
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tham luận
Chủ đề:
chính trị
Tác giả:
Ngô Viết Quyền

Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
Lời Mở Đầu: Trong thời gian gần đây, khá nhiều lãnh đạo
Cộng sản Bắc Việt, kể cả ông Tô Lâm và đám dư luận viên cũng
được lệnh tung hứng nhiều về đề tài Hòa giải Dân tộc. Rất tiếc,
bọn họ đã nuôi sẵn ý đồ xảo quyệt man trá ngay trong giọng nói,
ngôn từ, và cử chỉ đầy khương kiễn. Tác giả nhấn mạnh đến ý dồ
xảo quyệt, man trá vì họ không hề đề cập đến “Hóa giải” Dân tộc
trước khi bọn họ muốn đặt Hòa giải Dân tộc lên mặt bàn; để thảo
luận.
–Ngô Viết Quyền

Trong
đó, anh–tôi đồng đẳng, không phải tôi–người dân được ngồi
“thưa chuyện” với cán bộ đâu. Bởi vì không một ai trong
chúng ta có thể cất bước đi về phía tương lai với một trái
tim đang còn rỉ máu, chưa được băng bó và chữa lành! Cũng
như trong cái đầu chúng ta vẫn còn nặng vô minh, tâm tư quá
nhiều chấp trước... Cho nên, “Tư tưởng ra khỏi đầu là tư
tưởng sống, nhưng vẫn cần cầu ngôn ngữ giao thông” (Thái
Dịch – Lý Đông A) nhưng phải là tư tưởng nào đây chứ? Với
dân tộc và đất nước Việt Nam, đó chính là nền tảng của tư
tưởng trong tiến trình “Hóa giải” dân tộc trước
(Transforming National Trauma–First); rồi mới “Hòa giải” dân
tộc sau (and then National Reconciliation). Kế đó là qua
sách vở, tư liệu sống thực và ngôn ngữ trong sáng, chúng ta
truyền thừa lại cho các thế hệ trẻ là con cháu: ‘70; ‘80;
‘90; và Y2K trong tinh thần dấn thân đi tìm sự thật lịch sử,
học tha thứ và sống trách nhiệm, thay vì tiếp tục tuyên
truyền nhồi sọ lòng thù hận, nuôi dưỡng ý đồ tàn ác, tham
lam, và vô cảm trong đấu tranh giai cấp.
Chúng tôi,
những người con mang trong mình dòng máu Việt tộc, dù ở
trong nước hay hải ngoại, dù từng đứng ở phía nào trong cuộc
chiến Việt Nam (Vietnam War), kinh qua những biến động đau
thương của lịch sử, cùng lên tiếng trong tinh thần phục sinh
dân tộc, “Hóa giải” hận thù, hàn gắn niềm tin; để cùng chung
lưng góp sức Phục hưng và Phục hoạt nòi giống Việt tộc sớm
được phồn vinh và người dân sống đời hạnh phúc. Chúng tôi ý
thức rằng: Một dân tộc không thể trưởng thành, nếu nhà cầm
quyền vẫn mãi tiếp tục che giấu vết thương quá khứ, từ chối
sự thật, và cố dựng lên những bức tường vô minh; ngăn cách
chính những người anh em ruột thịt của một Mẹ Việt Nam.
I. XÁC NHẬN SỰ THẬT LỊCH SỬ
Để tiến
trình “Hòa giải” dân tộc được thực chất, việc công nhận sự
thật và minh bạch lịch sử là điều tiên quyết. Đảng Cộng sản
Bắc Việt phải chủ động mở toang kho lưu trữ, công bố toàn bộ
hồ sơ và dữ kiện liên quan đến những biến cố chính trị – xã
hội suốt 80 năm qua. Đồng thời, cần chân thành thừa nhận mọi
sai lầm đã gây ra những tổn thất vật chất cũng như thương
tổn tinh thần cho người dân cả hai miền Nam–Bắc. Đây không
chỉ là hành động trả lại công lý; mà còn là bước đi thiết
yếu nhằm khôi phục niềm tin giữa nhân dân và giới cầm quyền.
Kết quả phải được cân đo bằng số lượng tài liệu công khai và
mức độ gia tăng niềm tin xã hội, từ con số khởi điểm khoảng
20% đi dần đến sự hoàn chỉnh, vững chắc. Chính sự minh bạch
và can đảm đối diện sự thật mới có thể đặt nền móng vững
chắc cho “Hòa giải” và phục hưng dân tộc.
Chúng tôi những người Việt yêu nước chân chánh xác nhận rằng:
1. Dân tộc Việt Nam đã gánh chịu quá nhiều đau khổ và
chia rẽ sâu sắc, đặc biệt sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975,
dẫn đến: sự kỳ thị và trù dập hàng mấy chục triệu người dân
Miền Nam. Những trại tù cưỡng bức lao động khổ sai không bản
án. Đổi tiền nhiều đợt là hình thức ngụy tạo cướp cạn. Đánh
tư sản mại bản; để cướp giựt hãng xưởng và cơ nghiệp gầy
dựng riêng một cách chánh đáng bằng tim óc và công sức lao
động của người dân Miền Nam. Những cuộc vượt biên, vượt biển
đầy thảm khốc... Trong nước thì mất mát văn hóa, băng hoại
xã hội, và đổ vỡ lòng tin ngay cả giữa người thân trong gia
đình.
2. Những sai phạm của chế độ Cộng sản Bắc Việt
đang thống trị, sự lạm dụng danh nghĩa cách mạng; để đàn áp
dân chúng, chiếm đoạt tài sản, phá hoại tôn giáo. Nhà cầm
quyền Cộng sản Bắc Việt tàn ác như thú rừng: truy cùng diệt
tận trí thức và những người bất đồng chánh kiến, etc. Đó là
những vết thương chưa được chữa lành trong suốt 50 năm qua
cho đến tận hôm nay.
3. Những người trẻ ở cả hai Miền
Nam–Bắc đã hy sinh trong cuộc chiến Việt Nam (Vietnam War),
cả phía quân đội Việt Nam Cộng Hòa; lẫn bộ đội Miền Bắc, đều
là con của giống nòi Việt tộc, tất cả cùng là nạn nhân của
một cuộc xung đột đẫm máu do vấn nạn lịch sử cận đại và bởi
các đầu lãnh của Đảng Cộng sản Bắc Việt ngụy tạo, mượn ý
thức hệ ngọai lai áp đặt lên cuộc chiến xâm lăng Miền Nam.
II. ĐÒI HỎI HÓA GIẢI TRƯỚC
Tại
sao phải “Hóa giải” trước rồi mới “Hòa giải”, và cách làm
nào; để đạt sự kết lực trong toàn bộ các vùng miền của đất
nước. Trước hết, khái niệm: “Hóa giải” là hành động giải
tỏa, tìm hiểu rõ nguyên nhân, vượt thắng, và sửa chữa các
tổn thương vật chất cũng như tinh thần; cùng với rủi ro
chính trị–xã hội. “Hòa giải” là quá trình khôi phục quan hệ
giữa nạn nhân và kẻ sai phạm tội lỗi nghiêm trọng, xây dựng
niềm tin, và cùng chung tay xây dựng ngôi nhà “Hòa giải” vì
tương lai dân tộc
[5]. Tại sao
phải theo thứ tự “Hóa giải” rồi “Hòa giải”: khi chia rẽ sâu
sắc về ý thức hệ và vùng miền trong nước, người bị tổn
thương cần chứng cứ an toàn và xử sự công bằng trước khi
chấp nhận đối thoại, nếu nhà cầm quyền nhảy xổ ngay vào “Hòa
giải” thì chỉ tỏ rõ ý đồ đối thoại giả tạo, không tạo hình
thái vững bền [1].
Thực chất của bước “Hóa giải” là phải công nhận sự thật, mở
toang hồ sơ cũ từ Cải Cách Ruộng Đất đến hiện nay; để đảng
Cộng sản phải thực lòng minh bạch ghi nhận là họ đã sai lầm
khi che giấu và xuyên tạc sự thật lịch sử, nhà cầm quyền
Cộng sản hiện nay phải chính thức xin lỗi bằng Văn Bản đăng
trên công báo và các cơ quan truyền thông công cộng, đưa ra
Sắc Lệnh xóa bỏ chính sách phân biệt lý lịch ba đời, và thay
mới hoặc sửa chữa mọi thiệt hại vật chất về mặt kinh tế cho
người dân đã chịu thiệt thòi vì chính sách
[3].
“Hòa giải” dân tộc chỉ có thể thành công nếu bắt đầu
bằng việc chấm dứt mọi hình thức phân biệt đối xử. Điều đó
đòi hỏi phải hủy bỏ toàn bộ luật lệ, quy định hạn chế quyền
công dân dựa trên lý lịch hay xuất thân. Mọi người dân cần
được nhìn nhận bình đẳng trước pháp luật, không bị ràng buộc
bởi quá khứ của gia đình hay quan điểm chính trị của bản
thân. Đi đôi với việc chấm dứt mọi hình thức phân biệt đối
xử đó, cần triển khai chính sách bồi thường và phục hồi danh
dự cho nạn nhân do những sai phạm của giới lãnh đạo Đảng.
Nhà nước phải mau chóng trả lại mọi tài sản đã bị cưỡng ép
dâng hiến hay trắng trợn tịch thu, đồng thời khôi phục tên
tuổi, phẩm giá cho những nạn nhân của các biện pháp bất công
suốt từ sai lạc trong Cải Cách Ruộng Đất cho đến bây giờ.
Việc này không chỉ là sự đền bù vật chất, mà còn là một hành
động công lý và nhân văn. Kết quả cần được đánh giá qua thực
chứng: ít nhất 75% hồ sơ bồi thường phải được giải quyết
thỏa đáng, và 80% người dân xác nhận rằng họ cảm thấy bình
đẳng.
Kế hoạch “Hòa giải” phải được cụ thể hóa thành
lộ trình rõ ràng: ai làm gì, trong thời gian bao lâu, với
tiêu chí hành động nào. Tất cả phải được công bố rộng rãi,
có trách nhiệm giải trình qua truyền thông, để chính người
dân có quyền đánh giá trung thực kết quả. “Hòa giải” không
thể là khẩu hiệu, mà phải đặt nền trên cơ sở pháp lý vững
chắc: sửa đổi luật để công bằng đối xử với mọi người dân,
nhất là bảo đảm tinh thần thượng tôn pháp luật. Một trụ cột
quan trọng là thiết lập cơ chế công lý chuyển tiếp
(transitional justice)
[4].
Tòa án, Chính phủ dân cử và Ủy ban “Hòa giải” Quốc gia phải
cùng nhau đảm nhận vai trò này. Trong vòng 2–5 năm, phải tổ
chức xét xử những vụ án điển hình, thực hiện ân xá có điều
kiện cho các Ủy viên Trung ương Đảng đã sai phạm, tránh trả
thù chính trị hay tư thù cá nhân. Đồng thời, đưa nguyên tắc
“Hòa giải” và hợp tác vào Hiến pháp và luật căn bản, để biến
nó thành định chế lâu dài. Cơ chế chuyển tiếp cũng phải bao
gồm quy định xử lý công bằng với những kẻ vi phạm. Người
phạm tội nghiêm trọng sẽ bị tước bỏ mọi đặc quyền đã hưởng,
kiểm kê tài sản công khai, và chỉ được giữ lại mức tối thiểu
để sinh sống. Các biện pháp này không nhằm trả thù, mà để
tránh gây cảm giác bất công kéo dài trong xã hội, đồng thời
gởi thông điệp cho quần chúng rằng nền tảng công lý phải
được thực thi minh bạch. Song song, cần xây dựng nền tảng
thể chế bền vững: bảo đảm mọi người dân đều có quyền tiếp
cận công lý [2],
được tự do biểu đạt, và có cơ hội phát triển kinh tế công
bằng. Khi cơ hội phân bổ công bằng, gốc rễ của thù hằn và
nguy cơ trả thù chính trị sẽ được loại bỏ. “Hòa giải” cũng
phải diễn ra ở bình diện cộng đồng. Các hội đoàn dân sự, tổ
chức tôn giáo, và chính cộng đồng địa phương cần tổ chức
những buổi meeting; để nạn nhân có thể trình bày hết những
đau thương, còn người gây tổn hại có cơ hội tự bào chữa. Mọi
lời nói của hai bên cần đi kèm chứng cứ, từ vật chứng đến
nhân chứng sống. Những Lễ Tưởng Niệm tập thể phải được tổ
chức, giúp chuyển cảm xúc căng thẳng thành đối thoại ôn hòa
và có kiểm soát.
Giáo dục và ký ức công cộng là một
phần không thể thiếu. Bộ Giáo dục và các viện nghiên cứu độc
lập phải đưa sự thật lịch sử đa chiều vào sách giáo khoa, mở
bảo tàng ký ức cho mọi người. Thế hệ trẻ cần được học lịch
sử trong sự thật và tự do tranh luận, để hiểu rằng chiến
tranh và chia rẽ ý thức hệ đã hủy hoại dân tộc Việt Nam ở cả
hai Miền như thế nào. Mục tiêu đề ra là 70% thanh niên nhận
thức được lịch sử qua nhiều góc nhìn khác nhau. Ngoài ra,
“Hòa giải” chỉ bền vững nếu được gắn kết với lợi ích chung
của quốc gia. Chính phủ, doanh nghiệp, và kiều bào cần khởi
xướng các dự án kinh tế–văn hóa chung, ưu tiên những vùng
từng chịu chia rẽ sâu nặng. Đầu tư vào hạ tầng cơ sở, tạo
việc làm ưu tiên cho địa phương, và phát triển văn hóa cộng
đồng sẽ gắn kết lợi ích của mọi bên, khiến hợp tác trở thành
động lực tự nhiên. Để bảo đảm niềm tin, giới lãnh đạo trẻ
cần thiết lập cơ chế giám sát độc lập. Quốc hội, báo chí tự
do, và các tổ chức NGO trong và ngoài nước phải được tự ý
theo dõi tiến trình, công bố báo cáo thường niên. Chỉ số
minh bạch quốc tế sẽ là thước đo khách quan để đánh giá kết
quả. Tóm lại, “Hòa giải” dân tộc không phải một sự kiện tức
thời, mà là một quá trình có tuần tự: ngắn hạn là “Hóa giải”
bằng cách sửa luật và trợ giúp nạn nhân; trung và dài hạn là
“Hòa giải” thông qua đối thoại, hợp tác và giám sát độc lập.
Nếu thực hiện đúng, tiến trình này sẽ nối kết sức mạnh xã
hội thành một lực vĩ đại, đưa đất nước vào kỷ nguyên phát
triển và đoàn kết bền lâu.
Chúng tôi, những người
Việt yêu nước chân chánh ở khắp năm châu, với lương tri và
trách nhiệm lịch sử, long trọng tuyên bố lập trường của mình
đối với vận mệnh dân tộc. Trước hết, chúng tôi kêu gọi mọi
người Việt Nam hãy chấm dứt mọi hình thức kỳ thị quá khứ,
xóa bỏ phân biệt vùng miền hay khác biệt chính kiến. Tất cả
đều là con dân một nước, không ai có quyền lấy quá khứ để
chụp mũ, hạ thấp hay loại trừ người khác. Chúng tôi đòi hỏi
các lãnh đạo Đảng và Nhà nước Cộng sản Bắc Việt, cùng toàn
xã hội, hãy chính thức công nhận những sai lầm lịch sử và
nghiêm túc tương nhượng, bồi thường thỏa đáng theo thời giá
những mất mát tinh thần và vật chất; mà chính họ đã cố ý gây
ra cho nhân dân cả hai miền Nam–Bắc trước và sau tháng
4/1975. Đặc biệt, phải bồi thường xứng đáng cho những người
lính, cán bộ, và công chức Việt Nam Cộng Hòa đã bị bắt đi tù
“cải tạo”. Thực chất là “cưỡng bức lao động khổ sai không
bản án”, dù họ còn sống hay đã chết. Những mỹ từ “cải tạo”
dùng để lừa mị dân chúng và thế giới phải bị bác bỏ trên mọi
phương tiện tuyên truyền như truyền thanh, truyền hình, báo
giấy, báo điện tử, và thay vào đó là hành động công khai xin
lỗi qua Văn Bản và bồi thường thỏa đáng cho nạn nhân. Chúng
tôi đòi hỏi công lý cho những thuyền nhân đã bỏ mình trên
biển hay còn sống sót sau thảm kịch vượt biển. Đảng Cộng sản
Bắc Việt phải công khai xin lỗi trước toàn dân và trên
truyền thông quốc tế, đồng thời bồi thường tổn thất tinh
thần và vật chất cho những người còn sống cũng như thân nhân
của những người đã chết. Không ai có thể chối bỏ nỗi đau này
như một bi kịch riêng lẻ, mà nó là trách nhiệm lịch sử của
những kẻ đã tạo ra hoàn cảnh buộc dân phải bỏ nước ra đi.
Tất cả những người dân miền Nam từng bị cưỡng ép, bị tước
đoạt tài sản, hãng xưởng, ruộng đất, bị bôi đen lý lịch, bị
hạn chế quyền sống, và cơ hội phát triển, đều phải được bồi
thường tương xứng theo thời giá. Đây là sự trả lại công lý
tối thiểu cho những con người đã gánh chịu quá nhiều bất
công chỉ vì họ sinh trưởng trong một thể chế khác.
Chúng tôi đòi hỏi Đảng và nhà cầm quyền Cộng sản Bắc Việt
hãy ngay lập tức chấm dứt mọi luận điệu thù địch, mọi tuyên
truyền vu khống những người Việt bất đồng chính kiến trong
và ngoài nước bằng các nhãn mác “phản động” hay “thế lực thù
địch”. Thay vào đó, cần thay bằng tinh thần đối thoại bình
đẳng, tôn trọng lẫn nhau, để mở đường cho hòa hợp và “Hòa
giải” dân tộc. Cuối cùng, chúng tôi đòi hỏi phải phục hồi
danh dự cho tất cả những người đã nhiều năm bị đàn áp vì lý
tưởng tự do, vì đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ, và tự do
tôn giáo. Những cá nhân và tập thể đã từng bị giam cầm, đánh
đập, tù đày chỉ vì họ công khai biểu đạt khác biệt chính
kiến; họ cần được minh oan và phục hồi nhân phẩm, bất kể họ
thuộc tôn giáo nào, chế độ nào hay giai tầng xã hội nào.
Chúng tôi cũng kiên quyết khẳng định rằng: Chỉ khi nào công
lý được trả lại, danh dự được phục hồi, và nỗi đau lịch sử
được công nhận, cùng sự bù đắp thật tương xứng; thì dân tộc
Việt Nam mới thực sự bước vào con đường “Hòa giải”, đoàn
kết, và phát triển vững bền.
III. CAM KẾT
TƯƠNG LAI
Trong tiến trình “Hòa giải” dân
tộc, giới lãnh đạo trẻ phải tự chọn cho mình một chỗ đứng
chính trị trung lập và bao dung, thoát khỏi mọi sự ràng buộc
phe phái. Họ cần lấy dân chủ, pháp quyền, và nhân quyền làm
nền tảng chính trị bền vững, vì đó là con đường duy nhất để
tạo ra sự công bằng cho mọi công dân. Trọng tâm không phải
là cố giành hay giữ quyền lực cho một nhóm nhỏ, mà là kiến
lập một cơ chế bảo vệ quyền lợi chung, bảo đảm ai cũng có
tiếng nói trong xã hội. Cam kết của thế hệ lãnh đạo trẻ phải
gắn liền với việc xây dựng thể chế minh bạch, ngăn chặn mọi
nguy cơ tái diễn bất công và sai lầm lịch sử. Họ phải kiên
định với lập trường hòa nhập quốc tế, học hỏi kinh nghiệm
“Hòa giải” chân thành từ những quốc gia đã thành công như
Đức và Nam Phi (South Africa); để tìm cho dân tộc mình một
mô hình thích hợp. Song song với học hỏi đó, tinh thần yêu
nước cần được nuôi dưỡng nhưng không cực đoan, để tránh tái
tạo vòng xoáy hận thù.
Giới trẻ lãnh đạo phải chọn
con đường chính trị hướng về lợi ích chung: thúc đẩy kinh tế
phát triển, xây dựng xã hội công bằng, và gìn giữ môi trường
sống lành mạnh cho các thế hệ sau. Ý chí đấu tranh của họ
cần thể hiện rõ trong việc kiên quyết bảo vệ độc lập, chủ
quyền, và phẩm giá dân tộc. Quan trọng hơn cả, chỗ đứng
chính trị của họ phải ở cùng với nhân dân, chứ không phải ở
trên nhân dân. Giới trẻ lãnh đạo trẻ chúng tôi cam kết: dấn
thân vì một tương lai nơi mọi người dân Việt Nam được đối xử
bình đẳng theo Hiến Pháp và tinh thần thượng tôn pháp luật,
mọi người đều được quyền tự do ngôn luận, tín ngưỡng, lập
hội, và lựa chọn ý tưởng chính trị. Chúng tôi kiên quyết góp
phần xây dựng một nền văn hóa chính trị khoan dung, biết
lắng nghe mọi phía, chấp nhận sự khác biệt quan điểm; mà
không chia rẽ hay trấn áp. Chúng tôi nuôi dưỡng ý chí đấu
tranh cho dân chủ, tự do, và nhân quyền, đồng thời truyền
lại cho thế hệ mai sau tinh thần đi tìm sự thật lịch sử, học
tha thứ, sống trách nhiệm, hiếu thảo với cha mẹ, hòa thuận
với anh em, và cư xử tử tế với mọi người. Chỉ bằng cách ấy,
xã hội Việt Nam mới thoát khỏi sự tuyên truyền hận thù, mới
chữa lành những đổ vỡ, và cùng nhau kiến tạo một nền văn
minh nhân bản cho dân tộc.
IV. TẠM KẾT
“Hòa giải” dân tộc chỉ bắt đầu khi “Hóa giải” dân tộc
được đáp ứng hoàn toàn theo chuẩn mực, khi sự thật được gọi
đúng tên như nó là và lòng hối cải của những con người sai
phạm, biết chân thành xám hối, dám đối diện với bóng tối của
bản thân, với lỗi lầm đã qua. Nhằm mở toang cánh cửa vô
sản–vô minh; để toàn dân, toàn quân đón nhận ánh sáng của sự
thật, hít thở không khí trong lành của tình thương yêu nhân
loại, nghĩa đồng bào.
Chúng tôi, những người Việt
chân chính, không muốn trói buộc mình vào bất kỳ quá khứ
nào; để tiếc thương hay hãnh diện. Điều quan trọng hơn hết
là dấn bước đi tới một tương lai mới cho dân tộc, trong đó
Việt Nam thật sự đoàn kết, sống trong Tự do, Dân chủ, và tôn
trọng Nhân quyền. Tương lai ấy phải được xây dựng trên lòng
tha thứ, tâm hồn khoan hòa, tinh thần bao dung, và trí tuệ
sáng suốt để hiệp thông cùng nhau. Chúng tôi cảm nhận sâu xa
rằng: “Hóa giải” là nghĩa vụ thiêng liêng, là tiền đề không
thể thiếu. Khi các vết thương, hận thù, và bất công chưa
được “Hóa giải”, thì “Hòa giải” chỉ là hình thức. Nhưng một
khi đã “Hóa giải”, thì “Hòa giải” sẽ trở thành bước đi tất
yếu của những con người Việt Nam có ý thức trách nhiệm và
trí tuệ, biết dấn thân trên con đường Phục hưng và Phục hoạt
dân tộc – vốn là sứ mệnh chung của tất cả con dân Việt. Tiếp
đó, mục tiêu tối hậu là Kết Lực. “Hóa giải” trước tiên giúp
xóa bỏ hận thù cá nhân và ngăn chặn trả thù chính trị. “Hòa
giải” kế tiếp làm nở rộ niềm tin xã hội, để hai tiến trình
này hòa quyện vào nhau bằng chính sách minh bạch, công bố sự
thật, và bồi thường hợp lý cho nạn nhân cùng gia đình họ
theo chuẩn mực công bằng hiện nay. Nhờ vậy, lợi ích chung
của sự an bình không chỉ được bảo đảm ở từng địa phương, mà
còn lan tỏa khắp đất nước. Cuối cùng, sức mạnh xã hội được
nối kết và trở thành một lực vĩ đại, đủ để thúc đẩy công
cuộc phát triển quốc gia. Trên con đường này, chỉ có một
giải pháp chính đáng và duy nhất: Đảng Cộng sản Việt Nam
phải mạnh dạn tự nguyện trao trả mọi quyền hành cho nhân
dân, vui vẻ từ bỏ vai trò thống trị và rút lui khỏi vị trí
độc tôn chính trị. Nói khác đi là lãnh đạo Cộng sản Bắc Việt
phải chấp nhận thay máu đảng toàn bộ. Sau đó, đảng cũng như
mọi tổ chức khác có thể mạnh dạn tham gia đời sống dân chủ
thông qua ứng cử, bầu cử tự do, và tôn trọng dân quyền. Khi
ấy, mọi công dân Việt Nam sẽ được đối xử công bằng trong một
hệ thống pháp trị minh bạch, được bảo vệ bởi Hiến pháp mới,
phù hợp với tinh thần Hiến chương Liên Hiệp Quốc. */*
Ngô Viết Quyền
(Saint Cloud, Florida – September
2025)

Tác giả ghi chú:
[1] –
https://www.luatkhoatapchi.com
[2] –
https://www.megastoryspecial.vietnam.vn
[3] –
https://www.moha.gov.vn
[4] –
https://www.nghiencuuquocte.org/2025/5/19
[5] –
https://www.wikipedia.com



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch/span>

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nnguồn: internet eMail by tqh chuyển
Đăng ngày Thứ
Sáu, September 19, 2025
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ/a>, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH