
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Xã Luận
Chủ đề:
nghệ thuật & chính trị
Tác giả: NB Hoàng Lan Chi

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Chuyện
ca sĩ Quốc Thiên cuối cùng đã khép lại khi Ban Tổ Chức quyết định
thay bằng một ca sĩ khác. Theo tôi, điều đáng nói không phải là một
ca sĩ hay một chương trình ca nhạc. Điều đáng nói là sau này không
biết sẽ còn những trường hợp tương tự nữa hay không. Lý do, nghị
quyết 36, rồi thế hệ 1.5 thích kinh doanh kiếm tiền, bôi nhọ cả dĩ
dãng của cha anh... Tôi ghi lại để sau này nếu còn 1 Ái Quyên thứ
hai nữa thì chúng ta cứ copy cái này cho họ xem. Hy vọng họ không
hành xử như vc là coi như "pha" và tiếp tục vi phạm, tiếp tục gào
lên "... chúng em chỉ làm nghệ thuật; chúng em không cần biết cuộc
chiến, chúng em chỉ biết tự do" bla bla bla...
1. Các
bầu show có quyền mời ca sĩ mình thích. Đó là quyền tự do
của họ. Nhưng người Việt quốc gia cũng có quyền lên tiếng, quyền
biểu tình, quyền kêu gọi tẩy chay hay bày tỏ chính kiến của mình. Đó
cũng là quyền tự do trong một xã hội dân chủ. Không ai cấm ai. Tự do
không phải chỉ dành cho người tổ chức show mà cũng dành cho người
phản đối show.
2. Điều thứ hai, xin đừng nói rằng
cộng đồng hải ngoại "chặn chén cơm" của các ca sĩ trong nước.
Những ca sĩ thường gây tranh cãi khi sang hải ngoại đều là những
người đã có tên tuổi, có thị trường hàng chục triệu khán giả trong
nước, có thu nhập RẤT LỚN từ thị trường ấy. Không ai sống nhờ vài
show ở hải ngoại. Điều khiến người quốc gia quan tâm không phải là
chuyện kiếm sống, mà là HÌNH ẢNH VÀ VAI TRÒ CHÍNH TRỊ mà một số nghệ
sĩ đã tự lựa chọn khi thường xuyên tham gia các chương trình tuyên
truyền hoặc các sự kiện chính thức của nhà cầm quyền VNCS.
3. Điều thứ ba, xin nhìn sự việc theo cả hai chiều.
Ở Việt Nam, không ít nghệ sĩ đã gặp rắc rối chỉ vì VÔ TÌNH xuất hiện
bên cạnh lá cờ vàng hoặc biểu diễn trong những sự kiện có biểu tượng
của cộng đồng người Việt tị nạn. Có người Phải công khai xin lỗi,
Phải giải trình hoặc Phải chịu sức ép rất lớn từ dư luận và cơ quan
quản lý. Ngược lại, nhiều ca sĩ hải ngoại nhiều năm không được phép
hoặc gặp rất nhiều rào cản khi muốn biểu diễn trong nước vì quan
điểm chính trị hoặc vì từng xuất hiện trong các chương trình của
cộng đồng người Việt hải ngoại. Lịch sử đó cho thấy NGHỆ THUẬT VÀ
CHÍNH TRỊ TẠI VIỆT NAM chưa bao giờ hoàn toàn tách rời nhau. Các
cháu thế hệ 2, bầu show nghe rõ chứ?
4. Điều thứ tư,
nhiều người nói: "Chiến tranh đã qua hơn nửa thế kỷ rồi, hãy khép
lại quá khứ." Xin lỗi, lịch sử không phải để nuôi hận thù,
nhưng cũng không phải để quên. Nếu Việt Nam không bị chia cắt bởi
Chiến tranh Lạnh, nếu miền Nam không sụp đổ sau khi cán cân viện trợ
và địa chính trị thay đổi, nếu sau năm 1975 không có các chính sách
như "cải tạo", đánh tư sản, đổi tiền, đưa hàng trăm ngàn quân dân
cán chính Việt Nam Cộng Hòa vào trại giam nhiều năm, nếu không có
làn sóng thuyền nhân với biết bao người bỏ mạng trên biển hay trong
rừng sâu... thì hôm nay có lẽ nhiều cuộc tranh luận đã khác. Những
biến cố ấy là ký ức của hàng triệu người. Ký ức ấy không thể bị xóa
chỉ bằng một câu "hãy quên đi". Ái Quyên và các người cùng lập luận
nghe rõ chưa? Khi cha đi tù, gia đình Ái Quyên có bị đánh tư sản
không, có bị đuổi lên kinh tế mới không, có bị xét duyệt lý lịch khi
thi đại học không... Ái Quyên trả lời đi.
5. Điều
cuối cùng, xin gửi các bầu show thuộc thế hệ Hai và thế hệ Ba.
Trước khi quyết định mời một ca sĩ, hãy tự hỏi: Mình Đang Gửi Thông
Điệp Gì Đến Cộng Đồng Đã Nuôi Dưỡng Mình? Nghệ thuật rất đẹp, nhưng
nghệ thuật không tồn tại trong khoảng không. Nó luôn gắn với con
người, với xã hội, và đôi khi với cả trách nhiệm công dân. Nếu quê
hương vẫn còn Những Tranh Luận về tự do báo chí, quyền tự do ngôn
luận, quyền lập hội hay các quyền căn bản khác, thì người làm văn
hóa cũng nên quan tâm đến những điều ấy, chứ không chỉ nhìn nghệ
thuật như một hoạt động giải trí thuần túy, Ái Quyên nghe rõ không?
Người Việt quốc gia phản đối không phải vì ghét âm nhạc. Càng
không phải vì muốn cấm ai hát. Điều họ mong muốn là thế hệ sau hiểu
vì sao cha mẹ, ông bà mình đã phải rời bỏ quê hương, và vì sao sau
năm mươi năm vẫn còn những ký ức chưa thể xóa nhòa. Lịch sử không
phải để sống mãi trong quá khứ. Lịch sử là để tránh lặp lại những
sai lầm của quá khứ. Hình ảnh Quốc Thiên với y phục bộ đội với những
câu hát rực lửa căm thù của VNCSs sẽ làm người quốc gia hải ngoại
nhớ đến vết thương cũ.
Bởi thế Quốc Thiên cứ ở VN và cứ hùng
hồn hát cho Đảng và Nhà nước CS của Quốc Thiên nghe. Và người hải
ngoại chúng tôi cũng không bao giờ về VNCS mà hát những bài chống
cộng vì chính nhà cầm quyền cũng cấm đoán. Nhà cầm quyền CS vừa "bóp
chết" một số báo chí. Quê Hương có phải là chùm khế ngọt hay không,
hỡi hậu duệ VNCH, Ái Quyên, người có cha bị tù cs 10 năm mà còn dám
mở miệng "cám ơn Cha không dạy con căm thù" để biện minh cho việc
mời ca sĩ hát nhạc đỏ. Ô hô ai tai cho trình độ và kiến thức của bầu
show đã ngoài 50t, Ái Quyên!
Hoàng Lan Chi
6/2026

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Những bài liên quan
tẩy chay ca sĩ việt cộng quốc thiên
bài học gì cho bầu show sau vụ "quốc thiên"


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by psxh chuyển.
Đăng ngày thứ Ba, June 30, 2026
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH