

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Truyện ngắn
Chủ đề:
tết
Tác giả: Biển Cát

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Một
cái móc sắt quăng mạnh vào thành tàu. Con tàu chòng chành như
muốn chìm vì những cú nhảy liên tiếp từ con tàu lớn qua của bọn
người hung hãn. Tiếng la thất thanh vang lên:
– Trời ơi,
cướp biển!
– Cướp biển!
Không để những người vượt
biên kịp định thần, bọn hải tặc đã hung hăng quơ vũ khí lên, lùa
tất cả vào một góc, lục soát vàng bạc. Chưa dừng ở đó, chúng còn
bắt từng người há miệng ra để kiểm tra, và đấm mạnh vào miệng
những ai bọc răng vàng hay cố tình giấu tài sản. Máu phun ra từ
miệng người.
Sau khi thu tóm của cải, bọn hải tặc dồn phụ
nữ vào cuối tàu. Tiếng kêu khóc lúc này càng hoảng loạn hơn.
Những lưỡi dao, gậy gộc... vung lên hung bạo không thương tiếc,
đàn áp sự chống cự của những người chồng, người thân.
Máu
nhuộm đỏ cả con tàu...
***
– Đừng, đừng giết chồng
tôi. Anh ơi!...
Chị thét lên hãi hùng trong cơn hoảng
loạn. Chung quanh chị máu chảy lênh láng. Mùi máu tanh nồng xộc
lên tận óc. Bao nhiêu năm rồi giấc mơ vẫn còn mãi ám ảnh.
Chị ngồi bó gối, nhìn trừng trừng vào bóng tối. Bóng tối bao
trùm mênh mang, như nỗi đau đớn ngợp cả phận người.
Có tiếng
con trở mình, chị như chợt tỉnh, quay sang kéo lại mền cho con.
Thằng bé là người thân cuối cùng còn lại của chị, và cũng là
động lực để chị tiếp tục cuộc sống nơi đất nước xa lạ này.
Bao nhiêu lần chị đã định tự tử. Còn có gì để chị thiết tha
cuộc sống. Nhưng nghĩ đến con, chị chùn lại. Con đã không còn
cha, giờ không có mẹ, thì con sẽ sống thế nào đây? Anh chị ra đi
vì hạnh phúc gia đình và tương lai của con. Bọn cướp biển tàn ác
đã hủy hoại hạnh phúc của gia đình chị. Giờ chị đành lòng cướp
đi tương lai của con sao? Ngần ấy bất hạnh đổ lên con chưa đủ
sao? Không. Bằng mọi giá, chị phải lo cho con. Chị còn phải sống
thay phần anh để lo cho con nữa.
Chị ngồi lặng ngắt như
pho tượng. Mà, giá chị được vô tri như pho tượng thì chắc sẽ đỡ
khổ hơn nhiều. Chút ánh sáng bắt đầu le lói ngoài khung cửa sổ.
Đã bắt đầu một ngày mới. Chị gạt nước mắt, đứng lên. Khi lấy kem
đánh răng vào bàn chải, chị khựng lại nhìn bóng mình trong
gương. Một gương mặt héo hắt với hai hốc mắt lõm sâu.
***
Chị đánh thức con dậy:
– Dậy đi con, sáng rồi.
Thằng bé dụi mắt bằng một tay, còn tay kia nắm lấy tay mẹ.
Chị kéo tay con ngồi lên, mắng yêu:
– Lớn lắm rồi mà
còn nhõng nhẽo nữa.
Trong lúc chờ con vệ sinh, chị lấy
một hộp thức ăn ra hâm lại. Còn một hộp chị để phần chiều cho
con ăn. Đây là phần ăn trưa và tối của chị ở tiệm, nhưng chị
thường chỉ ăn qua quýt một chút vào buổi trưa cho có lệ, rồi gói
tất cả về.
Tuấn phụ mẹ lấy chén đũa. Em vừa ngồi xuống đã
tíu tít:
– Mẹ ơi, tháng này con được “Student of the
month” đó.
Chị dừng đũa hỏi:
– Là... là gì vậy
con?
Tuấn cười toe toét:
– Con là học sinh giỏi
tháng này đó mẹ.
Chị nhìn con đầy tự hào:
– Con
trai mẹ giỏi quá.
Sực nhớ, Tuấn buông đũa, mở ba lô lấy
tờ giấy đưa cho mẹ:
– Đây là thư mời phụ huynh những học
sinh giỏi của khối lớp sáu đến trường ăn sáng với các thầy cô.
Mẹ đi đến trường con, nhé mẹ!
Chị loay hoay nhìn bức thư,
ngại ngùng:
– Chừng nào vậy con? Mà, mẹ có biết tiếng Anh
đâu mà nói chuyện với người ta.
Tuấn nài nỉ:
– Đầu
tuần sau ạ. Con sẽ ngồi cạnh mẹ mà. Đi đi, mẹ nhé!
Ánh
mắt con lúc đó long lanh và giống cha đến lạ lùng. Chị ngỡ như
anh đang nói với mình:
– Đi cùng con, nhé em.
Chị
cười vui mà mắt rưng rưng:
– Ừ, nhất định mẹ sẽ đến
trường con.
***
Chờ con lên “school bus” xong, chị
lui cui dọn dẹp lại căn phòng thuê của hai mẹ con, rồi vội vã
thay đồ chuẩn bị đi làm.
Nhà hàng Tàu, nơi chị làm việc,
mở cửa lúc 11 giờ. Nhưng chị phải đi từ sớm vì lội bộ qua 3 dãy
phố mới đến trạm xe buýt; rồi thêm hai lần chuyển xe nữa, mới
đến chỗ làm. Con đường dài đăng đẳng.
Mùa đông gió lạnh
cắt da. Bầu trời xám xịt như trĩu đầy nước. Những ngày như thế
này dễ khiến tâm trạng cảm thấy u ám hơn, những bước chân nặng
nề hơn, ngỡ như có cái gì đó đè lên ngực, kéo ghì đôi chân lại.
Chị đã trải qua bao nhiêu buổi sáng thế này. Nhưng mỗi buổi
sáng, cảm giác cô đơn buốt giá vẫn lặp lại như những vết dao cứa
vào từng thớ thịt.
Gió bất chợt thổi mạnh, cuốn theo
những đám mây đen kéo rợp cả trời. Mưa bắt đầu lắc rắc hạt. Chị
trùm nón lên đầu, kéo ghì chiếc áo choàng cũ kỹ quanh thân hình
gầy gò và ôm chặt chiếc ví sờn trước ngực. Lúp xúp, chị cố rảo
bước ngược chiều gió, lầm thầm mong mỏi kịp đến trạm xe trước
khi cơn mưa lớn đổ về.
Đến khi ngồi vào chỗ, chị mới cảm
thấy cái lạnh đang thấm dần vào cơ thể. Nước mưa ướt đẫm tóc và
quần áo chị. Mắt chị cũng ướt đẫm. Chị nhìn ra cửa kính. Chung
quanh chỉ dày đặc một màn mưa.
Chị đã đến đất nước xa lạ
này, đánh đổi bằng nhiều mất mát, tổn thương. Một thân một mình
chị bươn chải, vò võ như con cò lặn lội bờ ao ở quê nhà. Nhưng
cuộc sống khó khăn quá. Không có thời gian để học hỏi, cũng
không có thời gian để ước mơ. Tất cả đều quá xa xỉ cho một di
dân cùng khổ như chị.
Mỗi ngày là một cuộc chiến đấu sinh
tồn. Chỉ có một động lực để chị tiếp bước, là vì đứa con trai
nhỏ. Trên đôi môi tím tái của chị chợt nở nụ cười khi nghĩ đến
giờ này, trong lớp học ấm áp, con đang ngồi bên bạn bè, thầy cô.
Một mai con sẽ lớn, sẽ hòa nhập vào đời sống, thành công và hạnh
phúc như người bản xứ.
***
Những chuyến xe buýt
kéo dài theo suốt cơn mưa. Khi đến nhà hàng, bàn tay chị tê cóng
vì lạnh. Lúc thay đồng phục, chị cảm thấy cơ thể nhức nhối và
hắt hơi liên tục. Chị nhủ thầm: “Không. Mình không thể nào bị
bệnh được.” Chị còn phải làm việc kiếm tiền nuôi con nữa.
Còn hơn nửa tiếng là đến giờ nhà hàng mở cửa. Mọi người hối
hả chuẩn bị. Chị châm thêm gia vị, kiểm tra lại giấy ăn, sắp xếp
bàn ghế... rồi lui vào nhà bếp. Nơi đây là công việc chính của
chị.
Bắt đầu một ngày bận rộn. Chị lăng xăng dọn dẹp, lau
chùi, làm những việc lặt vặt khi đầu bếp sai bảo, rửa chồng bát
đĩa dơ... Ngần ấy việc không tên làm chị bở hơi tai.
Hình
như hôm nay nhà hàng đông khách hơn. Chị đoán thế, vì nghe tiếng
cửa mở liên tục bên ngoài, tiếng chào mời khách của tiếp tân lẫn
tiếng nói cười rộn rã của thực khách. Còn nữa, ông quản lý Chen
hối hả chạy ra chạy vô hối thúc nhà bếp, quát tháo bồi bàn và
hét bên tai chị:
– Hurry, hurry, Lin.
Vừa nói, ông
vừa ra dấu hối thúc.
Liên là tên chị. Nhưng ông này không
bao giờ phát âm đúng. Chị quýnh quáng gật gật đầu. Chồng bát
trên tay chị lắc lư suýt đổ xuống đất. Mồ hôi tươm đầy trán chị.
Cảm giác mệt lả làm mặt chị tái xanh.
Từ sáng tới giờ chị
làm không ngơi tay. Mà không chỉ riêng chị, mọi người đều bận
rộn, cả thời gian ăn cũng không có. Lảo đảo, chị đến bên bàn,
rót một tách nước nóng uống vài ngụm cho ấm rồi trở lại tiếp tục
vục tay vào chồng bát đĩa dơ còn đầy ngợp.
Nhà bếp nhộn
nhịp hơn thường ngày. Tiếng dao thớt khua lộp cộp, tiếng dầu mỡ
lèo xèo reo trên chảo, tiếng nồi nước sôi sùng sục trên bếp
lò... Không khí dày đặc với mùi thức ăn trộn lẫn mùi nước tương,
gừng, hành tỏi...
Giờ khắc trôi qua chậm chạp. Chân chị
tê cứng không còn cảm giác. Lưng chị đau nhói. Mọi vật hoa đi
trước mắt chị. Chị hầu như không nhìn rõ những gương mặt chung
quanh, chỉ loáng thoáng nghe họ nói cười bằng tiếng Quan thoại,
thứ tiếng xa lạ mà chị không hiểu một chút gì. Cảm giác thật lẻ
loi. Ở đây công việc của chị là phục vụ, dọn dẹp, chuẩn bị.
Không ai hỏi chị như thế nào, không ai quan tâm nếu chị đói hay
mệt. Từ lâu rồi, chị đã học biết một điều là chẳng kỳ vọng điều
gì lẫn bất cứ ai trong cuộc sống này. Cứ cắm cúi mà làm qua từng
ngày, nhủ với mình rằng hãy vì con mà gắng gượng.
Cuối
cùng nhà hàng cũng đóng cửa. Những người khách cuối cùng rời đi
mang theo những âm thanh rộn rã tiếng nói cười. Họ như ở một thế
giới nào khác mà chị chẳng thể nào chạm tới.
Khi gỡ tạp
dề ra, chị tưởng chừng tay chân mình rời rã từng khúc. Chị thay
lại bộ đồ ban sáng. Bộ đồ vẫn còn ẩm ướt làm chị rùng mình vì
lạnh. Nhưng chị không bận tâm đến điều đó, mà vội vàng lấy phần
ăn để dành định mang về. Hôm nay nhà hàng đóng cửa muộn, chắc
con đang trông chị lắm.
Nhưng một điều bất ngờ đã xảy
ra... Mọi người đang chờ chị ở sảnh.
– Lin, come here.
Giọng quản lý Cheng ồm ồm như ra lệnh. Chị rụt rè bước đến
quầy. Quản lý Cheng cười vui vẻ, khác hẳn với gương mặt cau có
suốt ngày. Ông đưa cho chị phong bì đỏ. Chị ngạc nhiên cầm lấy
phong bao. Tiền gì đây? Chưa đến ngày lĩnh lương mà.
Nhìn
vẻ ngơ ngác của chị, quản lý Chen gãi gãi đầu, như cố nhớ ra
điều gì đó. Rồi ông chợt “À!” lên một tiếng:
– Ah! “Happy
Giao thừa.”
Câu này ông đã học được từ người bạn Việt gốc
Hoa hôm qua. Âm thanh quen thuộc của hai tiếng “giao thừa” gợi
cho chị cảm giác bồi hồi. Vô thức, nước mắt chị chảy xuống thành
dòng. Không khí chợt lắng xuống. Quản lý Chen đằng hắng nén xúc
động, vỗ nhẹ vào vai chị.
Cô Húa nhẹ nhàng lấy ra chiếc
khăn quàng màu xanh, rất dày và ấm choàng quanh cổ chị. Anh bếp
Lee đưa cho chị một hộp canh và một hộp gà quay. Cô Mei đại diện
cho nhóm tiếp tân “lì xì” cho chị chiếc ví mới. Chú Bĩn đại diện
cho tổ bồi bàn trích quỹ tiền tips trong ngày tặng chị.
Chị nhìn mọi người, tay run run đón lấy từng phần quà mà không
biết nói gì.
6 tháng làm việc ở đây, chị cứ lùi lũi như
chiếc bóng, im lặng không nói với ai một câu nào, vì không biết
tiếng. Co ro trong chiếc vỏ ốc của mình, chị nghĩ rằng không ai
quan tâm đến một người cơ hàn như chị.
Đến phút giây này,
sự cảm động vỡ òa trong chị như cơn sóng đổ. Thì ra trên đất
nước xa lạ này vẫn có những tấm lòng, chỉ là chị không biết đến
hay chưa biết đến mà thôi.
Chị cúi đầu cảm ơn tất cả. Đôi
vai chị co từng nhịp theo tiếng nấc. Cô Húa nắm lấy tay chị, ra
dấu sẽ đưa chị về, vì đã khuya rồi. Chị đi ra xe cùng cô Húa sau
khi cúi chào mọi người. Nụ cười trên môi chị còn vương nước mắt.
Không hẹn mà tất cả cùng vẫy tay chào chị và nói lớn bằng
giọng Quan Thoại lơ lớ:
– Happy Giao thừa, Lin.
Chị lí nhí trong miệng:
– Happy Lunar New Year, các
bạn...
***
Mưa vẫn còn rỉ rả. Những ngọn đèn loang
loáng bóng nước không đủ thắp sáng suốt những con đường. Bóng
tối chập chờn chườm trong giá lạnh của mùa đông.
Một
chiếc xe cũ chạy với tốc độ khá nhanh như muốn thu ngắn đoạn
đường về sau ngày làm việc mệt nhọc. Ngồi nép trên chiếc ghế
cạnh người lái, có một người đàn bà gầy guộc, cổ khoác chiếc
khăn choàng xanh và tay ôm chặt những gói quà. Hình như đó là
những món đồ quý giá lắm, vì trên gương mặt héo hắt của chị đã
thấp thoáng nụ cười. Lâu lắm rồi chị mới tìm thấy niềm vui như
thế này. Chị vuốt ve từng món trên tay, cảm thấy cuộc đời mình
có ý nghĩa hơn, không chỉ quẩn quanh với sự chiến đấu sống còn
mỗi ngày vắt kiệt thể xác lẫn tâm hồn. Ở một nơi không phải là
quê hương mình, chị đã tìm thấy chút ủi an của tình người. Dù
chỉ một chút thôi, nhưng ngần ấy cũng đủ cho chị niềm tin mà
bước tới.
Một thân một bóng giữa nơi xa lạ, như chiếc lá
lìa cành lay lắt, cố lội ngược dòng sông. Chị biết, còn rất
nhiều gian khó chập chùng. Nhưng dù khó khăn bao nhiêu, chị tin
mình cũng sẽ vượt qua.
Chị trìu mến nhìn cô người Hoa bên
cạnh, thầm cảm ơn cô và những người bạn tốt đã cho chị một ngày
30 Tết thật ấm lòng nơi đất khách.
Mưa vẫn không ngơi.
Người đàn bà nhìn hun hút vào bóng đêm. Hai hàng cây bên
đường lùi dần lại. Xa xa, đã thấp thoáng căn phòng nhỏ với ngọn
đèn vàng từng đêm vẫn thắp sáng chờ đợi chị.
BIỂN CÁT

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by cathy chuyển
Đăng ngày thứ Sáu, February 13, 2026
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH