

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Phiếm Xuân
Chủ đề:
valentine’s day
Tác giả: BP

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Lời Tác giả:
Hôm nay, thứ bảy 14/2/2026, lịch tây là ngày Saint Valentin,
lịch ta là 27 Tết “Ất Tỵ”, ngày mốt 29 đón giao thừa (tháng chạp
thiếu).
Sáng nay thức sớm, phê pháo xong, không biết làm
gì, ngứa tay, định viết vài hàng. Nhưng khi gõ vài chữ: Saint
Valentin: lễ Tình; 27 tháng chạp: ngày Tết. Lễ Tình, ngày Tết.
Mấy chữ thấy quen quen. Xem trong “danh sách” các “lá thư” đã
viết, thì đây: “20180214=Lễ Tình, ngày Tết!”. Cách đây đúng 8
năm, ngày 14/2/2018, lịch tây là thứ tư, lịch ta là 29 Tết “Đinh
Dậu”. Đọc lại, thấy nội dung cũng không quá lỗi thời, dù đã 8
năm qua. Nên “bổn cũ soạn lại”, gởi bạn ta.
Để thời giờ đi chợ, mua đồ
cúng Tết
Bon week–end
Bonne Saint Valentin!
BP
14/02/2026

Không biết hôm nay, những người phụ nữ Việt Nam
sẽ nhận được gì, từ tay người yêu dấu?
– Một cành hồng?
Hay một cành mai?
Bởi vì hôm nay, 14/2, vừa là ngày lễ
Tình, vừa là 29 Tết.
Trước 75, miền Nam chúng ta không có
lễ Tình – Saint–Valentin, miền Bắc lại càng... không có (chỉ có
Saint “Cha” – Lênin!). Tôi nghĩ Saint Valentin được “du nhập”
vào Việt Nam chắc chắn là phải sau cái gọi “là thời kỳ đổi...
bình xanh (mà rượu thì vẫn... ‘đỏ’!)”. Có thể là bắt đầu từ giữa
thập niên 90s? Hay đầu thế kỷ 21?
Ngày lễ Tình, dĩ nhiên,
là ngày lễ của những người tình (tình nhân). Lễ này là lễ của
tây – đầm. Mà Tây thì nổi tiếng là nịnh... đầm số một! Nên hôm
qua đã có thằng đồng nghiệp hỏi tôi:
– Mày mua quà cho
“ngày mai” chưa?
– Quà gì?
– Thì ngày mai là Saint
Valentin.
– Rồi sao? Việt Nam tao không có lễ Tình Tây.
Tụi tao chịu ảnh hưởng Tàu (1000 năm đô hộ)! Mà Tàu thì:
“nhất nam viết ‘hữu’
thập nữ viết ‘vô’”.
Không có mấy
cái vụ “mất uy tín” này!
Nói thì nói vậy chứ, hầu như năm
nào (trước đây cơ, lúc “tôi còn khờ khạo, ngu ngơ lắm / chỉ biết
yêu thôi chả biết gì”), tôi cũng có “tí gì” để làm “bà xã hài
lòng”, tránh sự nhàm chán: hoăc đi ăn tiệm (để khỏi rửa chén),
hoặc một món quà nhỏ: cái bóp đựng tiền lẻ chẳng hạn (tiền chẵn
để “người khác” giữ) hay cái chuông lắc (để khỏi “gọi thầm
tên... tôi (khi nắng chiều nhạt ngoài sân)”: Xuống Ăn Cơm!),
v.v. Nhưng thường nhất, là những câu thơ cóc nhảy (vừa “chữ viết
không mất tiền mua”, vừa khỏi mất công “quà cũ soạn lại”), v.v.
Không có cái chuyện mua hoa tặng vợ!
Nghe qua thì bạn cho
tôi là tên nhà quê, “ma–sô” (viết theo bên nhà) nhưng tôi bảo
đảm: 10 anh “Việt kiều” bên ni là 10 anh như tôi (Tôi nói về thế
hệ chúng ta nhé, chứ đám trẻ trưởng thành bên này thì chúng là
Tây rồi). Dường như đàn ông Việt Nam, tặng gì thì tặng, nhưng
không có màn tặng hoa cho vợ (vợ nhé). Bởi vì trông nó “cải
lương”, nó “cinéma”, nó “tây, tây” thế nào ấy. Lúc còn ở Việt
Nam tôi chưa thấy ai tặng hoa cho vợ (ngay cả mấy ông đi học ở
Tây về). Không có ông thầy nào, ông Bố nào dạy chúng ta “mua hoa
tặng vợ” cả (bởi bản thân các ông ấy có làm đâu). Thứ nhất là
hoa chỉ bán ở ngoài “chợ” (mà các ông thì bao nhiêu ông đi
chợ?)! Thứ nhì, đàn ông VN chỉ biết có mỗi một loài hoa –biết–
nói thôi, chả nhẽ đi tặng... nàng hầu cho “áo lụa Hà Đông”?
Tây (Đầm) thì... “lạ” lắm! Khi yêu nhau, họ ra–rít, hôn–hít,
họ tíu–tít, quấn–quýt, họ khúc–khích, nhúc–nhích (?), v.v. không
ai bằng. Hôn chỗ vắng chưa đủ, xếp hàng lựa trái cây, đứng chờ
lên phi cơ, ngồi ăn trong tiệm, đi khám bác sĩ, v.v. Cứ lâu lâu
lại quay sang, “mi” một cái đắm đuối, coi thiên hạ như “ne pas”,
tự nhiên còn hơn người “Hà Lội” ấy (ớn nhất là đang ngồi ăn mà
chồm tới tặng nhau một nụ nồng... nàn!)! Thế rồi, thoáng cái,
một hôm, đi dưới trời gầm, bị “sét” đánh (với người khác). Là
“thôi” (em đừng khóc nữa... làm gì)!
Quà phổ thông nhất
của Tây cà lồ là “hoa”. Sinh nhật “đương sự”: hoa! Lễ Tình: hoa!
Một năm tình cũ: hoa! Hai năm tình lận đận: hoa, v.v. Năm nào
cũng “ta mang cho em vài đóa hồng”, cũng “hoa nào heo héo/thì
hái bỏ đi”! Chẳng sáng tạo gì cả! Tặng hoa thì chỉ một tuần sau
là hoa tàn. Nhưng tặng bóp, tặng chuông (không có dây nhé), tặng
thơ, tặng... bún bò Huế, côte de bœuf, v.v. dưới ánh bạch lạp
lung linh, huyền ảo. Thì có “nghìn năm” cũng vẫn “chưa quên”,
“vẫn nhớ y nguyên” (nói theo Phạm Duy)!
Tây tặng Đầm là
thế. Thế Đầm tặng Tây thì sao? Tôi không biết. Có bao giờ được
tặng đâu mà biết? (Mà có biết thì cũng chả ngu gì mà khai ra!).
Tôi hỏi thằng đàn em 5 bó 4 que “thế má bầy trẻ tặng mày cái
gì”?
– Ơ, thì hoặc chai dầu thơm! Hoặc cái chemise! Hoặc
mời tao đi coi hát?
– Với ai?
– Thì với bả chứ với
ai?
– Thế bả không có... em gái à?
– He he he. Mày
nói đúng, để tao về nói với bả.
– Mày mà học lại với S.
thì đừng mong được tăng lương nhé, con!
Sáng nay, qua
radio, tôi được biết một ông chủ hãng, ở Nhật, kêu gọi các phụ
nữ hãy ngưng tặng “Chocolat” cho đàn ông trong ngày lễ Tình
Saint Valentin này (du nhập vào Nhật sau 1945). Bởi vì nó biểu
lộ sự “phục tùng” của phái Nữ trước phái Nam. Khác với các quốc
gia tây phương, ngày lễ Tình ở Nhật, đàn ông chỉ là người nhận
quà. Nhật là một trong những quốc gia tiến bộ, văn minh nhất thế
giới, nhưng không ngờ, phe “thủ cựu” vẫn còn nhiều. Trong ngày
14/2 người phụ nữ Nhật không chỉ tặng quà cho chồng, mà còn cho
các đồng nghiệp, bạn bè, và mấy Sếp của mình! Để bày tỏ sự biết
ơn (?) với cấp trên, tình đồng nghiệp, lòng mến thương bằng hữu.
Như “hoa” của Tây, Chocolat là món quà thông dụng nhất của người
phụ nữ Nhật. Có nhiều loại chocolat. Loại thể hiện cho Tình Yêu,
loại cho Tình Bằng Hữu, cho tình Đồng Nghiệp, lạng quạng đưa lộn
chocolat là bị kết án “xách nhiễu tình dục” như chơi!
Tôi
không biết mấy ông bên nhà tặng người yêu món quà gì trong ngày
14/2 năm nay? Hôm trước, một bản tin trên “mạng” cho biết, có
nơi, mấy ông phải chờ đến 3h (sáng) để cắt tóc ăn Tết! Hôm nay
là 29, ngày mai là 30. Thời khắc này, có lòng Việt Nam nào mà
không rạo rực, nôn nao, dù ở tận đâu? Giờ này, những bộ quần áo
mới đã được treo trong tủ, đa số những bộ lư đã được chùi bóng
loáng, những bàn thờ đã đèn hoa trang trọng, những mâm lớn, nhỏ
đã sẵn sàng cho Ngũ Quả: (mãng) Cầu – Dừa –(đu) Đủ – Xoài – Sung
(mà có đứa mắc dịch thay bằng “Bơm” (pomme), Vú (sữa), Dừa, Đủ,
Xoài! Hay “Cầu – Sung – Dừa – Đủ – Quất”; Cầu – Quất – Dừa – Đủ
– Bầu...!!!). Tết đứng trước sân rồi, bao nhiêu chuyện phải phụ
Bố, tiếp Mẹ, thời giờ đâu mà đón rước lễ Tình, hú hí riêng một
góc trời? Vài ngày nữa tha hồ đưa nhau du Xuân.
Mà bắt
chước thiên hạ làm chi cho mệt? Các cụ ta ngày xưa chỉ cần ra
sân:
“trèo lên cây bưởi hái hoa,
bước xuống vườn cà
ngắt nụ tầm xuân”.
Hay tặng nhau một cái áo mỏng mỏng nhẹ
hều, một chiếc nhẫn rộng rộng, cho dễ “về nhà dối mẹ”? Thế mà
cũng gắn bó mấy chục năm, đến tuổi gần đất, xa trời, con đàn,
cháu đống.
Tại sao không “ta về ta tắm ao ta”, viết một
vài câu cho người yêu dấu, như Cụ Ngô Bá Bàn (Bắc Ninh/VN) với
bài thơ “80 tuổi sợ vợ chết”(2009)?

“Mất
gì thì mất bà ơi
Xin trời để lại còn tôi còn bà
Nếu mà có
phải đi xa
Để tôi đi trước còn bà đi sau
Mong bà đừng ốm
đừng đau
Để tôi có bát cơm rau sớm chiều
Càng già càng quý
càng yêu
Bâng khuâng lại nhớ ít nhiều ngày xưa
Mất gì thì
mất bà ơi
Xin trời để lại còn tôi còn bà
Tôi bà nay tuổi
đã già
Mà tôi vẫn sợ còn tôi mất bà”.
(tôi nghĩ
là ông Cụ (hoặc một người khác) chép sai. Phải “Mà tôi vẫn sợ
mất bà còn tôi” thì mới đúng vần điệu)
Mà đâu phải tặng
quà trong ngày lễ Tình thì mới gọi là yêu?
Chả nhẽ một
năm, chỉ yêu “người” có một ngày thôi à? Còn 364 ngày kia thì
tặng cho... con nào?
Bonne Saint Valentin
Chúc Mừng Năm Mới!
BP

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by bp chuyển
Đăng ngày thứ
Bảy, February 14, 2026
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH