

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tản mạn
Chủ đề:
thời sự thế giới
Tác giả: MĐ Út Bạch Lan/E22

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Như trước đây, xạo tôi thường hay nhắc tới Cựu Tổng thống
Ronald Reagan với học thuyết “Global Strategy And New World Order”
(Chiến Lược Toàn Cầu Và Trật Tự Mới Của Thế Giới). Năm 1989 Liên
Bang Xô Viết sụp đổ, mở đầu cho một trang lịch sử mới, chiến tranh
lạnh Nga–Mỹ chấm dứt, từ “lưỡng cực” sang “đơn cực”. Mỹ đóng vai trò
như “cảnh sát quốc tế” ôm đồm cả thế giới vì nghĩ rằng chỉ có Mỹ là
có đủ tiềm lực kỹ năng quân sự để can thiệp mọi chuyện lớn nhỏ của
cả nhân loại trên trái đất này.
Sau Ronald Reagan, tiếp nối
là George H.W. Bush (1989–1993), Bill Clinton (1993–2001), George W.
Bush (2001–2009), trong suốt thời gian này từ 1989 đến 2009, trọng
tâm chiến lược của Mỹ là “Vùng Trung Đông”. Thời gian này, Nga như
không cần bàn tới nữa, Trung cộng đang trỗi dậy với bàn tay siết
chặt với Mỹ qua việc làm ăn buôn bán, kết của nền “Ngoại Giao Bóng
Bàn” của Richard Nixon và Mao Trạch Đông, nối tiếp là Đặng Tiểu
Bình. Một điều Mỹ không ngờ tới là Tàu cộng mang đôi hia bảy dặm,
thoáng một cái Tàu ngang nhiên công bố là quốc gia có nền kinh tế
thứ hai sau Mỹ, và có thể thay thế Mỹ trong năm 2035!
Năm
2011, Barack Obama tuyên bố “chuyển trục” “Pivot To Asia”, có nghĩa
là chuyển trọng tâm chiến lược sang Châu Á để đối phó với Trung
cộng. Nhưng ví phỏng đường đời bằng phẳng cả... “Pivot To Asia” thất
bại vì Trung Đông nổi loạn bởi sự trỗi dậy của ISIS. Mỹ phải quay
lại để đối phó tình hình này, Iraq, Syria, Afghanistan, tiếp đến là
chiến tranh Ukraine xảy ra, Mỹ lại phải bận tâm về vấn đề Châu Âu
nữa. Trong khi đó, Trung cộng không chờ đợi. Họ xây đảo nhân tạo ở
Biển Đông, tăng cường quân sự, và quan trọng nhất, họ mở rộng ảnh
hưởng kinh tế ở khắp nơi mà Mỹ bỏ trống. Một trong những khoảng
trống đó là Mỹ La–tinh, là “sân sau” của Mỹ. Kể từ 1989 sau khi Xô
Viết sụp đổ cho đến năm 2012, năm Tập Cận Bình làm lễ đăng quang, Mỹ
đang ngủ quên trên ngai vàng “đơn cực”, một mình một chợ mà không
nghĩ rằng Bắc Kinh đang ẩn mình chờ thời cơ. Cho đến khi Mỹ thức
dậy... thì Tàu cộng đã xây dựng xong một mạng lưới “xâm thực” cực kỳ
tinh vi lớn mạnh ngay sâu sau nhà mình.
Năm 2017, Mỹ đưa Kim
Mao Sư Vương tóc vàng lên đài thí võ, vừa nhảy lên đài là chơi ngay
Trade War, khiến Bắc Kinh chới với, Trump thành lập ngay khối QUAD
(Mỹ–Úc–Ấn–Nhật), khiến ý đồ dùng vũ lực tái chiếm Đài Loan hụt hẫng
đứng khựng lại. Điều này khiến cho Bắc Kinh siêng năng... tập trận
nhiều hơn!
Trump chỉ làm Tổng thống bốn (4) năm thôi, bước
xuống nghỉ ngơi để Cụ Bảy Đờn lên thay đóng vai “người khờ khạo
không biết gì” và làm ngơ để Nga đánh Ukraine, đẩy Châu Âu vào vòng
binh đao cho vui.
Đầu năm 2025, Trump trở lại võ đài, gần
cuối năm đầu, Trump tung ra chưởng “Càn Khôn Đại Na Di” (NSS–2025)
một trong những trọng tâm của NSS–2025 là Trump đặt Tây bán cầu lên
ưu tiên hàng đầu, trên cả châu Âu, Trung Đông, và Ấn Độ Dương–Thái
Bình Dương. Khác với nhiệm kỳ 1, trong nhiệm kỳ 2, Trump không đối
phó trực tiếp với Tàu cộng ở Châu Á, nơi họ có nhiều ưu thế hơn,
Trump chọn đánh vào nơi mà Mỹ vẫn có thể thắng mà Nga với Tàu không
thể phản ứng kịp là tây bán cầu, nơi Mỹ có lợi thế địa lý tuyệt đối,
nơi quân đội Mỹ có thể khai triển sức mạnh quân sự mà không bị cản
trở. Nơi Trung cộng và Nga không thể can thiệp trực tiếp dù có muốn.
Thế là Nicolas Maduro của Venezuela trở thành một “con vật tế
thần”.
Chỉ vài giờ sau khi Tổng thống Donald Trump tuyên bố
trên mạng rằng Nicolas Maduro và vợ là Cilia Flores đã bị lực lượng
Mỹ bắt giữ và được đưa về Mỹ... thì ếch nhái ễnh ương bù tọt cất
tiếng cùng lên tiếng ngay buổi sáng thứ bảy 3/1/2026. Tha hồ gõ
phiếm bình loạn nổ sảng như mìn claymore, thậm chí chuyện mới xảy ra
có mấy tiếng đồng hồ mà có người biết và viết ra rằng Phu Nhân của
Maduro là Bà Cilia Flores lo sợ khóc thút thít hỏi Maduro “Mình
ơi... bây giờ mình phải làm sao...?” ... thế mới tài chứ!
Một
biến cố chính trị có một không hai từ xưa đến giờ, thì làm sao không
có phản ứng của thế giới, dĩ nhiên chẳng có ai ca ngợi hành động
“trắng trợn” này mà hầu hết là phê phán hoặc lên án mạnh mẽ cuộc can
thiệp “đơn phương” của Mỹ. Dĩ nhiên cũng vẫn là những luận điệu kết
án cũ rích nào là vi phạm chủ quyền quốc gia, vi phạm hiến chương
Liên Hiệp Quốc, vi phạm công pháp quốc tế... hằm bà lằng xắn cấu...
tha hồ lên tiếng.
Điển hình nhất là lời cảnh báo của Ông Tổng
Thư Ký Liên Hiệp Quốc Antonio Guterres:
– Hành động của Mỹ sẽ
tạo thành một tiền lệ nguy hiểm, đó là các quy tắc của luật pháp
quốc tế không còn được tôn trọng nữa...!!!
Ông Tổng Thư Ký ơi
là Ông Tổng... Ông cứ vẫn ngủ ban ngày.
– Cái quy tắc của
luật pháp quốc tế mà Ông vừa nói đến đã bị chính tổ chức của các Ông
vứt vào sọt rác kể từ năm 1975, khi quân Bắc Việt tấn công Việt Nam
Cộng Hòa mà bốn phái đoàn kiểm soát đình chiến của các ông đang ngồi
uống Cô Nhắc ở Continental hay Caravelle trên đường Công Lý. Để rồi
từ đó, công lý của chúng tôi trở thành... Trại Đầm Đùn!
– Năm
1989, Mỹ đã bắt giữ Tổng thống Manuel Antonio Noriega của Panama đưa
về giam giữ ở Florida chờ ngày ra tòa về tội buôn lậu.
– Năm
1998, CIA đã thông đồng với M15–16 của Anh Quốc, bắt giữ cựu Tổng
thống Pinochet của Chile tại Luân Đôn (Anh) về tội tham nhũng và độc
tài dã man.
– Còn hàng chục vụ khác như Saddam Hussein
(Iraq), Bin Laden (Al Qaeda), Gaddafi (Libya), v.v. và v.v.
Rồi mới đây nữa năm 2022, Nga tấn công Ukraine với lý do vu vơ như
kết tội chế độ Zelensky là chế độ “Phát Xít”, phân biệt chủng tộc
với những người nói tiếng Nga. Hamas vô cớ vượt biên giới sát hại
hàng ngàn dân Do Thái vô tội, xung đột đẫm máu ở Sudan, Nigeria...
các Ông Bà Liên Hiệp Quốc giải quyết được cái gì, hay chỉ lãnh lương
của dân rồi nay ra tuyên cáo, mai ra nghị quyết, thậm chí còn ra
lệnh bắt giữ Tổng thống Nga Putin và Thủ tướng Do Thái Netanyahu nữa
mới thật là... lố bịch.
Ông Trump chẳng ra thông báo cảnh cáo
gì ráo, muốn bắt ai thì cứ âm thầm lặng lẽ bắt, nêu hàng trăm lý do
chẳng ai kiểm chứng. Riêng Nicolas Maduro thì chẳng những ngu đần mà
còn u mê nên bị kê “vô số tội”.
Trong bài xạo sự “Người Ngu
Nhất Thế Giới” Ngày 21/12/2025 xạo tôi có viết:
“Cái Tôi” của
Nicolas Maduro quá lớn, lớn còn hơn mỏ dầu ngoài khơi biển Caribbean
nữa, cái tôi quá lớn vì ỷ mình giàu có lại có những “cận vệ như Nga,
Tàu, Iran, Cuba, Thổ Nhĩ Kỳ... cho nên ở Châu Mỹ mà coi Mỹ chẳng ra
gì thì... trong một ngàn lẽ một cái ngu... Maduro chiếm hết một ngàn
cái ngu rồi...”
Rồi chuyện gì nó sẽ phải tới... nó đã tới
trong đêm thứ Sáu rạng ngày 3/1/2026 tại Thủ đô Caracas của
Venezuela.
Maduro trở thành một con vật tế thần trước khi
Donald Trump ra quân, những con dê hàng xóm với Caracas đang gặm cỏ
non của Bắc Kinh cũng bắt đầu rét dù đang là mùa hè, như Colombia,
Brazil, Cuba, Mexico. Riêng Tổng thống Colombia Gustavo Petro thì
rét run như con cầy sấy. Chỉ một đòn của Trump đã làm vô hiệu hóa
Trục Ma Quỷ Moscow–Beijing–Tehran, trục này chỉ vớt vát bằng cách
lên tiếng là phải thả Maduro ngay lập tức, hay cùng lắm là mai hay
mốt rủ nhau “tập trận” ở Biển Caribbean nữa mới vui cửa vui nhà. Còn
về phần Cuba, thì Trump nói rằng “nó như một cái xác chết rồi, khỏi
cần quan tâm tới nó nữa, có quan tâm thì hãy tập trung quan tâm
tới... Groenland của Đan Mạch...”
Đâu phải kế hoạch bắt
Maduro chỉ chuẩn bị năm ba ngày hay vài tuần lễ, mà có thể hàng
tháng trước đây rồi. Trump và chính quyền của Ông phải cân nhắc từng
ly chứ đâu phải muốn là làm liền. Sai một li đi một dặm.
Bề
ngoài thì Mỹ kết tội Maduro là “Ông Trùm Khủng Bố Buôn Ma Túy”,
nhưng bên trong còn hàng tá vấn đề gút mắc ly kỳ và hấp dẫn hơn
nhiều. Hiện tại có cả hàng chục, nếu không nói là hàng trăm “Ông
Trùm Ma Túy” trên khắp thế giới chứ đâu phải chỉ một mình Maduro.
Hiện thế giới có hàng chục nhà độc tài. Có hàng chục quốc gia bị cáo
buộc liên quan đến ma túy. Có hàng chục cuộc bầu cử gian lận. Chứ
đâu phải riêng gì Venezuela.
Tại sao Mỹ không nhắm đến những
nơi đó mà lại Venezuela và ngay vào thời điểm này?
Ngay như
những quốc gia Trung Đông, tuy ở xa Mỹ vạn dặm, nhưng chỉ vì có
nhiều lượng dự trữ dầu hỏa, mà Mỹ phải sống chết tranh giành cho
bằng được, huống chi Venezuela nằm bên nách Mỹ mà lại có số lượng
dầu hỏa lớn nhất thế giới. Saudi Arabia có 267 tỷ thùng, Venezuela
có đế 303 tỷ thùng. Trong hơn nửa thế kỷ qua, dầu Venezuela từng
chảy về Mỹ. Các công ty Mỹ như Exxon, Chevron, ConocoPhillips từng
đầu tư hàng tỷ đô la vào đây. Venezuela là nhà cung cấp dầu “đáng
tin cậy” của Mỹ, nằm ngay cạnh, không phải đi qua eo biển Hormuz hay
vùng biển tranh chấp.
Năm 1998, Hugo Chavez lên nắm quyền với
tuyên ngôn “chủ nghĩa xã hội thế kỷ 21”. Năm 2006, Chavez tuyên bố
“Venezuela và Trung cộng đang xây dựng một ‘liên minh chiến lược
kiên cố như Vạn Lý Trường Thành’”. Bao nhiêu đó cũng đủ “khốn nạn”
rồi, nhưng không, Chavez còn đi xa hơn nữa, Chavez bắt đầu dùng dầu
mỏ như vũ khí chính trị. Năm 2007, Chavez tịch thu toàn bộ tài sản
của các công ty dầu nước ngoài không chịu nhượng quyền kiểm soát.
ExxonMobil và ConocoPhillips bị đuổi ra khỏi cửa. Điều đáng nói ở
đây là, chính quyền Caracas chuyển số lượng dầu mỏ này sang cho
Trung cộng. Chuyện này trước đây, trước 2012, năm Tập Cận Bình lên
ngôi, thì chằng có gì để nói, nhưng từ khi có “một vành đai một con
đường” của Chú Ba Tập với tham vọng “cướp vương miện” của Mỹ mới có
chuyện cơm không lành canh không ngọt giữa Washington và Caracas.
Trong nhiệm kỳ 1, năm 2018, Maduro đã vào tầm ngắm của Trump rồi.
Maduro u mê bất chấp hiểm họa trước mắt, năm 2024 lại nắm giữ chức
Tổng thống lần thứ ba qua một cuộc bầu cử gian lận trắng trợn, sau
đó còn ký kết những hiệp ước quốc phòng an ninh quan trọng với Nga
nữa. Có là thánh cũng không nhịn được nữa huống chi là Kim Mao Sư
Vương Tạ Tốn.
Trong hơn 20 năm qua, Tàu cộng đã âm thầm “xâm
lược” Mỹ La–tinh chỉ bằng đồng tiền. Venezuela là một “headquarter”
của kế hoạch này. Năm 2024, Maduro còn đi một bước xa hơn nữa là đã
ký kết với Nga 17 thỏa thuận trong các lĩnh vực quốc phòng và năng
lượng, bao gồm cả hợp tác tình báo, hoạt động drone, thiết bị quân
sự, và công nghệ thăm dò dầu. Không có cái dại nào của Nicolas
Maduro như cái dại này. Cái dại và cái ngu không hiểu được khái niệm
“Trật Tự Mới Của Thế Giới” mà Mỹ đang theo đuổi và thực thi từ cuối
thập niên 80. Không hiểu được ý nghĩa tại sao Trump thất cử rồi
Trump lại trở lại Tòa Bạch Ốc để thay thế Cụ Bảy Đờn. Lập luận như
vậy cũng chưa đúng hẳn, bởi Maduro chỉ nghĩ một cách đơn giản và
nông cạn rằng, sau khi Nga sụp đổ, thế giới đi vào đơn cực của Mỹ
chỉ một thời gian ngắn, một thế lực khác trỗi dậy cạnh tranh với Mỹ,
tương tự như một chiến tranh lạnh mới bắt đầu giữa Mỹ và Tàu. Maduro
bài Mỹ thân Nga–Tàu–Iran–Cuba thì chẳng khác chi “rước voi về dày mả
tổ”, nuốt dao bầu giỡn mặt với tử thần. Chính chế độ Madoro đã đẩy
Chính Quyền Hoa Kỳ bắt buộc phải có hành động như vậy. Một hành động
mà xạo tôi gọi là “Nhất Nộ An Thiên Hạ” hay “Sát Nhất Miêu Dọa Vạn
Thử” của học thuyết Trump.
Một học thuyết mới ra đời, thay vì
Monroe thì bây giờ được gọi là: DONROE! (Donald Doctrine)
Một
học thuyết chủ trương “Đứng ngoài, hay đứng trên khuôn khổ luật pháp
quốc tế, công ước, hiến chương, tinh thần của Liên Hiệp Quốc.”
Chuyện đe dọa đến nền an ninh quốc gia của Mỹ, hay xâm phạm đến lợi
ích hay quyền lợi của Mỹ, dù là hiện hữu hay còn trong giả thuyết,
Mỹ phải làm là Mỹ cứ phải làm, làm bằng Delta Forces, hay bằng F35,
F16, B22. Chuyện phê phán kết án là chuyện của thiên hạ, thiên hạ cứ
tha hồ kết án, thiên hạ ra lệnh bắt giữ Ông Donald Trump thì Mỹ cũng
OK luôn... nhưng chỉ bằng mồm... hoặc tập trận. Chiến tranh Ukraine
sắp bước qua năm thứ năm, có lẽ bốn năm nay mỏi miệng quá rồi nên
“các ngài” đang nghỉ xả hơi, thì bị Trump đánh thức dậy để... kết án
tiếp... và ra lệnh cho “Tòa Án Quốc Tế” ban bố lệnh bắt giữ tội phạm
chiến tranh Donald Trump!
Trong hai thập niên qua, lợi dụng
trong lúc Mỹ quá bận rộn về Trung Đông, rồi lại vướng phải
Afghanistan, Tàu cộng đã âm thầm xây dựng tư thế của mình ở Châu Mỹ
La–tinh. Họ không cần phải xâm lược, họ chỉ ký check, họ chỉ hoan hỷ
thỏa mãn những nhu cầu mà đối tác cần, Venezuela là trung tâm của
chiến lược này. Hãy tưởng tượng rằng, trên một tuyến đường dài
(Chavez đã gọi nó là Vạn Lý Trường Thành mà) nối liền Châu Á sang
Châu Âu và nối tiếp Châu Mỹ, Venezuela là một ga chính trên tuyến
đường Châu Mỹ La–tinh của Trung cộng, trong đó có sự hà hơi tiếp sức
của Nga... thì nếu chúng ta là người Mỹ, chúng ta sẽ phải đối phó ra
sao? Còn nữa, Trung cộng ngày nay là một trong những “trung tâm
quyền lực” có khả năng chi phối toàn thế giới. Với tham vọng trở
thành số một, Bắc Kinh đã tạo ra BRICS để dần lôi kéo các thế lực
khác vào phe của Bắc Kinh và Mạc Tư Khoa, và xây dựng một hệ thống
riêng không phụ thuộc vào đô la của Mỹ.
Đã quá rõ ràng, Tàu
cộng đang xây dựng một trật tự khác của thế giới song song với trật
tự mới mà Mỹ đang xây dựng. Tiếc thay cho số mệnh của vợ chồng
Maduro, vì nhận làm “cánh tay đại võ” của Tập Cận Bình phụ trách
vùng Trung Nam Mỹ trong kế hoạch “bá chủ” của Chú Ba. Bát nước đầy,
chỉ cần thêm một giọt nó cũng phải tràn ra ngoài, nó đã tràn ra
ngoài đêm 2/1 rảng ngày 3/1/2025. Vợ chống Maduro thành con vật tế
thần để sơn quét Châu Mỹ lại sạch sẽ và ngăn nắp hơn. Chỉ cần một
đêm thôi, Hoa Kỳ đã chứng minh cho thế giới thấy rằng không bất cứ
một quốc gia nào trên thế giới xâm phạm đến Mỹ Châu. Thuyết MONROE
chỉ giới hạn về Châu Âu, Thuyết DONROE không có giới hạn. Hoa Kỳ vẫn
có một sức mạnh không có đối thủ, Hoa Kỳ đang thách thức trục “Ma
Quỷ” đang đe dọa Phương Tây. Cái càng chính của con cua Tàu ở Châu
Âu là Italy đã bị bẻ gãy sau vụ Covid–19, cái càng chính ở Phi Châu
là Kenya bị bẻ gãy chỉ vì Kenya là cái đầu cầu của vành đai của Tàu
cộng bước vào Phi Châu và cũng là “quê Mẹ” của Obama, nay cái càng
chính của con cua Tàu cộng ở Mỹ La–tinh là Venezuela đã bị Trump bẻ
gãy. Còn cái càng chính của con cua Tàu ở Á Châu là ai? Câu trả lời
xin để dành cho Quý Vị. Chiến lược mới của Mỹ là “bẻ càng cua trước
cái đã” và trước khi phân định một cách rõ ràng dứt khoái ai là bạn
ai là thù.
Trong chương trình “Meet The Press” của đài NBC
ngày 4/1/2025, Bộ Trưởng Ngoại Giao Mỹ đã minh định rõ ràng hơn về
việc bắt giữ Maduro như sau: “Quý vị không thể biến Venezuela thành
trung tâm hoạt động của Iran, Nga, Hezbollah, Trung cộng cũng như
các nhân viên tình báo Cuba đang kiểm soát đất nước này, Venezuela.
Chúng tôi không cần dầu mỏ của Venezuela. Hoa Kỳ có nguồn tài nguyên
dầu mỏ phong phú. Mục tiêu của chúng tôi là để kiềm chế các đối thủ
cạnh tranh của Hoa Kỳ – như Trung cộng, Nga, và Iran – trong việc
đầu tư và kiểm soát ngành công nghiệp dầu mỏ của Venezuela. Xin quý
vị hãy nhớ cho, đây là Tây Bán cầu. Đây là nơi chúng tôi sinh sống,
và chúng tôi tuyệt đối không cho phép Tây Bán cầu trở thành căn cứ
hoạt động của các thế lực thù địch, các đối thủ cạnh tranh và những
kẻ chống đối Hoa Kỳ.”
Năm 2022, Nga tấn công Ukraine bằng vũ
lực. Năm 2026 Mỹ xâm nhập thủ đô của Venezuela bắt giữ Tổng thống
Nicolas Maduro. Hai sự kiện tuy khác nhau về hình thức nhưng bản
chất giống nhau như một, “Xâm Lược”. Qua hai sự kiện hay hai biến cố
này chúng ta có thể kết luận được hay chưa rằng “thế giới đang
chuyển từ một hệ thống dựa trên luật pháp quốc tế sang một hệ thống
dựa trên sức mạnh và vùng ảnh hưởng.” Nếu một nước lớn có thể tấn
công một nước nhỏ có chủ quyền, bắt giữ lãnh đạo, và tuyên bố “điều
hành” nước đó mà không bị trừng phạt, thì luật quốc tế đã sụp đổ.
Điều này nguy hiểm cho tất cả các nước nhỏ. Nga ảnh hưởng Châu Âu.
Mỹ ảnh hưởng Châu Mỹ và Trung cộng ảnh hưởng Châu Á. Riêng Trung
cộng vì bài toán Đài Loan chưa có đáp số, bởi con kỳ đà cản mũi
Washington nên sự ảnh hưởng của Tàu lục địa với các quốc gia Châu Á
là sự “ảnh hưởng ba rọi, nửa da, nửa mỡ, nửa nạc” chỉ vì chính sách
“chính trị lộ tuyến” của Bắc Kinh. Nhưng với Việt Nam lại khác. Đài
Loan là một tỉnh ly khai của Tàu, Việt Nam là một quốc gia độc lập
có chủ quyền, nhưng lại nằm trong vùng ảnh hưởng tranh chấp của hai
đối thủ đáng lo ngại là Mỹ và Tàu. Trong bối cảnh tranh tối tranh
sáng này, không ai có thể biết được Việt Nam chịu ảnh hưởng bên nào
“nặng ký hơn” bên nào. Từ lâu, Việt Nam đã khéo léo luồn lách duy
trì quan hệ tốt với Mỹ, Nga, Tàu, nhưng trong tình huống mới, nước
lớn có thể bắt buộc các nước nhỏ phải có thái độ dứt khoát là ở phe
nào, thí dụ cả Beijing và Washington bắt buộc Hà Nội phải dứt khoát
lập trường... thì thú thật, xạo tôi không biết phải viết cái gì?
Sự kiện Ngày 3/1/2025 ở Caracas là một thách thức công khai và
táo bạo của Mỹ đối với Bắc Kinh. Có lẽ chúng ta không cần quan tâm
đề cập tới Mạc Tư Khoa và Iran, bởi vì chuyện Châu Âu và Trung Đông
xem như đã tạm ổn rồi. Viêt Nam sẽ bị cuốn vào một vòng xoáy bất khả
tiên liệu hung hay kiết, nếu Bắc Kinh có phản ứng mạnh bạo bằng
cách... đổ bộ Đài Loan. Xét ra, Lục Địa Tàu đổ bộ Đài Loan có “chính
danh” hơn Moscow và Washington, nhưng khổ nỗi là Chú Ba Tập... chưa
dám vì còn e ngại Thất Thương Quyền Của Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn Tóc
Vàng!!!
“Tôi vẫn mong một tiếng gì như tiếng ầm vang của
biển... Hình như tiếng đó đã bắt đầu...”
Đó là câu trả lời
cho câu hỏi “Tại sao Nga đánh Ukraine được, Mỹ đánh Venezuela được
mà Tàu đánh Đài Loan không được”.
Để kết bài viết hôm nay,
xạo tôi xin nhắc lại câu “In politics... anything possible...”
(Trong Chính Trị, Bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra được).
Thân Kính Chúc Một Ngày Yên Bình Và Hạnh Phúc.
MĐ Trương Văn Út
(Út Bạch Lan/E22)



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by van chuong vu chuyển
Đăng ngày thứ Sáu, January 8, 2026
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH