
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tự truyện
Chủ đề:
lính kể
Tác giả:
MX Ngô Văn Định

Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
Trước khi đề cập tới ngày tái
chiếm Cổ thành Quảng Trị. Ngược lại dòng thời gian khởi sự
ngày 1 tháng 5/1972. Tin tình báo cho biết quân BV sẽ tác xạ
10 ngàn quả đại bác 130ly vào Cổ thành và thị xã Quảng Trị
ngày 1 tháng 5/1972.
Để tránh tổn thất nhân mạng nếu
cuộc pháo kích xảy ra. Chuẩn tướng Vũ Văn Giai TL SĐ3BB cho
lệnh các đơn vị di tản để tránh pháo.
Cuộc di tản này
lại trở nên một cuộc lui binh hỗn loạn về hướng Mỹ Chánh.
Dọc đường các đơn vị này cũng bị các đơn vị Bắc Việt pháo và
chận đánh lẻ tẻ trên đường rút.
Sự việc trên đã đưa
đến hậu quả là thành phố và Cổ thành Quảng Trị bỏ ngỏ và đã
bị quân đội Bắc Việt chiếm kể từ ngày 1/5/1972.
LĐ–369 do Đại tá Phạm Văn Chung LĐT lúc này đang trách nhiệm
án ngữ tuyến sông Mỹ Chánh đã chỉ huy các Tiểu Đoàn TQLC
ngăn chặn được lực lượng địch tại sông Mỹ Chánh phía Nam Hải
Lăng 15 cây số, và đánh tan các đơn vị Việt cộng có ý định
di chuyển về hướng Nam theo Quốc lộ 1. Nhờ vậy nên các đơn
vị trực thuộc SĐ3BB đã được an toàn khi về tới Mỹ Chánh.
Trong suốt tháng 5/1972, nhiều cuộc tấn công cấp Trung
Đoàn có chiến xa tùng thiết của cộng sản vào khu vực bố trí
quân của LĐ–369 tại Mỹ Chánh, nhưng đều bị TQLC và BĐQ đánh
tan hoặc đẩy lui.
Cũng thời gian này, nhiều cuộc hành
quân thăm dò vào khu vực quận Hải Lăng đã được tổ chức. Có
những cuộc HQ trực thăng vận, Hành Quân Thủy Bộ vào khu vực
bờ biển Mỹ Thủy và đã có nhiều cuộc đụng độ với cấp Trung
Đoàn quân chính quy Bắc Việt ở khu vực “Đường Phố Buồn Hiu”
tức Hương lộ 555.
Ngày 4/5/1972, Trung tướng Ngô
Quang Trưởng được bổ nhiệm chức vụ Tư Lệnh Quân Đoàn I thay
thế Trung tướng Hoàng Xuân Lãm.
Thời gian này cũng là
khúc quanh quan trọng trong Binh Chủng TQLC, Đại tá Bùi Thế
Lân TLP/SĐ được bổ nhiệm giữ chức vụ Tư Lệnh Binh chủng TQLC
thay thế Trung tướng Lê Nguyên Khang.
Lúc này Quân
lực Mỹ đã chấm dứt tất cả những cuộc hành quân trên bộ, chỉ
còn lại một số sĩ quan cố vấn để liên lạc yểm trợ về vấn đề
phi pháo xuất phát từ các hạm đội ở ngoài khơi Thái Bình
Dương, cùng các phi vụ B52 từ Guam và Thái lan.
Tuyến
sông Mỹ Chánh lúc này trở thành tuyến đầu của QĐI do Đại tá
Phạm Văn Chung LĐT LĐ–369/TQLC trách nhiệm.
Ngày 28/6
giai đoạn hành quân tái chiếm Quảng Trị được bắt đầu.
Các đơn vị Dù, TQLC vượt tuyến xuất phát Mỹ Chánh tiến
về Quảng Trị. ND phía Tây QL1, TQLC phía Đông QL1. Trung
tướng Ngô Quang Trưởng giao cho ND vinh dự tái chiếm Cổ
thành và thị xã Quảng Trị là hai mục tiêu nằm trên trục tiến
quân của TQLC.
Có lẽ Trung tướng Trưởng muốn dành
vinh dự đó cho SĐND, là đơn vị gốc của ông!
Ngày 11
tháng 7, TĐ1–TQLC được trực thăng vận vào vùng thôn Bích La
Nam, Đông–Bắc thị xã Quảng Trị chừng 2 cây số. Đây là một vị
trí quan trọng, nếu chiếm được sẽ làm dễ dàng hơn cho việc
tái chiếm Quảng Trị.
Một đoàn gồm 32 chiếc trực thăng
đủ loại, 17 chiếc loại CH53 mới nhất của Quân Đội Hoa Kỳ
(1972) chở dược 60 người, 15 chiếc Chinook CH46 chở 20 người
được dùng để di chuyển TĐ1–TQLC đến mục tiêu. Khi tới bãi
đáp, một trực thăng đã bị hỏa tiễn SA7 bắn trúng làm nổ
tung, đa số quân trên máy bay đều tử nạn. Trong số 32 chiếc
trực thăng sử dụng thì đã có 29 chiếc bị trúng đạn phòng
không, 1 nổ tung ở bãi đáp, 2 chiếc bị rớt (1 rớt xuống
biển).
TĐ1–TQLC do Thiếu tá Nguyễn Đăng Hoà chỉ huy
đã bị tổn thất nặng. Tiểu Đoàn phải đương đầu với lực lượng
hùng hậu của đối phương nhưng vẫn cố thủ dược vị trí và
chống trả được những cuộc tấn công của Quân Bắc Việt.
Sau gần 1 tháng ND và TQLC đã tiến gần đến Quảng Trị,
thời gian này cũng có nhiều cuộc đụng độ mạnh hàng ngày và
tổn thất nhiều.
Nhiều yếu tố chính trị liên quan đến
hiện tình đất nước như VN hoá chiến tranh, hoà đàm Ba–lê,
phong trào phản chiến ở Mỹ khiến Tổng thống và Quốc Hội Hoa
Kỳ làm đủ moị cách để rút quân đội Mỹ ra khỏi cuộc chiến VN.
Tổng thống Thiệu muốn mau chóng chiếm lại Quảng Trị, nơi
mà bọn CS có ý định muốn dùng Quảng Trị để ra mắt chính phủ
MTGPMN.
Tôi không hiểu vì lý do gì mà ngày 27/7/1972,
TQLC được lệnh thay thế ND để tái chiếm Quảng Trị. Khi nhận
lệnh thì mọi cấp chỉ huy có những suy nghĩ khác nhau, nhưng
cũng chẳng có thì giờ để hỏi tại sao.
Tướng Bùi thế
Lân nhận lãnh nhiệm vụ khó khăn và quan trọng này trên vai
ông, ông cũng vừa mới nhận chức vụ TL/SĐ được một thời gian
ngắn. Nhưng Tôi nghĩ ông cũng hãnh diện và hậu quả cuả cuộc
HQ này sẽ có ảnh hưởng đến đời binh nghiệp của ông. Sau khi
họp bàn và thiết kế, ông quyết định dùng LĐ–258 do Đại tá
Ngô Văn Định (Đồ Sơn) chỉ huy gồm 5 TĐ tác chiến 1, 2, 5, 6,
9, và 1 TĐ Pháo Binh 105ly TQLC để thay thế vào khu vực của
LĐIIND do Đại tá Trần Quốc Lịch chỉ huy ở phía Tây–Nam Cổ
thành và LĐ–147 do Đại tá Nguyễn Năng Bảo (Bắc Ninh) chỉ huy
gồm 3 TĐ tác chiến 3, 7, 8, và 1 TĐ pháo binh TQLC làm lực
lương tấn công ở phía Đông Cổ thành. LĐ–369 do Đại tá Nguyễn
thế Lương (Lâm Thao) chỉ huy làm thành phần trừ bị cho Sư
Đoàn.
Mục tiêu Cổ thành được chia làm 2, LĐ–258 nửa
Tây–Nam, LĐ–147 nửa Đông–Bắc. Chúng Tôi cũng rất hãnh diện
được tham dự vào cuộc HQ có tính cách vô cùng quan trọng
này, nhưng chúng tôi cũng có nhiều lo âu suy nghĩ. Sự lo âu
đây là lo âu chắc chắn là sẽ có tổn thất lớn lao về nhân
mạng. Mục tiêu là một vị trí trọng yếu được BTL/SĐ3 tổ chức
phòng thủ rất kiên cố trước khi VC chiếm.
Tôi đã có
dịp vào họp tại Cổ thành trước ngày 1/5/1972. Xung quanh là
tường thành cao và có hào nước sâu bao bọc chung quanh.
Lực lượng địch trong khu vực lại hơn ta gấp 4 lần có ưu
thế về Pháo Binh tầm xa, 2 Trung Đoàn chiến xa, nhiều đơn vị
phòng không. Chúng lại có một kho tiếp vận vũ khí và đạn
dược ở Đông Hà, hàng ngày có nhiều tầu chở tiếp liệu vào
cảng Cửa Việt để đưa chiến cụ và vũ khí vào cho các đơn vị
của chúng ở Quảng Trị.
Bên ta có ưu thế về Không quân
chiến lược, chiến thuật, và Hải pháo.
Công tâm và
trung thực mà nói thì cuộc tái chiếm Quảng Trị là một cuộc
chiến kinh hoàng nhất và tổn thất nhiều nhất cho cả 2 bên
trong chiến tranh VN.
Cũng có một số người vì lý do
này hay lý do kia không công bằng khi nói tới chiến thắng
này. Quảng Trị hàng ngày có mưa bom, mưa pháo không ngừng
nghỉ, địa thế lúc nào cũng rung chuyển như là đang có động
đất.
Để đo lường được thế nào là cuộc chiến kinh
hoàng nhất thì phải dựa theo sự tổn thất. Sau 52 ngày kể từ
ngày thay thế SĐND (27/7/1972) đến ngày hoàn thành nhiệm vụ,
đã có trên 3500 quân nhân TQLC hy sinh, nhiều ngàn người bị
thương.
Trong khi đó về phía Quân Đội Bắc Việt thì
các SĐ 308, 304, 325, và các Trung Đoàn chiến xa đã bị tổn
thất nặng nề. Riêng hai Trung Đoàn Triệu Hải phòng thủ trong
Cổ thành và Trung Đoàn 48 phòng thủ trong thị xã coi như bị
xoá sổ: 5542 quân BV bị chết tại trận, 83 bị bắt sống làm tù
binh, vũ khí tịch thu được đủ loại chất thành đống.
Tất cả 9 TĐ–TQLC đều trực tiếp tham chiến, được luân phiên
điều động lên tuyến đầu (xem phóng đồ):
Do đó TĐ3 và TĐ6 đã vào được Cổ thành và cùng cắm cờ Vàng 3 sọc đỏ lên tường thành ngày 15/9/1972. Nhưng lễ thượng kỳ chính thì được tổ chức vào hồi 12:45g ngày 16/9/1972.
Theo Tôi nghĩ thì vì cũng không có
nhiều thời giờ chuẩn bị nên Sư Ðoàn đã chỉ định TÐ6 dựng cờ
vì phái đoàn báo chí Ngoại quốc hiện có mặt ở nơi đó gần với
TÐ6 thuận tiện để họ chụp hình dựng cờ. Nếu mà ngày hôm dựng
cờ mà có được mỗi TÐ đề cử 1 người thì hợp tình hợp lý, vì
bên LЖ258 một mình TÐ6 không thể nào vào được Cổ thành
Quảng Trị nếu không có sự hỗ tương yểm trợ từ các TÐ 1, 2,
5, và 9 đã rất khó khăn mới hoàn toàn kiểm soát được thị xã.
Về phiá LЖ147 thì Tiểu Ðoàn 7 và 8 cùng hợp lực với góp sức
với TÐ3 tấn công vào Cổ Thảnh ở phiá Ðông–Bắc. Ba Tiểu Ðoàn
Pháo Binh TQLC yểm trợ hoả lực rất hữu hiệu trong suốt muà
hè đỏ lửa, các đơn vị Yểm trợ khác như Thiết giáp và Thiết
Quân Vận tăng phái yểm trợ hỏa lực và tản thương. Còn 1 đơn
vị mà nếu không có sự cố gắng của họ thì chúng ta cũng bó
tay, không có quân số chiến đấu, tôi muốn nói đến những anh
em đi tuyển mộ.
Tin SĐ/TQLC đã tái chiếm Quảng Trị
được báo cáo về Sài Gòn. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã
triệu tập khẩn cấp thành phần chính phủ để gửi điện khen
ngợi đến Chuẩn tướng Bùi Thế Lân TL/TQLC và toàn thể sĩ
quan, hạ sĩ quan, và binh sĩ TQLC đã lập chiến công oanh
liệt nhất trong cuộc chiến và cho biết sẽ ra thăm tất cả các
anh em tại Quảng Trị.
Ngày 20 tháng 9 năm 1972, Tổng
thống đã đến thị xã Quảng Trị thăm TQLC, trong khi đại bác
130ly của CSBV vẫn còn nổ vang.
Sau đây là thư của
Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu khen ngợi nồng nhiệt và khâm
phục vô biên của tổng thống và chính phủ:
“Tôi trận
trọng yêu cầu Đại tướng chuyển đến Trung tướng Tư Lệnh Quân
Đoàn I, Chuẩn tướng Tư Lệnh Sư Đoàn TQLC cùng toàn thể đơn
vị và chiến sĩ TQLC đã đánh tan quân cộng sản xâm lược ra
khỏi thị xã và Cổ thành Quảng Trị, lời ngợi khen nồng nhiệt
nhất, đồng thời lòng khâm phục vô biên của Tôi và toàn thể
chánh phủ họp tại dinh Độc Lập sáng hôm nay 16/9/1972.
Bốn ngày trước khi đúc kết chiến dịch 3 tháng thừa thắng
xông lên tái chiếm lãnh thổ và sau những tuần lễ đầy hy sinh
gian khổ, toàn thể các đơn vị thuộc mọi Quân binh chủng vùng
địa đầu giới tuyến đã ghi thêm những nét vàng son sáng chói
vào Quân Sử hào hùng của Dân Tộc.
Mưu đồ của bọn cộng
sản xâm lược muốn biến Quảng Trị thành một Bình Long anh
dũng, một Kontum kiêu hùng của chúng, đồng thời bám lấy một
địa danh tâm lý và chánh trị để lừa bịp dư luận đã bị toàn
thể anh em đánh tan ra mây khói.
Một lần nữa, Tôi
nhiệt liệt khen ngợi toàn thể anh em đã chiến thắng, Tôi
kính cẩn nghiêng mình trước những chiến sĩ hy sinh cho đại
nghĩa dân tộc.
Và Tôi sẽ đến thăm anh em
Ký
Tên
Tổng thống VNCH
Nguyễn Văn Thiệu.”
Trung tướng Ngô Quang Trưởng Tư Lệnh Quân Đoàn I Quân Khu I
gửi thư điệp đến Chuẩn tướng Tư Lệnh Sư Đoàn TQLC (Nguyên
văn đính kèm):
“Gửi Chuẩn tướng
Tư Lệnh Sư
Đoàn Thủy Quân Lục Chiến
Tôi đã nhìn Quốc Kỳ tung bay
trên nền trời Quảng Trị chỉ ít lâu sau khi những bàn tay
kiêu dũng của anh em kéo lên từ trong Cổ thành hôm
16/9/1972.
Tôi đã muốn thấy tại chỗ chiến thắng của
anh em để ngay tại chiến trường, tự cảm thấy hãnh diện được
chỉ huy Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến trong một chiến dịch qui
mô nhất của Quân Đội.
Từ Bến Hải đến Cà Mâu, gót chân
người chiến sĩ TQLC đã trải qua bao nhiêu thử thách, gian
khổ, và chiến thắng. Nhưng phải nói rằng đây là lần đầu tiên
Sư Đoàn đã chiến đấu trong một hoàn cảnh đặc biệt, đối đầu
với nhiều khó khăn nhất, với một kẻ thù đông gấp bội.
Vì thế chiến thắng Quảng Trị, đánh tan quân Địch, giải
phóng thị xã, là chiến thắng lớn nhất lẫy lừng nhất.
Đầu tháng 5 năm 72, khi Quảng Trị bị mất vào tay Địch, Sư
Đoàn đã trấn giữ được tuyến Mỹ Chánh và đã góp công đầu,
cùng với các đơn vị của Sư Đoàn Nhảy Dù và Sư Đoàn 1 Bộ Binh
trong nhiệm vụ giữ Huế. Hàng trăm ngàn dân Trị Thiên đã phải
di tản về Nam trước áp lực của Địch, nhưng tại tuyến Mỹ
Chánh anh em đã ngăn được sức tiến của quân thù.
Những cuộc tấn kích hạn chế, sau đó đã được tổ chức trong
vùng Hải Lăng để giành lại thế chủ động và lũng đoạn các kế
hoạch tiếp tục tiến công của giặc. Sóng Thần 5 ngày 13 tháng
5 tại Hải Lăng và Đa Nghi. Sóng Thần 6 ngày 24 tháng 5 tại
Mỹ Thủy, Sóng Thần 8 vượt tuyến Mỹ Chánh ngày 8 tháng 6 đã
đánh vào đầu Địch những đòn nặng, tai hại cho kế hoạch tấn
công của Địch, và đã chuẩn bị cho cuộc phản công của quân ta
ngày 28/6/1972 là ngày chiến dịch Lam Sơn 72 bắt đầu.
Thủy Quân Lục Chiến và Nhảy Dù đã gây được một bất ngờ
kỳ thú ngay cho cả Địch quân cùng với các Quân binh chủng
khác và với một tỷ lệ quân số bạn Địch 1/4, anh em đã đẩy
lui được Địch, tiêu diệt một phần lớn tiềm năng chiến đấu
của chúng.
Và trận chiến gay go nhất đã khởi diễn từ
27/7/1972 khi Sư Đoàn tiếp nhận khu vực thị xã Quảng Trị từ
Sư Đoàn Nhảy Dù. Chiến sĩ TQLC sau 51 ngày tiến chiếm từng
tấc đất, từng ngôi nhà, đã giành lại được toàn bộ thị xã
Quảng Trị, diệt được trên 14 ngàn tên Địch, thu 4350 vũ khí,
hủy hay thu 71 khẩu pháo, 73 chiến xa tính từ đầu tháng 5
năm 72.
Giặc đã dùng lực lượng của 4 Sư Đoàn chủ lực
để giữ thị xã Quảng Trị, những Sư Đoản đã lừng danh với
những chiến thắng ở Bắc, Trung Việt, và nhất là ở Điện Biên
Phủ 308, 312, 325. Sư Đoàn TQLC đã đương đầu với chúng, nhẫn
nại hơn chúng, dũng cảm hơn chúng, và đã chiến thắng chúng,
những ‘anh hùng Điện Biên Phủ một thời’.
Chiến thắng
ấy đã được xây dựng với nhiều xương máu của chiến sĩ, với
sức chịu đựng vượt mức của anh em. Nhờ sự khéo léo và tài ba
của chuẩn tướng và các sĩ quan.
Tôi muốn qua thư này
tỏ lòng khâm phục của Tôi đối với Sư Đoàn TQLC, với những hy
sinh vô bờ của anh em, và lặp lại sự hãnh diện được chỉ huy
anh em trong một cuộc thử thách lớn nhất, trong một chiến
dịch quy mô nhất của Quân Đội.
Tôi cũng yêu cầu chuẩn
tướng chuyển lời khen ngợi của Tôi đến tất cả sĩ quan, hạ sĩ
quan, và binh sĩ của Sư Đoàn.
Trung tướng Ngô Quang
Trưởng
Tư Lệnh Quân Đoàn I Quân Khu I
(Ký Tên)”
Tôi được vinh dự đã lái xe đưa tổng thống đến thị xã đổ
nát, có Trung tướng Tư lệnh QĐI và Chuẩn tướng Tư lệnh TQLC
tháp tùng. Trên đường di chuyển, theo chương trình dự trù
chạy qua nhà thờ La Vang, lúc này hoàn toàn đổ nát, Tôi
ngừng xe và Tổng thống Thiệu xuống quỳ gối cầu nguyện. Bức
hình Tồng thống Thiệu quỳ tại thánh đường La Vang đã trở
thành 1 poster lịch sử được phổ biến toàn quốc và cả thế
giới.
Nhân dịp viếng thăm này, Tổng thống đã ân thưởng Ðệ Tam Ðẳng
Bảo Quốc Huân Chương kèm theo Anh Dũng Bội Tinh với nhành
Dương Liễu cho Chuẩn tướng Bùi Thế Lân, Ðại Tá Ngô Văn Ðịnh,
và Ðại Tá Nguyễn Năng Bảo, tổng thống cũng ân thưởng huy
chương và thăng cấp cho nhiều quân nhân trong Sư Ðoàn.
Sau cuộc chiến tái chiếm Quảng Trị, quân Bắc Việt đã bị
thiệt hại nặng.
Nếu LĐ–369/TQLC gồm TĐ2, TĐ5, TĐ9, và
TĐ1 Pháo Binh TQLC đã không chặn được các lực lượng quân BV
ở Tuyến Mỹ Chánh thì có thể cuộc hành quân tái chiếm Quảng
Trị đã không xảy ra và chúng có khả năng tiến thẳng đến Huế
và Đà Nẵng từ đầu tháng 5/1972.
Những gì sẽ xảy ra
thì không thể lường trước được.
Nhờ chiến thắng Quảng
Trị mà Miền Nam VN được an bình thêm 3 năm.
Cựu Trung
tá Gerald H. Turley là cố vấn TQLC rời Quảng Trị sau cùng
trước khi Quảng Trị lọt vào tay cộng quân vào ngày 1/5/1972.
Sau khi về Mỹ Ông được thăng cấp đại tá và đảm nhiệm chức
phụ tá Bộ trưởng Quốc phòng HK, ông đã viết cuốn sách tựa dề
là “The Easter Offensive”. Trong đó Ông hết lời ca tụng cấp
chỉ huy và quân nhân TQLC các cấp đã chiến đấu rất anh dũng,
trong những điều kiện gian khổ khó khăn đã đánh bại quân xâm
lăng Bắc Việt được trang bị tối tân. TQLC–VN chiến đấu giỏi
không thua bất cứ binh chủng TQLC nào trên thế giới.
Ngoài ra, Tôi có đón đọc được bài viết sau đây của Giáo sư
Nguyễn Ngọc Bích có liên quan tới Binh chủng TQLC–VN. Ðọc
bài này chúng ta cũng hãnh diện là TQLC–VN.
Trong hai
ngày 17 và 18 Tháng Ba năm 2006, Trung Tâm Việt Nam ở Ðại
Học Texas Tech (Lubbock, TX) đã tổ chức một hội nghị chuyên
đề về “Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa: Nhìn lại và tái thẩm định
sau 30 năm” (“ARVN: Reflections and Reassessments After
Thirty Years”). Nhân dịp này, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích đã
được mời đọc bài diễn văn quan trọng ở bữa ăn trưa
(“luncheon keynote speech”) ngày đầu hội nghị. Dựa vào nhiều
tài liệu mới được tiết lộ gần đây, không trừ tài liệu từ
miền Bắc và các văn khố ở Mạc Tư Khoa, Hoa Thịnh Ðốn, và
Trung cộng, bài diễn văn này đã trả lại được danh dự cho
Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà và đem cuộc chiến lên một tầm
nhìn mới. Trong bài diễn văn Ông nói: “ngay cả khi Hoa kỳ bỏ
cuộc như vậy, Quân Lực VNCH vẫn tiếp tục chiến đấu anh dũng,
đẩy lui được ba mũi dùi lớn của quân Bắc Việt thọc vào miền
Nam trong vụ Mùa Hè Ðỏ Lửa 1972. Thủy Quân Lục Chiến VN đã
viết nên những trang sử oai hùng nhất trong lịch sử quân sự
ở VN khi vào Tháng 9 năm ấy, họ đổ xương máu ra để chiến đấu
lấy lại từng tấc đất một của tỉnh Quảng Trị (cuộc chiếm lại
Cổ thành Quảng Trị phải xem là một trận Iwo Jima của VN).”
Trận Quảng Trị đã làm hao tổn nhiều xương máu nhất trong
Quân sử QLVNCH và Binh chủng TQLC VN. Riêng tôi, lúc nào
cũng hãnh diện đã là một sĩ quan TQLC Việt Nam được tham dự
trận tái chiếm thị xã và Cổ thành Ðinh Công Tráng năm 1972.
Tôi rất may mắn vẫn còn được mang niềm hãnh diện Quảng Trị
trong tuổi cao niên hiện nay. Không bao giờ tôi quên được
3,500 Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam đã hy sinh, nhiều ngàn
người bị thương. Hầu hết còn rất trẻ.
Những gì mà
chúng ta đang hưởng trên đất Mỹ, phần lớn là do những hy
sinh của những anh hùng vô danh đó. Chúng ta có bổn phận
phải tiếp tục chiến đấu và phải làm tất cả những gì để cho
thế hệ con em chúng ta biết về chiến công oanh liệt của TQLC
tại Quảng Trị ngày 16/9/1972, một ngày phài được ghi vào
Quân sử của QLVNCH.
San Jose ngày 16
tháng 9 năm 2003
MX Ngô Văn Định
nguồn:
trang nhà tqlc



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by tqh chuyển
Đăng ngày Thứ
Năm, October 2, 2025
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH