

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Truyện ngắn
Chủ đề:
dã thú
Tác giả: Cao Hoài Sơn

bấm vào đây để in ra giấy (print PDF)
Người
ta chỉ nghe nói về Ma Bình Thuận, ít ai nghe về Cọp Bình Thuận. Thật
ra thì Cọp Bình Thuận cũng rất nhiều không thua kém các địa phương
danh tiếng về Cọp khác như Khánh Hòa có Đèo Cù Mông, Đèo Cả. Cọp Đèo
Hải Vân cũng có tiếng. Chúng ta thấy dãy Trường Sơn chạy dài từ Bắc
xuống tới Bình Thuận thì thấp dần và kết thúc. Vì thế Cọp di chuyển
tự do trên dãy Trường Sơn có mặt khắp nơi là điều khó tránh khỏi.
Ngày xưa dân muốn đi bằng đường bộ từ Khánh Hoà vào Bình Thuận
không phải chuyện dễ, khi qua địa phận Cà Ná thì bị chận bởi dãy núi
này đâm ra chận sát biển vì thế địa hình vô cùng hiểm trở, núi non
trùng điệp, nhiều dã thú trong đó có Cọp và Trâu rừng, dân địa
phương gọi là con Min. Nhiều người đi theo Việt Minh di chuyển ra
Liên Khu 6 Bình Định, con đường đi bắt buộc phải cặp theo mạn Nam
Trường Sơn băng qua Bình Thuận và Khánh Hòa thường bị 2 thứ này giết
cũng nhiều. Vì thế Bình Thuận quê tôi cũng khét tiếng về Cọp chẳng
thua Khánh Hòa. Cọp nhiều đến nỗi chúng ngang nhiên về làng bắt bò
heo để ăn, vì thế người xưa thích nuôi trâu hơn bò là lý do này.
Trâu khỏe mạnh biết bảo vệ cho nhau nên là khắc tinh của cọp.
Những năm nổi tiếng là Cọp loạn hay cọp lạng lại là những năm
sau Hiệp định Đình chiến 1954 đến 1958 thời kỳ mà ông Ngô Đình Diệm
mới về chấp chánh. Bởi lúc này thanh bình, trong rừng không còn Việt
Minh hoạt động, cọp theo chân người về làng xóm. Trong Nam Bình
Thuận thì tôi không rõ vì lúc đó còn nhỏ quá, nhưng vùng Bắc Bình
Thuận thì tôi biết rất rõ ràng, tôi thường nghe người lớn kể lại và
một số chính mắt thấy. Tôi xin kể lại những điều mắt thấy tai nghe
cho những anh em còn trẻ biết về quê hương mình.
Năm 1947
giặc Pháp thiết lập những đồn bót từ Long Hương, Duồng, Phan Rí–Cửa
cho tới Chợ Lầu, Hòa Đa, Lương Sơn, Phú Long, Ma Lâm, Hàm Thuận, tạo
thành một chuỗi liên hoàn yểm trợ lẫn nhau. Chỗ nào trong tỉnh cũng
có chiến tranh nổ ra rộng khắp. Các trai tráng tự nguyện vào rừng
lập chiến khu chống Pháp. Làng Xã thì bị người Pháp và một số ít
việt gian theo Pháp lúc bấy giờ khống chế, giết chóc thẳng tay những
ai chống lại chúng. Dân chúng phải bỏ làng xã tản cư vào rừng lập
thế trận “Vườn không nhà trống”. Ai không đi ở lại thì bị Việt Minh
chụp cho cái tội là theo Tề, theo Pháp thì cũng chết. Dân đen lúc đó
cực khổ trăm bề, đúng với câu “một cổ mà có tới hai tròng”.
Mặc dù trong rừng Cọp rất nhiều nhưng giặc Pháp còn dữ hơn cọp, nên
giữa hai con đường thì chọn sống chung với cọp là đi tản cư tốt hơn.
Nhiều trường hợp bị Việt Minh gán cho cái tội Việt gian nên bị bắt
đem vô chân động cát Thái An giết, sau khi chúng đọc qua loa cái gọi
là bản án tử hình Việt Gian vì những người này không chịu tản cư
tiếp tế cho chúng nuôi quân, thì tội phạm bị trói thúc ké đem chém
bằng rựa. Có khi đao phủ chém bằng rựa cùn nên phải chém mấy phát
đầu mới rụng, máu thịt bầy nhầy trông rất dã man. Máu văng ướt đẫm
từ đầu đến chân người chém một cách ghê rợn, xác được lấp xuống môt
cái hố cạn đào sẵn. Hiện còn một cái mả sát chân động Thái An tại Cà
Nuôi người dân vùng này gọi là Mả Thằng Công, tay này trước theo
Pháp bị Việt Minh bắt được. Cũng có nhiều trường hợp chỉ bị nghi ngờ
cũng bị đem đi cắt cổ, chôn sống, tôi có một ông Cậu bà con bị chúng
cắt cổ chôn sống nhưng không chết, tự đào mồ chạy về nhà vì chúng
chôn cạn lại vội vã bỏ đi. Ai sống trong hoàn cảnh này mới thấy con
người còn tệ hơn loài cọp và cái dã man vô nhân tính của bọn mang
danh cộng sản qua chiêu bài Việt Minh.
Bình Thuận có hai anh
em thằng Lu thằng Măng con lai Pháp. Hai thằng này là hung thần, Cọp
gặp nó bảo đảm cũng phải chạy. Khi bắt được người bị nghi là Việt
Minh, hai thằng này không đánh đập chi cho phí sức. Chúng dẫn ra
cánh đồng trống cho chạy thật xa rồi làm bia bắn, chúng bắn từng
phát một cho đến khi nạn nhân gục ngã. Đây là sở thích man rợ của
hai anh em nhà này, chưa nghe nói có ai đủ tài chạy thoát trước họng
súng của chúng. Trên rừng có Cọp tuy hung dữ nhưng còn tự vệ được
chứ loại cọp như hai anh em nhà thằng này thì chỉ còn cách lên rừng
sống với Cọp. Dân tản cư thường thì di tản vào Mật khu Lê Hồng
Phong, Bắc Sơn, Bá Ghe, Lệ Nghi, tập trung đông nhất tại Bàu Thiêu,
Dốc Cây Găng, Bàu Ông, Bàu Bà, Hòn Rơm, Nhơn Thiện.
Miền núi
thì tập trung về Bá Ghe, Lệ Nghi, Đồng Trên, dọc chân Trường Sơn
vùng bắc Sông Mao. Người nào muốn ở gần xóm làng thì qua vùng Động
Thái An, Khánh Tài, Xóm Gọ Ta, Cà Nuôi, Khánh Diễn. Lúc này vùng này
Cọp rất nhiều nên dân tản cư chết vì Cọp không ít. Có lúc nỗi kinh
hoàng cho Việt Minh không phải là lính Tây mà là Cọp. Nhiều người đã
bị cọp vồ trong khi đang di chuyển hoặc nằm ngủ ven rừng trên bước
đường hành quân.
Khi hòa bình tạm thời đến với ba miền đất
nước, bởi cái Hiệp Định quái thai Geneve 1954, chia cắt hai miền. Bà
con tản cư mới kéo về làng xưa, dựng lại cuộc sống. Nhiều người
không còn gì cả chỉ với hai bàn tay trắng làm lại đời mới, trong đó
có gia đình tôi tản cư từ Bàu Ông về. Qua bao biến đổi sao dời tang
thương của đất nước người dân vùng này nói riêng và cả nước nói
chung chỉ mong có cuộc sống thanh bình. Ngôi nhà giờ chỉ còn là đống
gạch vụn, với ghè ống ngổn ngang cái nền gach cao hơn thước là còn
nguyên vẹn. Gia đình cất tạm ngôi nhà tranh để có nơi trú ngụ, may
còn lại mấy mẫu ruộng hương hỏa làm ăn sinh sống.
Cọp lại
theo chân người về sống gần thôn làng. Từ Chợ Lầu nếu lội qua con
Sông Lũy qua bờ bên kia là đến Khánh Tài, Cà Nuôi là có Cọp. Xưa kia
vùng này rất hoang vu, um tùm cây cối là nơi Cọp trú ẩn, cứ tối đến
là lội sông mò về làng kiếm bắt heo bò để ăn. Trong những năm đó
vùng này có danh từ Cọp loạn để chỉ sự lộng hành của Cọp, mà hình
như chính quyền lúc bấy giờ không có biện pháp tiêu diệt. Dân chúng
phải tự bảo vệ lấy bằng cách làm chuồng heo như cái nhà sàn có song
chuồng rất lớn để Cọp khỏi bắt và chuồng bò thì cũng rào dậu kỹ
lưỡng. Trong thời điểm này người ta nuôi Trâu nhiều hơn vì Cọp sợ
Trâu.
Để chống lại Cọp, người dân vùng này nhà nào cũng có
phèng la, hoặc mõ để đánh khi phát hiện có Cọp đột nhập. Một nhà
đánh thì cả làng cùng nhau đánh, làm Cọp phải sợ hãi mà chạy. Có
những đêm đang ngủ, giật mình thức dậy vì tiếng phèng la của cả xóm
cũng vui vui, đêm nào thiếu cũng nhớ. Có lần Cọp đã rình ngoài vòng
rào nhà tôi, Má tôi thấy được hai con mắt nó đỏ như hai cục lửa, nó
đang ngồi sau hè chờ mồi. Sợ quá Bả không dám nói, sáng ra thì thấy
toàn dấu chân Cọp và nước miếng chảy đọng thành vũng ở trụ vôi sau
nhà.
Trước nhà tôi là nhà ông Tám đánh xe ngựa, bà con với
bên ngoại nên có nuôi mấy con Ngựa. Tối đến Cọp lội qua sông Lũy mò
về bắt ngựa. Nhưng mấy con ngựa rất thính hơi, đã phát hiện Cọp từ
xa nên hí vang trong tàu nhốt Ngựa, cả nhà đánh phèng la báo động
cọp phải bỏ chạy. Nhiều lần Cọp mò về bắt Heo, Chó ăn thịt nhưng bị
phát hiện ngay nhất là xóm nhà ở Cầu Cống, Xóm Me. Từ Bến Thanh Tu
cho đến Xóm Bún, Xuân Hội, Xuân Quang, nhất là xóm ở chân động Thái
An tối nào Cọp cũng rình mò bắt gia súc.
Trong thời kỳ này
chính quyền mới chuyển giao từ tay người Pháp cho chính quyền Miền
Nam, nên ít ai chú ý đến đời sống cơ cực của nông thôn. Mãi sau khi
ông Ngô Đình Diệm về chấp chánh bằng cuộc trưng cầu dân ý lập nền Đệ
Nhất Cộng Hòa thì tình hình có cải thiện. Tôi nhớ có lần Cọp về trú
ẩn trong đám chổi chà ở chòm Mả Ruộng Hồ, trong khuôn viên mả của
dòng tộc nhà tôi, chỉ cách chợ Chợ Lầu vài trăm mét. Người đàn ông
Chàm đi chặt chổi chà, bị cọp gầm gừ vì bị phá giấc ngủ trưa của nó
nên phát giác ra Cọp vội chạy về báo cho trưởng đồn lính lúc đó còn
chiếm dãy nhà của ông Cửu Hiệp anh thứ hai của ông ngoại tôi và Ông
Tám Anh trước chợ Chợ Lầu bây giờ làm đồn.
Trưởng đồn là Đội
Đặng (thượng sĩ) dẫn lính bao vây khu vực Ruộng Hồ và cho thanh niên
cầm sào dài vừa la vừa đánh vào đám chổi chà cho Cọp chạy ra để bắn.
Con cọp bị đánh trúng nhảy ra bị chính tay Đội Đặng bắn chết con Cọp
này và khiêng về để trước hàng me sát QL1 trước đồn cho dân chúng
xem.
Thời Huyện Giác còn làm Huyện trưởng Phan Lý Chàm, tối
đến có hai con Cọp rất lớn thường vào Xóm Cà Nan (tên cũ của Xã Hiệp
An Chàm bây giờ) bắt dê, làm nhiều người lo lắng. Dân làng nhờ người
Thượng ở Sông Mao làm một cái bẫy lồng. Tối đến nhốt con Dê sống vào
bẫy để nhử cọp. Tối đến con Cọp đực bị sập bẫy, Cọp cái bên ngoài,
và hai con gầm thét vang trời, đến trời gần sáng mới bỏ đi. Cái lồng
Cọp được đặt trên đường hương lộ Chợ Lầu Sông Mao nên người ta đến
coi rất đông, có người chơi nghịch lấy cây thọc vào miệng, nó cắn
gãy cây ngay. Chiều lại chở lên Sông Mao chuyển lên xe lửa vào Sở
thú Sài Gòn. Mấy ngày sau Cọp cái còn về gầm hét tìm Cọp đực nghe
rất thảm thiết.
Một người đàn ông Chàm chăn Dê ở bên sông bên
kia Bến Thanh Tu, thì bị một con Cọp không lớn lắm xông vào đàn Dê.
Sẵn có mang theo mã tấu ông ta đánh nhau với Cọp, kết quả là cả hai
cùng chết. Xác Cọp được đem về để trước Huyện đường cho mọi người
xem, đấy là một số nhỏ mà tôi biết được còn những chuyện về Cọp
trước đó vì còn quá nhỏ nên không biêt rõ chỉ nghe kể lại thì rất
nhiều. Chẳng hạn như chuyện mấy anh bộ đội bị cọp bắt khi đang ngủ ở
rừng Bàu Thiêu, hoặc là theo ông Tư của tôi kể về Cọp ở Đồng Trên
Sông Mao. Ông tản cư lên vùng Đồng Trên khai khẩn đất lập nên một
vườn ăn trái rất lớn, được rào dậu rất chắc chắn bên trong có chuồng
Bò và Trâu, thế mà Cọp vẫn vào được bắt đi con bò con, ông tôi phải
dùng dao Mác ra chém nó để giành lại con bò.
Có một chuyện
được truyền trong dân gian vùng này về Cọp trả thù Trâu. Lúc thời đó
người ta lên rừng chặt củi, thường chở bằng Xe Trâu vì nó khỏe và
cọp it dám đụng tới khi nó quây quần thành đàn. Có hai con cọp đói
cứ mò theo đàn Trâu chờ sơ hở để bắt. Trong đàn có hai con trâu rất
lớn và hung dữ, hai con trâu này đã báng chết con Cọp đực. Con cọp
cái tìm cách báo thù, nó chờ cặp trâu này đang kéo xe củi nặng lao
xuống dốc, một chân trước nó bám vào gốc cây ven đường chân còn lại
bấu vào đùi Trâu. Kết quả là chân Cọp bị đứt lìa dính theo chân
Trâu, và Cọp chết ngay tại chỗ còn con Trâu thì bị tàn phế.
Ngày tàn của Cọp cũng đến sau đó. Từ khi có lựu đạn M26, thì cũng là
ngày tàn của Cọp ở vùng này. Ta chỉ cần biết chỗ Cọp thường lui tới
hoặc là lấy được miếng mồi Cọp đang ăn khi vào xóm bắt mồi bị rượt
nên bỏ lại rồi gài lựu đạn vào thì chỉ it lâu sau Cọp mò lại tìm
miếng ăn cũ theo thói quen thì bị lựu đạn nổ chết tại chỗ. Vài năm
sau đó Cọp bị tiêu diệt hoàn toàn nay đã bị tuyệt giống.
Nhìn
lại thời xưa, ông bà mình sống thật là khổ cực. Ta phải nhớ ơn tiền
nhân đã khai phá vùng đất màu mỡ Bình Thuận ngày nay. Người xưa đặt
tên là BÌNH THUẬN ngụ ý muốn ước nguyện được bình yên, thuận hòa,
nhưng nào có yên bình.
Cao Hoài Sơn



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by tqh chuyển
Đăng ngày
thứ
Sáu, December12, 2025
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH