

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Truyện ngắn
Chủ đề: noel & gia đình
Tác giả: Đào Ngọc Phong

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Thời
gian qua mau như dòng sông chảy xiết, nhưng không cuốn trôi mất kỷ
niệm vui của tôi về Lễ Giáng Sinh năm 2021.
Tôi ở trong nhà
dưỡng lão được hơn hai năm rồi. Năm tôi sáu mươi chín, bất ngờ bị
vấp té, đầu gối tôi yếu hẳn, từ đó đi đứng khó khăn; con trai tôi
khuyên mẹ vào nhà dưỡng lão có dịch vụ hỗ trợ sinh hoạt. Căn nhà của
mẹ sẽ cho thuê để có tiền trả cho nhà dưỡng lão, tọa lạc quanh vùng
Little Saigon, để tôi còn dễ liên lạc với cộng đồng người Việt.
Chuyện kể thì đơn giản như thế, nhưng hai năm sống một mình
trong căn phòng nhỏ của viện dưỡng lão, tôi mới cảm nghiệm nỗi trống
vắng mà không một ngoại cảnh nào lấp cho đầy được. Các cô y tá, y
công, các nhân viên hành chánh, nhà bếp, ai cũng nhã nhặn dễ thương;
phòng sinh hoạt có TV với đủ mọi chương trình hấp dẫn; hàng tháng có
những đoàn thanh niên thiện nguyện đến trình diễn ca hát múa diễn
rất hay, phòng sinh hoạt đầy tiếng cười vui. Tôi hòa mình vỗ tay,
cười nói vui vẻ với những bạn lão niên đồng viện.
Nhưng khi
trở về phòng một mình, thì tôi lại chìm vào những khoảng trống trong
đó tôi lơ lửng như không biết bám vào chỗ nào để đứng vững; có khi
tôi cảm thấy bị hút vào một hang sâu, cứ bay đi tuồng như không có
đáy cùng; hoặc có khi tôi rơi vào một dòng suối chảy xiết sắp đến bờ
dốc trở thành một cái thác mà tôi không sao cưỡng lại được.
Thường những tâm cảnh đó làm phát sinh những tình cảm sợ hãi, âu lo,
hay ray rứt ăn năn một lầm–lỡ nào trong quá khứ.
Để xóa tan
hay chạy trốn những tình cảm đó, tôi rời phòng ra công viên, ngồi
trên ghế đá. Khung trời mây vút trên cao, ôm những tàn cây rậm rì,
xanh ngắt làm tâm tôi dịu dần, êm ả hơn. Nhìn những con chim sâu
xinh xinh chập chờn bay từ nụ hoa này sang nụ hoa kia, tôi nhớ khu
vườn nhà của cha mẹ tôi trong vùng ngoại ô yên tĩnh của Sài Gòn xưa.
Tôi bình tĩnh nhìn rõ tâm mình, tự phân tích tại sao tôi hay bị
những khoảng trống làm cho sợ hãi.
Cha tôi là bác sĩ quân y
cho một đơn vị quân đội, tử trận trong biến cố Mậu Thân 1968, năm
tôi mười tám tuổi vừa tốt nghiệp trung học. Mẹ tôi vốn có sẵn một
tiệm may quần áo tại nhà, nhưng sức khỏe bà yếu, nên tôi phải bỏ học
làm thay bà. Chính nhờ chăm chỉ học nghề của mẹ, vừa theo sáng kiến
riêng của tuổi trẻ mà cửa hàng may của mẹ phát đạt. Nhưng năm 1980
bà mất sau một cơn bệnh. Tôi đã ba mươi tuổi rồi, lập gia đình với
một kỹ sư cơ khí, vốn cũng là bạn học xưa. Suốt năm năm, vợ chồng
tôi chuẩn bị tàu bè máy móc đầy đủ, lại vừa sinh cháu trai đầu lòng,
nên quyết định ôm con ra đi với tàu riêng, chỉ cho vài gia đình thân
nhất đi theo. Làm ăn cũng có đồng ra đồng vô, tại sao phải mạo hiểm
như thế? Chồng tôi giỏi nghề máy, nhưng có biết gì về nghề đi biển?
Có lẽ tôi bị ám ảnh bởi những câu chuyện mà bố tôi kể lại.
Bố
kể ông nội, vốn xa xưa là lính của cụ Đề Thám, chỉ có vài sào ruộng,
nhưng cũng bị đấu tố là địa chủ, chết trong tù. Trong kháng chiến
những năm 50, bố bị liệt vào hàng trí thức tiểu tư sản, phải bỏ về
thành rồi di cư vào Nam. Về phía chồng tôi, thì cha có cửa hàng máy
móc gia dụng cũng bị kết án là tư sản bóc lột, nhà cửa gia sản bị
tịch thâu. Chúng tôi đều thấy đời sống bấp bênh, nên quyết định ra
đi.
Nhưng khi đến đảo thì chồng tôi bị bạo bệnh chết. Tôi một
mình ôm con sang Mỹ lập lại cuộc đời năm 1990.
Ôn lại dòng
đời đến đây, tôi bỗng thấy một tia sáng lóe lên trong trí. Có lẽ kho
nước mắt dùng để khóc ba người thân đã cạn trong tôi rồi. Tâm hồn
tôi hình như đã khô như đá tảng, tôi lạnh lùng xử trí với tha nhân,
với việc đời.
Đặt chân lên đất Mỹ, với tiền và tay nghề có
sẵn, tôi bắt tay ngay vào việc mở cửa hàng quần áo, may mặc. Tôi làm
việc ngày đêm, trước mặt tôi chỉ có tiền và công việc; tha nhân chỉ
là công cụ của tôi. Khi cửa hàng mở rộng, tôi mướn nhân viên làm
việc cho tôi như làm việc với một vị tướng. Tôi độc đoán, chỉ ra
lệnh cho nhân viên phải thực hiện, không có tranh cãi; tôi luôn luôn
bảo vệ, bào chữa cho bản ngã tôi; tôi tự nghĩ mình không bao giờ sai
lầm; có gì lầm lỗi, sai trái trong cửa hàng, tôi luôn đổ lỗi trước
hết cho một nhân viên nào đó, hay cho một nguyên nhân bên ngoài.
Nhân viên nào dám cãi lại lệnh tôi, tôi sa thải liền. Tôi luôn giữ
nguyên tắc: một đồng tôi chi ra thì phải đáng gíá một đồng. Hầu như
ít khi nào tôi khen ưu điểm của một nhân viên, luôn luôn thấy họ có
một khuyết điểm gì đó làm hại đến danh tiếng của cửa hàng.
Có
một hôm, một anh nhân viên giỏi, lâu năm, đột ngột nói ngày mai anh
ta sẽ đi làm hãng khác, anh ta đã chịu đựng tôi quá lâu. Trước khi
giã từ, anh xin phép tôi nói lên vài cảm nghĩ: “Bà chủ là một phụ nữ
giỏi, nhưng cầu toàn đến mức phi lý; bà luôn luôn muốn vạn sự như ý
của bà. Có người muốn đưa sáng kiến làm cửa hàng phát triển hơn,
nhưng bà gạt phắt; chỉ một lỗi nhỏ mà bà la hét, tuồng như đó là cái
cớ để bà tấn công một con người, hay là để trấn áp một mặc cảm gì
nặng nề trong tâm bà. Bà tự ban cho mình duy nhất có quyền kết án
người khác; chỉ vì bà sợ hãi nhìn lỗi lầm của mình. Bà suy nghĩ đi.
Cám ơn bà đã giúp tôi học được một nghề, và cho tôi một bằng cấp tâm
lý học thực tiễn không cần học đại học. Xin chào bà.”
Tôi
choáng váng vì mất một người cộng tác giỏi giang, không kịp kiếm
người thay thế. Sau vụ đó, tôi tự phản tỉnh; cách cư xử mềm mỏng
hơn, bao dung hơn, tiền thưởng rộng rãi hơn. Nhưng cái tính độc đoán
của tôi không chừa được.
Dòng tâm tư của tôi bị cắt ngang vì
một tiếng cười trẻ thơ vang lên từ cổng vào của viện. Hai vợ chồng
trẻ đi ngang qua tôi cúi đầu chào, hỏi thăm bác vẫn mạnh khoẻ chứ ạ.
Hai năm rồi chúng tôi quen nhau, vì cứ nửa tháng họ vào thăm mẹ đều
gặp tôi. Tôi tươi cười cảm ơn hai vợ chồng, cháu trai giơ tay vẫy
tôi, cười nhỏn nhẻn. Tôi thầm nghĩ bà cụ có phước, có con cháu thăm
nuôi đều. Còn tôi cô quạnh, mặc dù cũng có con trai, có con dâu, có
hai cháu nội, một trai một gái.
Tôi lầm rồi; có lẽ anh nhân
viên nói đúng; tôi có một mặc cảm nặng nề; cách xử lý việc đời như
trong cửa hàng, tôi lại áp dụng vào con trai tôi. Tôi luôn tự bào
chữa, con tôi phải theo lệnh tôi thì đời mới không hư hỏng. Tôi luôn
nhắc nhở nó khi lớn lên con phải học ngành y, như ông nội của con,
mẹ sẽ nuôi con cho đến khi ra bác sĩ, sau đó phải về Việt Nam tìm
vợ.
Hết trung học, quả là nó vâng lệnh tôi, ghi tên học lớp
chuẩn bị cho ngành y ở một tiểu bang khác. Tôi vui lắm, gởi tiền bạc
đầy đủ cho con khỏi lo. Nhưng sau hai năm, tôi bỗng nhận được thư
của nó gởi từ một căn cứ hải quân Hoa Kỳ, nói con thấy không thích
hợp với nghề y sĩ; từ nhỏ con đã có mộng hải hồ đi khắp thế giới,
hiện đang theo khóa huấn luyện cơ bản, kèm vài tấm hình chụp một
thanh niên rắn rỏi, da sạm đen trong bộ quân phục.
Cơn giận
bùng lên bất ngờ, tôi xé nát lá thư và những tấm hình. Tôi viết ngay
một thư nói con đừng về gặp mẹ nữa; mẹ không coi con là con của mẹ,
mẹ cắt mọi thứ tiền bạc.
Việc đó xảy ra khi tôi 55 tuổi, và
con tôi 20 tuổi. Những năm sau đó, quả là nó không về, nhưng cứ vài
tháng, tôi nhận được một bì thư, có lá thư thăm sức khỏe mẹ, cùng
một xấp hình chụp ở những quốc gia khác nhau. Tôi hết giận con rồi,
vì tôi nhớ con vô cùng, mỗi khi nghe người hàng xóm cười nói vui vẻ
đón con cháu về những dịp lễ Việt hay lễ Mỹ. Tôi hối hận đã để cơn
giận mù quáng khiến tôi viết lá thư từ con. Hối hận như vậy, nhưng
tôi vẫn tự bào chữa cái lý của tôi, tự ái, không viết thư trả lời
con. Tôi cất những bì thư của con vào một ngăn tủ cẩn thận, thỉnh
thoảng lấy hình con ra coi.
Những đêm nằm nhớ con, tôi dần
dần thấy tại sao tôi cứ cột chặt vào mình cái tâm tự ái, cao ngạo,
cố chấp, ngay đối với con ruột duy nhất của mình; tôi đã mất cha,
mất mẹ, mất chồng, sao nay lại ngu xuẩn đẩy con đi xa, lỡ ra sông
nước hiểm nguy... Có phải tôi tự mình làm mình trở thành kẻ cô quả;
số mệnh nào đâu, tự mình thôi. Tôi vùng dậy, viết ngay một bức thư
dài, gởi cho con, nói mẹ xin lỗi con đã bỏ bổn phận làm mẹ; mẹ có
lỗi với ông bà nội, với cha con.
Một tuần sau, con tôi gọi
điện thoại trực tiếp cho tôi, hai mẹ con cùng khóc. Nó nói sẽ sắp
xếp về thăm mẹ. Tôi như hồi sinh từ một cơn bạo bệnh. Tôi viết thư
thường xuyên cho con, tưởng như nó vẫn ở bên tôi. Nhưng những chuyến
hải trình liên tiếp chưa cho nó dịp nào về nhà.
Tám năm,
2013, đúng là con tôi xa mẹ tám năm rồi, nó đã 28 tuổi, hình như nó
đã là một sĩ quan hải quân trong bộ phận truyền tin điện tử. Tôi
nhận được một bì thư con tôi báo tin sắp thành hôn với một thiếu nữ
Mỹ, con gái của một vị thuyền trưởng. Hình chụp hai đứa đẹp đôi quá,
cô gái trông thật xinh đẹp. Tôi mừng rỡ gọi liền cho con, nói mẹ
sung sướng được cô con dâu xinh xắn như thế. Tôi quên bẵng khi trước
muốn bắt con tôi về Việt Nam tìm vợ. Đúng, nó có cuộc đời riêng của
nó, tôi không thể can thiệp vào, theo ý muốn độc đoán của tôi.
Hai đứa làm đám cưới ở một quốc gia nào đó; rồi cứ năm này qua
năm khác, gởi thư về kèm những hình ảnh hai đứa cháu nội của tôi lớn
dần lên ở những hải cảng khác nhau; cho đến khi hai vợ chồng được
thuyên chuyển về Mỹ, ổn định đời sống cho hai cháu đi học.
Tôi chỉ nhìn thấy chúng qua hình ảnh; đúng, nỗi niềm cô quả của tôi
là cái giá tôi phải trả cho cơn giận mù quáng của tôi. Đâu có phải
như ai nói, nữ tuổi dần chịu cảnh cô quả?
Thiếu gì quí bà
tuổi dần mà con cháu quây quần đầm ấm?
Khi tôi vấp ngã trên
bậc cầu thang vào năm 69 tuổi, con tôi mới bay về một mình lo cho
tôi vào nhà dưỡng lão, lo cho thuê căn nhà. Rồi hơn hai năm nay, tôi
vẫn cô đơn trong căn phòng nhỏ của viện dưỡng lão, chỉ sống với con
cháu qua hình ảnh.

Khi tôi dự
thi quốc tịch, tôi đã đổi tên Mỹ là Emma cho dễ dàng trong việc
kinh doanh. Trong viện dưỡng lão có một cô y tá người Việt,
thường đến chích thuốc cho tôi. Một lần gần Tết, cô mang biếu tôi
một hộp bánh đủ thứ mứt kẹo, cô nói: “Bác Emma ơi, cháu thương
bác quá, bác không có ai thăm, hai năm rồi”. Tôi cảm ơn cô, nhưng
không nói đó là lỗi tại tôi; tôi rơm rớm nước mắt nói con cháu
sống ở nước ngoài, khó về thăm mẹ, thăm bà.
Mùa Giáng Sinh
năm 2021. Ngày 23 tháng 12, trong khi các phòng khác tấp nập
người thân đến thăm các cụ, thì phòng tôi yên ắng. Khoảng buổi
trưa, cô y tá đến thầm thì với tôi, bác sắp có tin vui rồi, ban
giám đốc sẽ tổ chức một buổi lễ tặng quà Giáng Sinh cho những cụ
neo đơn. Tôi cám ơn cô đã báo tin, nhưng tôi cảm thấy hững hờ, y
như khi tham dự những chương trình văn nghệ của các cháu thiện
nguyện mỗi chủ nhật. “Vui là vui gượng kẻo mà”.
Quả nhiên,
vào buổi chiều, bà giám đốc đến phòng tôi, xin phép ngồi ghế đối
diện tôi, tươi cười nói: “Thưa bà Emma, ban giám đốc trân trọng
mời bà trưa mai 24 đến phòng sinh hoạt dự buổi lễ tặng quà Giáng
Sinh. Trong viện chúng ta, có năm cụ lâu không có thân nhân thăm
viếng; nên năm nay chúng tôi tổ chức tặng quà, mong đem lại chút
niềm vui cho các cụ; 12 giờ trưa mai, nhân viên sẽ đưa bà ra
phòng, xin bà vui lòng trang phục đẹp nhá”. Tôi tỏ ra vui vẻ cám
ơn nhã ý của ban giám đốc, hứa sẽ ăn mặc thật đẹp. Bà giám đốc
cáo từ; bà luôn luôn lịch sự, nhã nhặn.
Tôi không cảm thấy
nóng lòng chờ đợi buổi lễ, chỉ nghĩ đó là một nghi thức xã giao,
hay... là một cách quảng cáo kinh doanh.
Phòng sinh hoạt
hôm nay được trang trí rực rỡ, với cây Noel sáng choang đèn lấp
lánh, những dây hoa xanh đỏ, một hình tượng ông già Noel to như
người thật, nhạc Giáng Sinh vui phát ra từ bốn góc tạo nên một
bầu không khí lạc quan yêu đời. Có năm chiếc ghế bành bọc vải hoa
đủ màu dành cho năm cụ. Không hiểu sao, tôi được ngồi ghế giữa.
Trên bàn dài đối diện, tôi thấy bày bốn gói quà lớn bọc giấy
màu trông hấp dẫn.
Vì quen với việc buôn bán, tôi tự hỏi,
có năm cụ, mà sao chỉ có bốn gói quà. Nhưng ý nghĩ thoáng qua rồi
biến đi không có câu trả lời, khi bà giám đốc trong trang phục lễ
hội tiến vào cùng với hai cô nhân viên trẻ đẹp. Bà trang trọng
chào mừng quí khách, nói lý do buổi lễ, giới thiệu tên tuổi từng
cụ, trong những tràng pháo tay vui vẻ. Sau đó bà xin thay mặt ban
giám đốc viện trao quà tặng cho từng khách mời.
Lần lượt
bốn cụ hai bên tôi nhận quà từ hai cô nhân viên; bốn gói quà trên
bàn đã được trao. Còn lại mình tôi, bà giám đốc bỗng cao giọng
nói: “Thưa bà Emma, hôm nay chúng tôi sẽ dành cho bà một món quà
đặc biệt”.
Mọi người ngơ ngác nhìn quanh xem món quà đặc
biệt nằm đâu.
Bỗng cửa phòng phía sau mở ra. Tôi giật thót
mình, tưởng như trong mơ. Con trai tôi, Benjamin; vợ nó,
Isabella; cháu nội trai, Oliver; cháu nội gái, Everly xuất hiện
trong trang phục lễ hội sặc sỡ dần dần bước tới, cúi chào ban
giám đốc, chào bốn cụ, rồi đến trước tôi.
Tôi chết sững!
Không biết phản ứng thế nào; thì Isabella, Oliver, Everly chạy
tới ôm lấy tôi, nói bằng tiếng Việt lơ lớ giọng Mỹ.
–
Isabella: “Con dâu Isabella chúc mừng mẹ Mùa Giáng sinh an lành
vui vẻ”
– Oliver: “ Cháu Oliver chúc mừng bà nội Mùa Giáng
Sinh an lành vui vẻ”
– Everly: “ Cháu Everly chúc mừng bà
nội Mùa Giáng Sinh an lành vui vẻ”
Tôi không kềm được cảm
xúc, khóc òa, ôm lấy ba mẹ con:
– “Mẹ, bà nội cám ơn các
con, các cháu”.
Cả phòng rộn lên tiếng vỗ tay, tiếng nhạc,
tiếng hát Giáng Sinh; Benjamin nói lời cám ơn ban giám đốc đã
đứng ra tổ chức một buổi đoàn tụ gia đình mùa Giáng Sinh thật là
cảm động.
Ban nhà bếp dọn đồ ăn lên. Gia đình tôi ngồi
riêng một bàn. Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng, xúc động, không cầm
muỗng dĩa, mà chỉ nhìn các con các cháu, tràn ngập niềm hạnh phúc
mà suốt đời tôi chưa từng cảm nghiệm. Benjamin nói, suốt cả tháng
nó đã luyện cho ba mẹ con câu chúc tiếng Việt. Benjamin đã đưa
sáng kiến tặng quà cho các cụ neo đơn, đã chi hết tiền bạc nhờ
ban giám đốc tổ chức buổi lễ hôm nay.
Benjamin xin phép
ban giám đốc cho bà Emma vắng mặt nửa tháng để cùng gia đình đi
một chuyến cruise trên Thái Bình Dương.
Giáng Sinh 2022
sắp đến; Benjamin báo sẽ về cùng vợ con, mời mẹ đi du lịch Âu
Châu ba tuần. Tôi chỉ biết cám ơn các con, các cháu, và cuộc đời
đã cho tôi hạnh phúc những năm cuối đời.
Đào Ngọc Phong


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch


|
|

hình nền: bầu trời đêm thánh với muôn muôn vạn tinh tú! Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by ddnb chuyển
Đăng ngày
thứ Tư, December 24, 2025
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH