

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tuỳ bút
Chủ đề:
thời sự thế giới
Tác giả: MĐ Út Bạch Lan/E22

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Trong bài xạo sự “Con Vật Tế Thần” ngày 7/1/2026
xạo tôi có viết:
“Còn về phần Cuba, thì Trump nói rằng ‘nó
như một cái xác chết rồi, khỏi cần quan tâm tới nó nữa, có quan tâm
thì hãy tập trung quan tâm tới... Greenland của Đan Mạch...’”
Sau đó vài ngày, nhiều email với những cái tên lạ hoắc lạ quơ
thắc mắc với xạo tôi rằng tại sao gọi Cuba là “một cái xác chết” với
luận điệu “ấn tượng” của dân bắc kỳ di cư hai nút, muốn bênh vực cho
“đồng chí đồng rận” với mình.
Sở dĩ xạo tôi biết những con
vẹt này là dân bắc kỳ hai nút là vì xạo tôi hiểu được câu “đồng bệnh
tương lân đồng khí tương cầu”. Với luận điệu đó thì xạo tôi biết
ngay là con cháu Bác Hồ, không chừng đang là “di dân lậu” đang sống
chui sống nhủi ở Miami Florida, thủ phủ của dân tỵ nạn Cuba.
Liên hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Cuba chính thức được thiết lập
vào ngày 2 tháng 12 năm 1960. Mối quan hệ đặc biệt này do Chủ tịch
Hồ Chí Minh và Lãnh tụ Fidel Castro gieo mầm, đưa Cuba trở thành
quốc gia Tây Bán Cầu đầu tiên công nhận và thiết lập quan hệ ngoại
giao với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ở Đông Bán Cầu. Việt Nam hiện là
đối tác thương mại Châu Á lớn thứ hai của Cuba, sau Trung Cộng. Mối
quan hệ thân thiết đến nỗi tháng 9 năm 2009, chủ tịch nước ta là
Nguyễn Minh Triết, trong chuyến công du Cuba đã thật thà bày tỏ cảm
xúc của mình như là Bà Út Bạch Lan đang xuống sáu câu vọng cổ: “Việt
Nam và Cuba như trời đất sinh ra. Một anh ở phía đông, một anh ở
phía tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới. Cuba
thức thì Việt Nam ngủ. Việt Nam gác thì Cuba nghỉ”.
Trời đất
quỷ thần ơi, xuống đây mà nghe mấy ông “lãnh tụ” (tủ lạnh) gốc chăn
trâu mổ lợn đốn mía ca tụng lẫn nhau nè!
Sở dĩ có bài viết về
Cu Ba Cu Má này là vì lời tuyên bố miệt vườn của Ông Bộ Trưởng Ngoại
Giao Cuba Bruno Rodriguez Parrilla ngày 30/1/2026, ngay sau khi Tổng
thống Hoa Kỳ Donald Trump ký sắc lệnh ngày 29/1/2026, theo đó,
Washington có thể áp thuế đối với hàng hóa nhập khẩu từ bất kỳ quốc
gia nào tiếp tục hỗ trợ năng lượng cho Cuba, đặc biệt là xuất khẩu
dầu mỏ đến Cuba.
Rodriguez Parrilla tuyên bố “Cuba đã ban
hành lệnh tình trạng khẩn cấp ‘quốc tế’. Hành động của Washington đã
gây ra mối đe dọa bất thường và nghiêm trọng, không những chỉ ảnh
hưởng đến an ninh quốc gia và chính sách đối ngoại của Cuba mà còn
gây rủi ro đối với nền hòa bình an ninh thế giới và sự tồn tại của
nhân loại nữa...”
Cũng cùng ngày 30/1/2026, Tổng thống Cuba
Miguel Diaz–Canel chỉ trích sắc lệnh của Tổng thống Mỹ là “một hành
động tống tiền và cưỡng ép”!
Mẹ bà... đọc đến đây, xạo tôi
không biết khóc hay cười đây. Trời hỡi Cuba làm gì có tiền mà Ông
Trump phải đi cưỡng ép để tống tiền. Trước đây, Cuba nghèo khổ thì
còn hiểu được, bước qua thế kỷ thứ 21, thành lập chế độ cộng sản ở
Havana được hơn 60 năm (1959–2025) mà vẫn phải vác thúng đi xin gạo
về nuôi con, thành phố bị cúp điện liên miên, mỗi người trong một
gia đình chỉ được một quả trứng gà một ngày... thì lời tuyên bố của
Diaz Canel chẳng khác gì những lời tuyên bố của tài xế xe buýt Ni Cô
Lác Má Đú Rồ của Venezuela vậy. Cấm vận Cuba mà làm cái gì đến nỗi
“gây rủi ro đối với nền hòa bình an ninh thế giới và sự tồn tại của
nhân loại nữa...”
Với diện tích trên dưới 100 ngàn cây số
vuông, dân số tổng cộng khoảng 12 triệu, nằm thọt lõm giữa “ba vùng
biển của tư bản” (Gulf Of Mexico–Caribbean Sea–North Atlantic
Ocean). Phía Bắc là Florida (Mỹ), phía Tây là Mexico, Nam là
Jamaica, Đông là Puerto Rico. Vì vị trí địa hình này mà tất cả 13
quốc gia thuộc phe Xã Hội Chủ Nghĩa trên toàn thế giới, khoác cho
Fidel Castro một chiếc áo cẩm bào đầy huyền thoại, và dân tộc Cuba
là một dân tộc anh hùng canh giữ hòa bình thế giới vì đã ngăn chặn
được sự bành trướng của Đế Quốc Mỹ ở vùng Biển Caribbean!
Năm
1959, Anh Em nhà họ Fidel Castro lật đổ chính quyền hợp hiến hợp
pháp của Havana và thành lập nhà nước cộng sản của họ. Họ xóa bỏ chế
độ quân chủ tư bản, xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa và đeo đuổi một
thiên đường cộng sản và ảo tưởng vẽ ra một tương lai của nhân loại
như đàn anh của họ là Nga–Tàu đang cổ xúy.
Cuba là một nước
nhỏ, nhưng Cuba có võ, “Võ Mồm”. Hình như cộng sản thằng nào cũng
vậy dù lớn dù nhỏ đều có võ mồm! Cuba tự xưng là “Pháo đài cách mạng
Xã Hội Chủ Nghĩa ở Tây Bán Cầu”, hay “Cuba là lực lượng tiên phong
chống chủ nghĩa đế quốc”. “Tự Do hay chết”, “Vì Việt Nam, Cuba sẽ
hiến dâng cả máu của mình...”
Lãnh Đạo Cuba là Fidel Castro
Ruz (1959–2016) qua đời năm 2016 thọ 90 tuổi, ngồi ghế lãnh đạo 57
năm (Oh, My God) nhường ngôi lại cho em ruột là Raul Modesto Castro
Ruz lúc đó Raul cũng đã 85 tuổi. Raul nghỉ hưu năm 2021 giao quyền
hành lại cho Miguel Diaz Canel cho đến nay. Có thể tóm tắt là từ
ngày giành được chính quyền trong tay (1959...), gia đình anh em
dòng họ Castro chỉ có hai nhiệm vụ: “Chống Mỹ và trồng mía ép đường
bán cho Liên Xô”. Những vấn đề như kinh tế, quốc phòng, thương mại,
tiền tệ, kể cả văn hóa giáo dục đều có “Anh Cả Liên Xô” lo. Khi anh
cả ngã quỵ năm 1991, đàn em Cuba bắt đầu chỉ ăn mía qua ngày, 35 năm
nay ngày càng èo uột tong teo như đứa bé khuyết tật. Có người dí dỏm
rằng “Anh Cả Liên Xô còn sống Em Út Castro là người Hùng, Anh Cả
chết Castro là người Khùng”. Đúng sai miễn bàn!
Năm 1959,
cũng là năm Lý Quang Diệu của Singapore lên nắm chính quyền khi mà
Singapore chỉ là một thương cảng nghèo, nông thôn và đô thị xơ xác,
trong khi đó thì Cuba được xếp vào hạng thứ năm của khu vực Châu Mỹ
La Tinh về thu nhập đầu người, hạng 3 về tuổi thọ, hạng 2 về tỷ lệ
người sở hữu xe hơi, và hạng nhất về tỷ lệ người có nhà, có tivi, là
những thứ chỉ dân nhà giàu mới có trong thời điểm thập niên 50. Muốn
biết chính xác hơn về vấn đề này, thì chúng ta nên hồi tưởng lại để
so sánh cuộc sống thường nhật của người Việt Nam kể cả thành phố và
nông thôn khoảng trước sau năm 50 thì sẽ thấy rõ hơn.
Hiện
nay (2025), theo Wikipedia:
Singapore
– Tổng Số GDP =
564.7 Tỷ USD
– Bình Quân Đầu Người = 156,755 USD (Hạng Nhất Thế
Giới)
Cuba
– Tổng Số GDP = 201.4 Tỷ USD
– Bình Quân
Đầu Người = 18,329 USD (Hạng 69 của Thế Giới)
Chỉ bao nhiêu
đó cũng đủ cho thấy sự khác biệt giữa hai chế độ, giữa hai sự chỉ
đạo, lãnh đạo của hai quốc gia tư bản và cộng sản, chẳng cần thiết
mổ xẻ bàn cãi lòng thòng mất thì giờ vô ích.
Bao nhiêu đó
cũng đủ chứng minh lời của Donald Trump là một sự thật không thể
chối cãi được “Từ Liên Xô đến Cuba và Venezuela, bất cứ nơi nào chủ
nghĩa xã hội hoặc cộng sản được áp dụng, nó đều mang lại nỗi đau
thương, sự tàn phá, và thất bại”. Từ một nước phát triển nhất vùng
Caribbean, đứng hàng đầu Trung Mỹ, nay Cuba nằm trong nhóm nước
nghèo đói thiếu thốn lạc hậu nhất thế giới. Tất cả đều bắt đầu từ
cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa. Và bi kịch ở chỗ cho đến bây giờ
những người cộng sản Cuba độc quyền cai trị đất nước nhỏ bé chục
triệu dân này vẫn kiên định đi theo con đường nghèo đói ấy. Không
phải họ mù quáng mà vì họ cố tình chối bỏ sự thật phũ phàng mà chính
họ tạo và gây nên.
Ngày 21/12/2025, trong
bài xạo sự “Người
Ngu Nhất Thế Giới” xạo tôi có viết về tên ngu Nicolas
Maduro của Venezuela như sau:
“‘Cái Tôi’ của Ma Đú Rồ quá
lớn, lớn còn hơn mỏ dầu ngoài khơi biển Địa Trung Hải, cái tôi quá
lớn vì ỷ mình giàu có lại có những ‘cận vệ’ như Nga, Tàu, Iran,
Cuba, Thổ Nhĩ Kỳ... cho nên ở Châu Mỹ mà coi Mỹ chẳng ra gì thì...
một ngàn lẻ một cái ngu... Ma Đú Rồ chiếm hết một ngàn rồi. Thú
thật... xạo tôi không muốn viết về những tên hề lãnh đạo này, vì
lãnh đạo một quốc gia giàu có chỉ trong vòng có 10 năm (2013–2023)
mà đã có bảy (7) triệu người dân bỏ nước ra đi trong tổng số dân
khoảng 30 triệu dân, thực phẩm khan hiếm, người dân thiếu thốn trăm
bề... Mỹ cũng chẳng cần động binh làm gì cho tốn công tốn của... chỉ
phong tỏa kiểu này cũng đủ ngáp rồi...” Bài này viết khi Maduro chưa
bị Mỹ “bắt cóc bỏ dĩa”.
Bây giờ lại phải viết về tên ngu thứ
hai là Chủ Tịch Tối Cao của Cuba Miguel Diaz–Canel Bermudez, hậu
sinh của anh em nhà Castro. Sau biến cố Caracas, Tổng thống Trump ra
lệnh phong tỏa ngay sự cung cấp dầu hỏa từ Venezuela qua Cuba
1/2026, Diaz Canel vẫn hùng hồn lớn tiếng kêu gọi “Hỡi nhân dân Cuba
hãy chiến đấu hy sinh đến người Cuba cuối cùng để bảo vệ thành quả
chủ nghĩa xã hội.” (SIC!!!).
Ông chủ tịch nước ơi là ông chủ
tịch. Nước ông từ xưa tới nay vẫn là “thành đồng vách sắt” ở tây bán
cầu, vẫn cùng chen vai sát cánh với Việt cộng ở đông bán cầu chống
Mỹ với lời thề là “diệt Mỹ cứu nước”. Mỹ có bị diệt hay không, xạo
tôi không biết, nhưng xạo tôi biết chắc rằng dân Cuba đang ăn mía
thay bánh mì, ban đêm chỉ thắp đèn cầy, chứ có dầu đâu mà thắp đèn
dầu. Cái “thiên đường xuống hố cả nút” của ông đã như cái xác thối
từ ngày Gorbachev tuyên bố rằng “Tôi đã bỏ nửa cuộc đời cho lý tưởng
cộng sản. Ngày hôm nay, tôi phải đau buồn mà thú nhận rằng, cộng sản
chỉ biết tuyên truyền và dối trá”. Câu nói kế tiếp của Boris Yeltsin
“Cộng Sản không thể nào sửa chữa được mà phải đào thải nó”. Đáng lý
ra, sau khi “đồng chí Maduro” (Venezuela) của ông bị Mỹ bắt cóc, ông
nên bắt chước “đồng chí Gustavo Petro” (Columbia) là “tam bộ nhất
bái” sang Washington xin gặp Donald Trump mới phải. Ông đang kiêm là
một chủ tịch nước, nhất là một nước nằm cách bờ biển của Mỹ
(Florida) chỉ khoảng 150 Kilometer. (Xin nhắc lại cuộc đổ bộ Vịnh
Con Heo năm 1961, Mỹ chỉ sử dụng 1,400 quân “tỵ nạn” dân Cuba đang
sinh sống ở Miami, chứ không phải như nhiều người lầm tưởng rằng
quân đội Mỹ đổ bộ). Ông phải biết rằng, Mỹ chỉ cần dùng một ngón tay
thôi cũng đủ nhận cả quần đảo của Cuba xuống biển Caribbean từ lâu
rồi. Ông đã từng giữ những chức vụ cao cấp của chính quyền Castro
như Bộ trưởng Bộ Giáo Dục, Chủ tịch Hội Đồng Chính Phủ, Hội Đồng Bộ
Trưởng, rồi Tổng Bí Thư Đảng, rồi Chủ tịch Tối Cao như hiện nay,
nhưng có bao giờ ông tự hỏi rằng “tại sao Mỹ chẳng những không khai
tử Cuba mà còn nuôi dưỡng nó gần 6 thập niên qua!?”. Người Mỹ am
tường cộng sản và xã hội chủ nghĩa của các ông nhiều hơn các ông
nhiều. Họ hiểu rằng cộng sản là giấc mơ của những người cộng sản u
mê cuồng tín như các ông, nhưng nó là một cơn ác mộng cho cả nhân
loại. (Victor Hugo). Vậy thì Ông tuyên bố sẽ chiến đấu tới cùng để
bảo vệ thành quả chủ nghĩa xã hội thì thành quả cái gì, hay là mấy
trăm ngàn héc ta mía của nhân dân và đất nước của Ông!?
Ngày 29/1/2026, sau khi ký sắc lệnh “áp thuế lên
bất cứ quốc gia nào cung cấp dầu hỏa cho Cuba”, Trump tuyên bố “Sẽ
không bao giờ có dầu mỏ hay tiền bạc nào được trao cho Cuba nữa – sẽ
không có gì cả! Tôi khuyên họ nên nghiêm chỉnh thật tâm thật lòng
đàm phán để đạt được thỏa thuận trước khi quá muộn”. Ngay sau đó Bà
Tổng thống Mexico Claudia Sheinbaum Pardo thông báo liền là tạm
ngừng, ít nhất là một thời gian ngắn, việc cung cấp dầu cho Havana.
Xin nhớ cho rằng, hiện giờ Cuba đang sống thoi thóp là nhờ bình
dưỡng khí của Bà Pardo (Mexico). Trên tờ Financial Times ngày
29/01/2026, Công ty nghiên cứu và phân tích năng lượng Kepler, dựa
trên mức tiêu thụ hiện tại, dự báo Cuba này có nguy cơ cạn kiệt dầu
trong vòng “15 đến 20 ngày”. Cũng theo công ty Kepler, Nga cũng đã
không giao bất kỳ lượng dầu nào cho Cuba kể từ tháng 10 năm ngoái,
và chuyến hàng cuối cùng từ Algerie là vào tháng 2/2025. Đứng đầu
tập thể người Cuba tỵ nạn chính trị ở Hoa Kỳ là đương kim Bộ Trưởng
Ngoại Giao Hoa Kỳ, Marco Rubio gốc người Cuba tỵ nạn cộng sản, ngày
28/1/2026, phát biểu trước lưỡng viện quốc hội Hoa Kỳ, Rubio tuyên
bố “Chúng tôi rất muốn thấy chế độ thay đổi. Không nghi ngờ gì nữa,
sẽ rất có lợi cho Hoa Kỳ nếu Cuba không còn bị cai trị bởi một chế
độ độc tài. Nhưng Hoa Kỳ không nhất thiết phải tạo ra những thay đổi
đó mà do sự phản tỉnh tự phát từ quần chúng Cuba khiến cho chế độ đó
tự tan rã”.
Ông Trump nói rằng Cuba là cái xác chết là đúng,
không sai chút nào. Nó được “báo tử” từ sau cái vụ “Vịnh Con Heo”
(1961), tức là sau khi Castro cầm quyền được hai năm, nó bị “coma”
kể từ khi Mikhail Gorbachev tuyên bố từ chức Tổng Bí Thư và kêu gọi
Đảng Cộng sản Liên Xô tự giải tán vào tháng 8 năm 1991. Rồi kể từ đó
chẳng ai thèm đoái hoài tới nó, nó như một cái xác không hồn, xã hội
chủ nghĩa đâu có cho nó gạo ăn, xã hội chủ nghĩa đã ném dân tộc của
nó vào một căn hầm tối với gông cùm xiềng xích không có quyền sống
của một con người. Không chỉ riêng nó, Cuba, mà tất cả anh em canh
giữ hòa bình thế giới cùng với nó đều ngu si, hoang tưởng, u mê
cuồng tín giống nhau như khuôn đúc.
Liên Bang Xô Viết sụp đổ,
các nước Đông Âu thức tỉnh vội “làm lại cuộc đời”, chỉ có Cuba và
Việt Nam còn đang chia phiên nhau để “canh giữ hòa bình cho thế
giới”, Việt gác thì Cuba ngủ, Cuba gác thì Việt ngủ, cứ thế mà
Việt–Cu thay phiên nhau thực hiện nghĩa vụ quốc tế. Việt Nam khá hơn
Cuba vì Việt Nam có “khinh công thâm hậu” (đu dây) Liên Xô vừa chết
chưa kịp chôn là Hà Nội có mặt ở Bắc Kinh liền, học ngay “kinh tế
thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” của Tập Cận Bình nên
dân không đến nỗi phải cạp mía. Hơn nữa Việt Nam không còn thức để
canh gác đế quốc Mỹ nữa, trái lại Việt Nam ân cần niềm nở đón tiếp
Mỹ trở lại Việt Nam mặc dù vẫn còn giữ cái “mác” Cộng Hòa Xã Hội Chủ
Nghĩa Việt Nam.
Quy luật “đào thải” là một quy luật tất yếu
của tạo hóa. Thu liễm đông tàn, bệnh tử là nguyên tắc bất biến của
tự nhiên và xã hội. Quy luật đào thải là một quy luật thực tế và
công bằng không chừa một ai, những kẻ hay những tổ chức hoặc những
xã hội hay thể chế chế độ nào cứ lặp đi lặp lại một việc không có tư
duy sáng tạo. Không hoặc chối bỏ sự học hỏi cầu tiến, cập nhật kiến
thức chuyên môn, không thích ứng được với sự thay đổi và tiến hóa
của thời đại.
Bất hạnh cho dân tộc Cuba là đã rơi vào sự lãnh
đạo ngu dốt của anh em nhà họ Castro hơn nửa thế kỷ, nay đã đến lúc
phải cáo chung. Qua lời tuyên bố của “Ông Ngoại” Marco Rubio “Nhưng
Hoa Kỳ không nhất thiết phải tạo ra những thay đổi đó mà do sự phản
tỉnh tự phát từ quần chúng Cuba khiến cho chế độ đó tự tan rã...”
cũng đủ cho thấy rằng, từ lâu, lâu lắm rồi, chính trị quan của Hoa
Kỳ đối với Cuba là để tự nó chết dần chết mòn, Mỹ không cần nhúng
tay vào.
Xã Hội Chủ Nghĩa của Việt Nam thật sự cũng đã chết
từ lâu rồi, từ khi Bill Clinton đặt chân đến Hà Nội cùng với Đệ Nhất
Phu Nhân Hia La Ri mặc áo dài Việt Nam, từ đó “Xã Hội Chủ Nghĩa”
được thay bằng “Đô La Chủ Nghĩa”, cái thứ chủ nghĩa độc hại gấp trăm
lần chủ nghĩa tư bản như bọn họ tuyên truyền, bởi “Đô La Chủ Nghĩa”
đồng nghĩa với “Tư Bản Đỏ”. Đã là tư bản thì dù xanh hay dù đỏ gì,
việc đầu tiên là vất xã hội chủ nghĩa vào sọt rác trước đã.
Theo thống kê của FORBES, tính đến đầu năm 2026, Việt Nam có khoảng
trên dưới 10 tỷ phú USD và 5,459 có khoảng 10 triệu USD. Việt Nam
mới giành được độc lập thống nhất năm 1975, trong khi Cuba đã có từ
năm 1959, mà lại nằm ở trung tâm giàu có với hàng ngàn hải đảo vô
giá (thuộc quần đảo Leeward được gọi là Tiểu Antilles) cho giới tỷ
phú của thế giới, vậy mà lãnh đạo của Cuba đã lèo lái dân tộc mình
chỉ đi loanh quanh trong mấy vườn mía theo định hướng xã hội chủ
nghĩa tôn thờ Sịt Tà Lìn và Mao Sếnh Xáng! Nắm giữ quyền lực trên
nòng súng hơn nửa thế kỷ.
Xạo sự về Cuba cho vui vậy thôi,
chứ Cuba không cần và không đáng nhắc tới. Tầm vóc như Venezuela,
Iran... qua bàn tay “phù thủy” của Ông Thần Trump thì từ bạn hóa
thù, từ thù hóa bạn chỉ trong vòng một tháng. Ngày 3/1/2026, Trump
ra lệnh bắt giữ Ông Bà Maduro, chấp nhận cho Bà Phó của Maduro là
Delcy Rodriguez, một nữ tướng đầy quyền lực của Caracas ngồi vào ghế
Quyền Tổng thống Venezuela. Ngày 3/2/2026, chính quyền Trump chính
thức nối lại bang giao bình thường với Caracas. Đúng một tháng!
Còn chuyện Tehran thì như chuyện “ăn cơm bữa”. Có ai có can đảm
để có thể tưởng tượng (Imagination is more important than knowledge
– Albert Einstein) rằng CIA và IRGC của Iran (Lực Lượng Vệ Binh Cách
Mạng Hồi Giáo) đã “làm việc trái chiều” nhưng lại chung với nhau từ
năm 1979 đến nay hay không? Chuyện Ông Trump điều động một lực lượng
hải quân khổng lồ đến vùng vịnh không phải để đánh Iran, vì nếu đánh
Iran thì đã đánh rồi, tháng 6/2025 dội bom ba căn cứ hạt nhân của
Iran. Lần này nếu Trump có đánh Iran thì Trump cũng không đánh như
Bush Con đã đánh Iraq năm 2003 đâu, mà chỉ đánh vào mỏ dầu hỏa (công
lương) của Iran cũng đủ chết rồi.
Thú vị ở chỗ, Mỹ đánh Iran,
Iran không chết mà... thằng khác chết.
Hiểu như vậy mới gọi là “hiểu
chính trị”.
Lan Man Xạo Sự đọc chơi cho vui rồi bỏ.
Thân Kính Chúc Một Ngày Mùa Đông Ấm Áp Bên Người Thân.
MĐ Út Bạch
Lan/E22



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by vũ văn chương chuyển
Đăng ngày thứ Tư, February 4, 2026
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH