
mất đơn vị chẳng biết phải làm gì. Súng vẫn nổ lẹt đẹt đó
đây hòa lẫn tiếng chó tru vọng ra từ các căn nhà vắng chủ.
Phú Văn Lâu vẫn nằm đây bên bờ sông Hương, nhưng còn đâu
bóng dáng các con đò quen thuộc hằng ngày. Tiểu Đoàn bắt đầu
tiến quân qua chiếc cầu đúc mới xây bên dưới bến bờ Nam dòng
sông, rồi từ đó quẹo trái về Đông, hướng ra biển. Tôi cho xe
dừng lại ở phía bên này cầu chờ đợi cho hết người lính sau
cùng. Cảm thấy khá an tâm và một chút hãnh diện về những
binh sĩ thuộc quyền, tất cả đều can đảm, hy sinh chịu đựng,
và luôn tuân lệnh cấp chỉ huy ngay trong những giờ phút nguy
hiểm nhất như lúc này.
Tôi không nhớ là bao nhiêu lần
mình đã nhân danh thẩm quyền để mà ra lệnh cho thuộc cấp
xung phong vào chỗ chết. Với 12 năm trong cuộc đời binh
nghiệp, con số này chắc không ít lắm đâu? Dĩ nhiên là cấp
chỉ huy nhỏ, tôi cũng chỉ là kẻ truyền và kiểm soát lệnh, cá
nhân mình cũng bị xoay quanh trong các vòng luẩn quẩn ấy!
Vài con gió mạnh thổi từ mặt biển vào. Cũng nơi đây, cây
cầu, dòng sông, một thời kỷ niệm, tôi bỗng cảm thấy luyến
tiếc thèm khát tìm gặp lại một vài nơi chốn quen thuộc lần
cuối, may ra hình ảnh cũ sẽ gợi nhớ người xưa! Cho tài xế
lùi xe lại tiến về hướng Đại lộ Trần Hưng Đạo và dự định
theo cầu Trường Tiền cũ qua sông. Đường trống vắng chẳng có
một chiếc xe nào lai vãng, xa xa trong bóng tối chập chờn,
lác đác vài bóng người. Tôi bắt đầu cảm thấy ớn lạnh. Bây
giờ ngoài đơn vị TQLC ra, các đơn vị khác chẳng còn gì nữa
để mà phân biệt lẫn nhau, quả thật chẳng còn tình nghĩa gì
ràng buộc, nếu có ai đó nổi hứng “bóp cò”.
Có lệnh
cho tôi tiến về phía trước để gặp Đại Bàng Long Mỹ (Đại tá
LĐT), ông giao cho tôi một xấp bản đồ và thay đổi lộ trình
về phía phà Tân Mỹ, đoạn đường từ đầu thôn Vỹ Dạ về cửa biển
Thuận An không thể nào nhúc nhích nổi, nhiều dòng người di
tản cùng các đơn vị tan hàng đổ về đây với không biết bao
nhiêu xe cộ. Thượng sĩ Thương, Thường vụ Tiểu Đoàn, chẳng
biết từ đâu mang về vài két bia 33, có lẽ từ khách sạn Hương
Giang bỏ trống? Anh nói với tôi:
– Nhậu đi Đại Bàng,
đang buồn ngủ mà gặp chiếu manh.
– Thôi nhanh lên đi
ông ơi! Non nước này mà còn nhậu với nhẹt!
Từ hướng
quán cơm Âm Phủ, một người đàn ông già trạc 70 tuổi tìm đến
phàn nàn về một số lính vào đập phá, lục lạo nhà của ông ta.
– Coi chừng Việt cộng đó Đại Bàng.
Thử hỏi ai mà
biết được ai trong thời buổi tranh tối tranh sáng này, ngay
cả toán lính đập phá kia; có điều tại sao trong hoàn cảnh
như thế này mà ông ta là kẻ có thể dửng dưng như vậy!
Qua khỏi cầu Đập Đá một quãng nữa, bắt đầu rẽ phải vào
con đường đất, thôn Vỹ Dạ chìm đắm trong màn đêm u tịch, đó
đây leo lét nhiều ngọn đèn dầu từ khắp các miếu thờ, vết
tích vàng son của một thời vua chúa. Chó càng lúc càng sủa
vang bên những khu vườn trống vắng, đoàn quân vẫn tiến đều.
Đến khúc lộ bị hư, đành phải vất bỏ xe lại dọc đường.
– Phá hủy xe đi ông thầy.
– Không cần, mình đang
di chuyển, không nên gây tiếng nổ.
Lẩm bẩm trong
miệng, Liên, tài xế, mò vào túi quần lấy ra con dao, cắt hết
tất cả dây trong đầu máy xe và quăng bình điện vào một bụi
rậm gần đó. Anh cũng không quên hốt thật nhiều cát bỏ vào
bình xăng và nói:
– Ai ngu để cho lũ ác ôn sử dụng,
mình không dùng, phá hư luôn... hì... hì...
Đến tờ mờ
sáng thì toàn thể đơn vị đã có mặt bên này Phá Tam Giang
mênh mông, nềm vui rạng rỡ trên mặt mọi người. Phải mất thêm
3 tiếng đồng hồ nữa mới đến được bờ bên kia sát biển bằng
một số “ghe gọ” của dân còn lại ở xóm chài. Từ lâu mới có
một ngày nắng đẹp như hôm nay, bầu trời trong xanh với nhiều
tia nắng long lanh chiếu vào mặt biển. Gió vi vu vừa đủ để
mơn trớn các con sóng vỗ ì ạch vào bờ. Không còn gì thích
bằng ngồi đây, dưới bóng râm của hàng dương xanh thẫm, trên
đồi cát, hướng mắt về đại dương bao la, nơi đó nhấp nhô
nhiều con tàu như người tình mơn trớn hứa hẹn. Ăn vội ít cơm
ở bao gạo sấy còn lại, trong chớp mắt chập chờn, tiếng la
khóc, than van còn mãi ám ảnh trong trí tôi trên đường rút
chạy sáng hôm nay.
Cuộc đời khổ đến thế là cùng! Tỉnh
giấc khi có lệnh cho đơn vị chuẩn bị ra bãi bốc để lên tàu.
Đó là khoảng 2:00g chiều ngày 25/3/1975. Cả Lữ Đoàn tập họp
trên bãi cát trắng xóa theo thứ tự sẵn sàng như một cuộc
hành quân đổ bộ ngày nào. Đâu phải chỉ việc sắp hàng chờ
lệnh lên tàu là xong, địch đã rượt theo ta đêm hôm qua, đã
mò sát đít chúng tôi sáng hôm nay, địch đã có mặt bên kia bờ
phà, địch đã trà trộn trong đoàn quân. Theo lệnh của mặt
trời Papazulu nào đó (Tướng Lâm Quang Thi, TLP/QĐ1), chiếc
HQ–801 dành riêng cho TQLC đã chực sẵn cách bờ khoảng 50m.
Nhưng đâu phải chỉ có chúng tôi cần sống, còn dân chúng,
những người lính mất đơn vị hỗn độn kia, họ cũng cần cứu vớt
như chúng tôi, mà chẳng ai có kế hoạch gì riêng để giúp đỡ
họ.
Trong cơn quẫn bách này, không ai cần nghĩ đến
ai, chà đạp tranh giành nhau mà sống, mạnh được yếu thua,
khi con rắn đã mất đầu chỉ còn lại cái đuôi tha hồ mà ngóc
nguẩy. Như sức bật của chiếc lò xo, tất cả ùa nhau tràn ra
tàu, người không biết lội ôm sát người biết bơi, ngụp lặn
với tử thần trong sóng nước, vài chiếc xe M–113 lội nước ủi
tới đè lên, tiếng rên la gào thét. Một sơn sóng nhồi lên,
hai cơn sóng đập xuống, những cái đầu lô nhô, nhiều thân
hình chìm lỉm, mất hút trong khi con tàu vẫn nổ máy đợi chờ.
Địch đã vượt phà Tân Mỹ, đã có mặt ở cái miếu trên đồi cát
đầu làng. Địch đã bắt sống một số lính phía sau, địch bắt
đầu pháo rải rác khắp nơi trên mặt biển.
Bãi bốc đã
không còn an ninh mà trật tự cũng chẳng có. Con tàu đành bất
lực rời bến. Để được an toàn hơn, Lữ Đoàn quyết định dời bãi
bốc về hướng Nam và bằng đủ mọi cách phải tách rời đám đông
hỗn loạn kia hầu dễ dàng đối phó với tình hình mới. Dọc theo
mé nước đầy rẫy xác người, những bộ mặt nhợt nhạt, bất động,
ngừng thở theo cơn sóng biển dập vùi, có lạ, có quen. Người
dễ nhận ra nhất là Đại uý Ân, ĐĐT/ĐPQ tiểu khu Quảng Trị.
Chúng tôi đã di tản chiến thuật bằng con đường máu ở mặt
trận Hạ Lào 1971, đã rời bỏ Đông Hà, Quảng Trị dọc Đại Lộ
Kinh Hoàng Mùa hè đỏ lửa năm 1972. Với sự nguy hiểm cùng cực
nhưng tinh thần đâu có quá tuyệt vọng như bây giờ vì dù sao
cũng còn chút gì để hy vọng ở đoàn quân tiếp tế phiá sau.
Còn ở đây rơi vào tình thế vô cùng tuyệt vọng. Cả nguyên Lữ
Đoàn có hơn 3,000 quân, tiến thoái lưỡng nan trong cái túi
càn khôn chỉ vỏn vẹn 4km vuông, đang giơ lưng chịu trận. Tàu
chiến Hải Quân QLVNCH vẫn trương cờ lảng vảng ngoài khơi,
nhưng các khẩu đại bác đâu rồi?! Niềm hy vọng mong manh còn
nhen nhúm là sẽ được tàu vào đón, nhưng sẽ ưu tiên theo thứ
tự nào? Đơn vị nào sẽ phải nằm lại chịu trận và làm vật hy
sinh sau cùng? Bóng chiều bắt đầu trải dài trên bãi cát
trắng xóa mênh mông để báo hiệu màn đêm buông xuống. Lữ Đoàn
quyết định rải quân phòng thủ. TĐ4 và 7 phụ trách mặt trận
phía Tây, TĐ3 phía Nam, TĐ5 chúng tôi phía Bắc. Đại uý Tô
Thanh Chiêu, ĐĐT/ĐĐ2 và Thiếu tá Nguyễn Trí Nam TĐP/TĐ4/TQLC
đã hy sinh trong giờ phút thứ 25 này cùng một loạt đạn của
tên du kích hèn nhát bắn lén trong khi làm nhiệm vụ điều
động quân rải tuyến. Điều đáng thương tâm nhất là hai người
vừa mới lập gia đình và bà vợ Chiêu đang mang thai. Cái chết
thật quái ác, tình cờ bởi bàn tay oan nghiệt của tạo hóa,
định mệnh!
Tin từ BCH/LĐ cho biết là tàu sẽ vào đón
đêm nay hay trễ nhất là sáng sớm ngày mai theo thứ tự như
sau: BCH/LĐ, TĐ2PB, TĐ4, TĐ3, TĐ5, TĐ7... Đúng theo sự suy
nghĩ dự đoán của chúng tôi, lẽ dĩ nhiên các đơn vị tan hàng
hay bị sứt mẻ không còn khả năng chiến đấu thì ưu tiên mang
họ đi càng sớm càng tốt để không làm vướng bận các đơn vị
còn lại. Nhưng cả BCH/LĐ đi hết thì ai sẽ là người chỉ huy
chúng tôi. Điều này thật cần thiết và quan trọng nhất. Cái
thứ tự di chuyển mà không một binh thư nào viết ra, hoặc
chúng tôi chưa hề áp dụng trước đây.
Qua ánh trăng mờ
ảo, dòng người bị bỏ lại ban chiều đang ồ ạt kéo về tuyến
phòng thủ. Không còn cách gì hơn là phải chận họ lại nằm sát
phòng tuyến trong tầm bảo vệ hỏa lực để khỏi làm xáo trộn
cho sự điều động chỉ huy của quân bạn bên trong. Súng vẫn nổ
đều khắp nơi và chẳng có con tàu nào cặp bến. Trăng vẫn lên
cao, khuya dần. Cùng lúc, vài tốp người xé lẻ, hèn nhát tách
bến rã ngũ ra khơi.
Rạng sáng ngày 26/3/1975, khi ánh
bình minh vừa ló dạng ở phương Đông thì con tàu cùng thủy
thủ đoàn cũng bắt đầu tiếp tục nhiệm vụ, ủi thẳng vào bờ
theo sự điều động của BCH/LĐ. Đã có chuẩn bị sắp xếp từ
trước, nên việc di chuyển lần này tương đối trật tự hơn. Ưu
tiên vẫn là BCH/LĐ và các thương phế binh từ các đơn vị mang
đến.
Địch thừa thắng xông lên cố ra sức đánh vào đầu
chúng tôi những đòn thù chí tử. Đây là điều nghiệt ngã nhất
của chiến tranh, có vay có trả. Chúng tôi đã diệt gọn nguyên
Trung Đoàn 48 địch một cách không thương tiếc khi quét sạch
chúng ra khỏi hang cuối cùng tại Cổ thành Quảng Trị. Những
vòng sắt oan nghiệt của đoàn chiến xa M48 và M41 đã nghiền
nát vô số lính cộng sản Bắc Việt, Sinh Bắc Tử Nam, qua các
dãy địa đạo ngầm trong hầm khi tấn công tiến vào cửa Việt.
Pháo địch càng lúc càng mãnh liệt hơn và chiếc tàu nằm
chình ình giữa biển khơi vẫn là mục tiêu tốt nhất để chúng
điều chỉnh tác xạ ngắn, dài... Một cục lửa, hai cục lửa, rồi
quá nhiều cục lửa của loại hỏa tiễn tầm nhiệt AT3 rải rác đó
đây. Có cái rớt ngay giữa dòng người di tản ngụp lặn theo
sóng nước. Có cái trúng thẳng vào thân tàu. Con tàu chòng
chành nhổ neo tách bến.
Để bớt căng thẳng, tôi chui
ra khỏi hố trú ẩn làm một vòng quanh tuyến. Những vệt sáng
của lằn đạn đạo thẳng cùng nhiều quả đạn pháo kích đan chéo
nhau vi vút trong gió biển. Các khẩu súng cối 60ly và phóng
lựu M79 của ta đáp lễ cầm chừng, không khả năng nhiều lắm
nhưng cũng để chứng minh rằng “bên em vẫn đang có ta đây!”
Dọc theo mé nước sát biển, thầy trò Thiếu tá Võ Đằng Phương,
TĐT/TĐ2/PB/TQLC, Đại uý Lê Tự Hào cùng một vài người lính
đang gấp rút sử dụng các mũ sắt của mình để cào cào moi hố.
Họ là những người sau cùng bị sót lại khi hầu hết đơn vị đã
được lên tàu.
– 207 đây 416 gọi. Anh ở lại take care
con cái.
– Vâng! Nhận rõ.
207 là biệt hiệu của
Thiếu tá Phạm Cang TĐT/TĐ7/TQLC, người thâm niên và giỏi
nhất trong đoàn bạn tôi. Còn 416 là danh xưng của Trung tá
Nguyễn Đằng Tống LĐP/LĐ147.
Nắng chiều nhạt dần, sóng
biển rì rào và bờ cát lại trống vắng đến lạnh lùng, không
còn một bóng người lai vãng, họ đang chiến đấu ở tuyến đầu,
họ tránh núp đạn dưới hố sâu, họ hối tiếc, thèm thuồng về
một con tàu khác. Các Đại Đội lại thêm một số bị thương, lại
thêm vài người chết nữa. Đạn dược, lương thực cạn dần trong
khi chúng tôi cố hết sức giữ vững tinh thần binh sĩ bằng
cách liên lạc máy thường xuyên với các Đại Đội. Cảm giác bị
vất bỏ bắt đầu nhen nhúm trong ý nghĩ mình, nhưng tôi vẫn
chưa dám tin rằng điều này có thật, vì nếu như vậy thì còn
thể thống gì về quân đội và tổ quốc mà biết bao người đã hết
lòng yêu thương và phục vụ. Mò mẫm vào cuốn đặc lệnh truyền
tin, tôi vặn máy qua tần số BTL/SĐ đang ở đâu trên đèo Hải
Vân, với trạm liên lạc chuyển tiếp giữa Huế và Đà Nẵng.
Người tiếp tôi là Đại uý Đan, tùy viên của tư lệnh:
–
Đại Dương, cho tôi xin gặp Lạng Sơn (biệt danh của Thiếu
tướng Bùi Thế Lân, tư lệnh SĐ/TQLC).
– Lạng Sơn đang
bận lắm. Có gì ông anh nói, tôi sẽ chuyển.
– Nhờ Đại
Dương trình với Lạng Sơn cho chúng tôi lệnh kế tiếp.
– Ở đây cũng đang lu bù lắm, không ai có thể giúp gì được
cho ông anh. Tốt hơn hết là self–service. Good luck ông anh!
Mặt mày tối tăm, xây xẩm, thất vọng, tôi ném ống liên
hợp xuống cát... self service... có nghĩa là tự lực cánh
sinh, tùy cơ ứng biến, có thể là mạnh ai nấy lo, có thể là
tan hàng!
Khoảng quá xế trưa, mặt trời Papazulu lại
xuất hiện bằng một giọng thật đanh thép, ông ra lệnh cho một
chiếc HQ khác, bằng bất cứ giá nào cũng phải bốc tiếp chúng
tôi. Con tàu lại tách sóng hướng thẳng vào bờ phiá Bắc tuyến
phòng thủ chừng 200m. Lần này, TĐ4 sẽ lên tàu dưới sự sắp
xếp chỉ huy của Thiếu tá Đinh Long Thành, tân TĐT của đơn vị
này. Bất kể là đơn vị nào, bất cứ là ưu tiên cho ai, thật
nhiều đám người từ mọi hướng đổ ập về đây tràn xuống như
thác lũ. Con tàu quá tải tròng trành trên mặt nước, chân vịt
ngưng quay nằm bất động vì máy đã hỏng rồi. Lại thêm một đêm
nữa rồi sẽ đến với tình thế mỗi lúc một tồi tệ hơn. Phải
quyết định ngay bây giờ, nhưng giải quyết bằng cách nào đây?
Tôi gọi HS1 Lê Hồng Quảng Nam, người cận vệ thân tín nhất
đến, sau khi đã cạo nhẵn bộ râu của mình, chính nhờ nó mà
tôi đã “ăn nên làm ra” trong đời binh nghiệp và được giấy
phép của Bộ Tổng Tham Mưu cấp hẳn hòi với lý do: “Uy tín cấp
chỉ huy”.
– Anh chuẩn bị cho tôi một ít nước uống và
vài bao gạo sấy để phòng thân.
Nam do dự mếu máo:
– Ông thầy đừng bỏ tụi em, có gì cho tụi em theo với.
Thuận, Thành hai hiệu thính viên cũng oà lên khóc.
–
Yên trí, thầy trò mình sẽ sống chết có nhau mà.
Đầu
óc tôi cứ mãi bị ám ảnh bởi lời đề nghị của Đại uý Đan là
ông anh nên “self service”. Nhưng chuyện này cũng có 5, 7
cách khác nhau. Hãy tìm một vài người lính thật khỏe mạnh,
bơi nhà nghề, mà phải là dân chuyên đi biển ở Nha Trang hay
Phan Thiết, mò vào nhà dân hay dọc theo mé nưóc, tìm sẵn một
chiếc ghe thật tốt, chuẩn bị sẵn sàng, thừa nước đục thả câu
sẽ cùng bỏ trốn như loài chuột. Nhưng cũng chẳng phải dễ
dàng lắm đâu! Chúng tôi sẽ bị bắn chết bởi đồng đội trước
khi nạp mình cho bầy cá mập, hay là tuyên bố huỵch toẹt rõ
ràng, đơn vị tan hàng, mạnh ai nấy lo, đâu phải lỗi ở mình.
Điều này quá trắng trở và trắng trợn, chẳng còn tình nghĩa
gì. Nếu còn sống làm sao dám nhìn lại mặt nhau như Hai Chồn,
Pake, Loan Mắt Nhung, Chanh Trọc, Ba Ngành, các ĐĐT lương
đen lì lợm, nhậu rượu như uống nước mà đánh giặc rất chí
tình. Tôi liên lạc máy với Thiếu tá Cang TĐT/TĐ7 cùng Thiếu
tá Sử TĐT/TĐ3, chúng tôi cùng đồng ý với nhau là chẳng còn
cách nào khác hơn, mở đuờng máu xuôi Nam về cửa biển Tư Hiền
còn nước, còn tát.
Nói là mở đường máu chứ thực ra
chỉ là cách thối thác cho một sự tan hàng, đường về bít lối,
vì nếu có trầy da tróc vảy đến nơi thì cũng chỉ là vùng trời
mây nước mênh mông, ngồi đó chờ nộp thịt cho chằng. Di
chuyển cũng theo thứ tự lớp lang, nhưng đội hình chẳng còn.
Sức mòn, lực kiệt, súng cầm tay, tinh thần đã mất, đạn dược
cũng không, cứ nhắm mắt nhắm mũi mà chạy 1, 2, 3, 4... 1, 2,
3, 4 “đường trường xa con chó nó tha con mèo...” càng xa
địch bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.
Nhiều tiếng nổ
chát chúa phía sau, của địch thì ít mà của ta thì nhiều.
Những người lính bị thương không còn khả năng theo kịp đoàn
quân, bò lết lại với nhau, bung chốt lựu đạn nổ để “thà chết
vinh, còn hơn sống nhục.” Đứa con đầu của TĐ3 Sói Biển đang
bị một Đại Đội du kích chận lại, phía trước ùa về, ở sau đùn
tới, vô vọng, tuyệt vọng, chưa bao giờ tôi cảm thấy thèm sự
sống bằng lúc này, miệng luôn luôn lẩm bẩm xin Phật Trời gia
hộ “cùng tắc biến, biến tắc thông”.
Nhóm chúng tôi
gồm 5 người tấp vào xóm dân chài, hy vọng sẽ được giúp đỡ
bởi tình quân dân cá nước ngày nào, nhưng hiện tại quân đã
tan thì tình cũng chẳng còn, mặc dầu đã cố gắng nài nỉ hết
sức kể cả tiền bạc thuê mướn, nhưng họ đã từ chối thẳng
thừng. Chủ ghe là gã trung niên lực lưỡng, mặt rỗ hoa mè
chắc là tên Việt cộng nằm vùng hay du kích gì đó. Thôi thì
“tam thập lục kế”, kê súng vào đầu dọa nạt là thượng sách
nhất.
Đây là lần thứ hai tôi chạy giặc, lúc nhỏ vào
lúc 5 tuổi theo mẹ trốn vào rẫy mỗi lần “mới sớm mai thằng
Tây nó bố vào rừng ta quyết trốn.” Và bây giờ, sau 26 năm,
khi đã trưởng thành trong quân ngũ... vẫn còn súng đạn trong
tay cùng những chiến hữu bạn bè, tôi phải chạy trốn giặc
cộng, thằng chủ ghe đang ngồi với tôi bây giờ là một tên VC
chín rõ mười mươi, hắn phá máy cho ghe ngừng, hắn làm dấu
chỉ điểm mỗi lần kề sát ghe địch. Nhiều người dọa đánh hắn
tại chỗ, tôi ngăn không cho, chuyện gì rồi cũng phải tính
đường về, nếu nhỡ thì sao!
Chỉ vỏn vẹn mấy ngày phù
du mà bao điều biến đổi dồn dập bất ngờ, không biết số phận
của tôi và bao nhiêu người khác nữa rồi sẽ ra sao khi ánh
bình minh của một ngày mới xuất hiện. Hy vọng sống còn chỉ
là việc hiếm mọn nhỏ nhoi trong cái chết xảy đến mới là điều
chắc chắn.
Tờ mờ sáng hôm sau, sau khi đã cạn hết
nhiên liệu, chiếc ghe đành nằm chênh vênh trên mặt nước mênh
mông vùng cửa biển Tư Hiền, giữa rừng cờ giặc. Xa xa là
những dãy núi chập chờn xanh thẳm của đỉnh đèo Hải Vân như
réo gọi, mời mọc, thèm thuồng, tiếc rẻ. Và như số phận đã an
bài, nhưng rồi cũng có lúc “chí tuy còn mong tiến bước mà
sức không kham nổi đọan đường, sự nghiệp bao năm đeo đuổi
thôi cũng đành gián đoạn từ đây... bởi đâu? do đâu? vì
đâu...”.
Giã từ vũ khí, ném súng xuống dòng sông định
mệnh, ngồi chờ địch đến, đổi đời lịch sử sang trang. Chúng
tôi bị trói tay lùa lên bờ. Chúng tôi bị “giải phóng” tất cả
quần áo, đồng hồ, dây chuyền, đồ đạc. Một vài người bị dẫn
đi xử bắn dã man. Chúng tôi bị xỉ vả, đấu tố làm tay sai cho
đế quốc. Chúng tôi không còn là chúng tôi nữa, chỉ vì chúng
tôi là chiến sĩ QLVNCH bảo vệ miền Nam Tự Do, bị bỏ rơi lại
phía sau, thề sống chết thủy chung và chiến đấu hết mình.
Cuộc đời tù đày của vài ngàn quân cũng bắt đầu từ cái ngày
đáng nhớ ấy... 27/3/1975 tại một địa danh nhỏ, hẻo lánh,
quen thuộc: thôn Vĩnh Lộc, Huế–Thừa Thiên ngay trên tổ quốc
thân yêu của chúng tôi...
Mũ Xanh Phạm Văn Tiền, K20


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch




|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by tqh chuyển
Đăng ngày Thứ
Tư, June 25, 2025
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH