

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Truyện
ngắn
Chủ đề: ánh sáng giáng sinh
Tác giả: Đoàn Xuân Thu

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)

Đêm
Giáng sinh, tuyết rơi trắng xoá trên những con đường lát đá cuội.
Gió lạnh thổi hun hút, mang theo hương thông và tiếng chuông nhà thờ
vọng lại từ xa. Trong khung cảnh ấy, có một chàng trai trẻ tên
Thomas, khoác chiếc áo choàng len sờn cũ, trên vai đeo ba lô, tay
cầm chiếc đèn lồng bằng thiếc. Bên trong chỉ còn tàn lửa của một
ngọn nến đã cháy gần hết. Anh đang trên đường về nhà, về với mái ấm
thân thương, nơi gia đình đang chờ ăn tiệc Giáng sinh.
Đi
ngang qua ngôi làng nhỏ, Thomas chợt bắt gặp ánh sáng lung linh toả
ra từ cửa sổ một tiệm nến. Anh vội vã rẽ vào, tránh người hành khất
đứng run rẩy ngoài hiên đang chìa chiếc cốc xin tiền. Sự sốt ruột
của tuổi trẻ khiến anh xô qua mà không thèm ngoái lại.
Trong
tiệm, một ông lão bán nến đứng cạnh lò sưởi bằng đá, xung quanh là
những bình sáp ong và vô số ngọn nến chạm khắc tinh xảo: nào là tiên
nữ, thiên thần, công chúa... Tất cả đều toả ra mùi hương nhựa thơm
và nhũ hương dìu dịu.
Thomas bật cười:
– Ông bỏ bao
công sức để làm ra những tác phẩm tuyệt đẹp này, nhưng cuối cùng,
lửa sẽ nuốt chửng tất cả, biến chúng thành cục sáp xấu xí. Thật uổng
công! Tôi chỉ cần ánh sáng để soi đường, xin một cây nến thường
thôi.
Ông lão ngước nhìn, ánh mắt nghiêm nghị nhưng lạ lùng
hiền từ:
– Cây nến Giáng sinh này chẳng ích gì cho cậu đâu.
Nó đắt lắm.
Thomas bực bội:
– Tôi có tiền, miễn sao nó
cho ánh sáng.
Ông lão khẽ gật, châm lửa, đặt cây nến vào
chiếc đèn lồng thiếc của Thomas rồi nói chậm rãi:
– Chúc mừng
Giáng sinh, em trai.
Câu chào nghe lạ lùng, nhưng Thomas chỉ
đáp qua loa rồi bước ra, lòng nhẹ nhõm vì đã có ánh sáng soi đường.
Tuy nhiên, ngọn nến ấy không chỉ chiếu sáng đường đi. Nó soi rọi
cả tâm hồn Thomas qua những thử thách kỳ dị mà anh sắp gặp.
Vừa đi một quãng ngắn, anh chợt thấy một bóng đen trong hẻm. Hoảng
hốt tưởng cướp, Thomas giơ đèn lên – chỉ thấy một người đàn bà rách
rưới run rẩy, chìa tay xin một xu. Anh khinh bỉ toan xua đi, nhưng
ánh sáng ngọn nến bỗng khiến khuôn mặt bà hiện rõ: chính là mẹ anh!
Thomas sững sờ, trao áo choàng cho bà. Nhưng khi bà bước ra khỏi
vùng sáng, khuôn mặt lập tức biến lại thành một kẻ hành khất xa lạ.
Anh choáng váng: phải chăng mình hoa mắt?
Chưa kịp định thần,
anh lại gặp một thân hình gục trong máng xối – dưới ánh nến, đó
chính là người anh ruột Elin! Thomas cuống cuồng bế dậy, tìm đến
quán trọ cầu cứu. Bà chủ trọ lạnh lùng đòi một shilling. Anh chẳng
còn gì ngoài 6 xu, đành dâng cả ba lô cùng số tiền ít ỏi để đổi lấy
chỗ trú cho anh mình. Nhưng khi quay lại, gương mặt ấy lại biến
thành kẻ ăn mày lạ hoắc. Bị đẩy ra đường, Thomas ngơ ngác tự hỏi:
phải chăng ánh sáng này đang đùa cợt mình?
Chưa dừng ở đó,
một bé gái run rẩy chặn anh xin chút thức ăn. Thomas không còn gì để
cho. Anh ngoảnh mặt bước đi, tim nặng trĩu. Nhưng hình bóng cô bé
hằn sâu trong trí anh như chính gương mặt đứa em gái bé nhỏ ở nhà.
Cuối cùng, sau bao nhiêu cảnh tượng rối ren, Thomas cũng về đến
nhà. Ngôi nhà sáng đèn, tràn ngập tiếng cười. Mẹ anh ôm chầm lấy con
trai, anh em chạy ùa ra mừng rỡ. Giây phút đoàn tụ lẽ ra phải ấm áp,
nhưng tâm hồn Thomas thì lạnh lẽo, đầy ám ảnh.
Mẹ ngạc nhiên
hỏi:
– Áo choàng của con đâu? Hành lý đâu cả rồi?
Thomas nghẹn ngào:
– Con đã cho đi tất cả...
Anh cúi
nhìn ngọn nến Giáng sinh đang dần tàn lụi. Nụ cười chợt nở trên môi:
– Ông già nói đúng, nó thật đắt... nhưng đáng giá vô cùng.
Người mẹ chưa hiểu, còn Thomas đã thấy rõ chân lý: những gương
mặt hành khất kia, dù giả ảo hay thật, đều là gia đình của anh – là
nhân loại, là phần máu thịt chung.
Bữa tiệc Giáng sinh vừa
dọn, nhưng Thomas đứng bật dậy.
– Con phải đi gặp phần còn
lại của gia đình mình – anh nói, mắt sáng lên.
Anh rời căn
nhà ấm áp, lao vào đêm lạnh. Nhưng trong lòng anh, có một ngọn lửa
khác đang bừng sáng: lửa của lòng trắc ẩn.
Câu chuyện tưởng
như một giấc mơ lạ, nhưng thực chất là một bài học sâu xa. Ngọn nến
không chỉ là ánh sáng vật chất, mà còn là ánh sáng của tình thương.
Nó buộc Thomas đối diện với sự vô tâm, ích kỷ của chính mình; buộc
anh nhận ra giá trị của sự sẻ chia.
Trong xã hội, con người
dễ khinh khi kẻ nghèo hèn, lánh xa người khốn khổ. Nhưng Giáng sinh,
từ ngàn xưa, chính là lời nhắc nhở: tất cả chúng ta đều thuộc về một
đại gia đình. Mỗi người ăn mày trên đường, mỗi đứa trẻ lang thang,
đều là anh chị em của ta. Và ánh sáng Giáng sinh chỉ thật sự toả
rạng khi ta biết mở lòng với tha nhân.
Ngọn nến trong tay
Thomas đã tàn, nhưng ngọn nến trong tâm hồn anh thì vừa được thắp
sáng. Nó không tan chảy vô ích, mà biến thành ánh sáng soi đường
nhân loại – thứ ánh sáng mà dù tuyết rơi hay bão tố, cũng chẳng bao
giờ tắt.
Bài học Giáng sinh ấy, giản dị mà muôn đời: muốn giữ
được ánh sáng cho chính mình, ta phải biết đem ánh sáng ấy chia cho
người khác.
Đoàn Xuân Thu


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch


|
|

hình nền: bầu trời đêm thánh với muôn muôn vạn tinh tú! Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by tqh sưu tầm & trình bày
Đăng ngày Chúa Nhật, December 21, 2025
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH