

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tự Truyện
Chủ đề:
lính kể
Tác giả: Vũ Đình Hải

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Như một nén hương
tưởng nhớ về Bác sĩ Nghiêm sĩ Tuấn, Y sĩ trưởng Tiểu Đoàn 6
Nhảy Dù, đã tử trận trên chiến trường Khe Sanh, năm
1968, và Nghiêm sĩ Thành, sinh viên năm thứ hai đại học khoa
học Sài Gòn, Thiếu uý Trung đội trưởng, thuộc Đại Đội 83,
Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù, đã tử trận trên chiến trường Thường
Đức, Quảng Nam, tháng 8 năm 1974.
Cầm tờ lệnh gọi
nhập ngũ trên tay, Nghiêm sĩ Thành ngậm ngùi nuối tiếc, vận
nước nổi trôi đã nhận chìm công lao đèn sách của những chàng
sinh viên đang độ tuổi thanh xuân. Sau chiến dịch tổng tấn
công mùa hè năm 1972 của địch, lệnh tổng động viên của chính
phủ ban hành đã tước đi biết bao kỳ vọng, ước mơ của những
chàng trai trẻ.
Bảng đen phấn trắng ngậm ngùi chia
tay những đứa học trò thân thương đang trút áo sinh viên để
khoác lên người bộ chiến y, thay bút nghiên bằng những nòng
súng lạnh lùng. Trong khuôn viên đại học, những chàng trai
trẻ vẫn ngón tay kẹp điếu thuốc, cười đùa bàn tán đủ mọi thứ
chuyện trên đời, nhưng thật ra trong đáy lòng của họ đang ưu
tư suy nghĩ cho một đoạn đời sắp tới mà họ hoàn toàn chưa có
một chút kinh nghiệm nào. Ngày mai đây họ sẽ xông pha vùng
vẫy trên khắp các chiến trường, trong lửa đạn sẽ có những
người nằm xuống, sẽ có những người ra đi mà không bao giờ
quay trở lại, không biết những kẻ xấu số ấy sẽ là ai trong
bọn họ. Mai đây khi họ cất bước ra đi về phía chiến trường
xa, những cuộc tình dang dở sẽ đan những kỷ niệm buồn lên
từng con dốc nhỏ.
Thành đưa mắt nhìn theo hàng cây
ngả bóng trên đại lộ Cộng Hòa, con đường của Petrus Ký, của
đại học khoa học, của biết bao kỷ niệm êm đềm mà chàng muốn
được giữ mãi mãi trong lòng. Nắng chiều soi nhẹ qua khóm lá
lao xao, lung linh trong gió, khiến Thành bất giác nhớ lại
hình ảnh buổi chiều hôm ấy khi hai đứa bước song đôi trên
con đường Phùng khắc Khoan, sau lưng hội Việt–Mỹ. Gió chiều
vờn lên mái tóc của nàng để nắng hanh vàng lùa những sợi
nắng xuyên qua kẽ tóc tạo nên một bức tranh sinh động tuyệt
vời mà Thành cứ nhớ mãi trong lòng. Lúc ấy sống mũi và khuôn
mặt của nàng vẽ lên trên vạt nắng những đường nét vô cùng
huyền ảo. Nàng ngước mắt lên nhìn Thành, ánh mắt nàng long
lanh những giọt tình ái khiến Thành ngây ngất mê say, Ngọc
Lan xinh đẹp dịu hiền quá.
Ngọc Lan cất tiếng than
van:
– Anh Thành ơi, cái công thức kỳ cục, lộn xộn
như thế này làm sao em nhớ cho nổi hở anh Thành.
Thành cúi xuống nhìn vào trang sách, thì ra công thức tính
đạo hàm đây mà.
(UV)’ = VU’ + UV’
Thành chợt
nhớ thời còn là học sinh trung học, trong đám bạn của chàng,
có bạn đã nghĩ ra cách nhớ rất táo bạo.
– Ngọc Lan cứ
nhớ như thế này thì sẽ không bao giờ quên:
Đạo hàm UV
= Vú xuôi cộng vú ngược.
Ngọc Lan giật mình như chạm
phải lò lửa, nàng đưa mắt trân trối nhìn Thành, hai má nàng
đỏ hồng lên. Thành biết ngay là mình đã hố, nhưng Thành lại
mắc thêm một sai lầm nữa khi chàng cố gắng chống chế:
– Thì Ngọc Lan cứ nhìn kỹ xem, rõ ràng đạo hàm UV = vú
xuôi cộng vú ngược, anh đâu có nói sai.
Ngọc Lan mặt
lạnh như tiền, không nói năng gì cả, nàng lạnh lùng gấp
quyển sách lại, kéo ghế đứng lên:
– Về đi anh Thành.
Nàng bước nhanh ra cửa không hề quay đầu nhìn lại, Thành
bối rối, lẽo đẽo nối gót theo sau, lòng rối bời chưa nghĩ ra
được một lối thoát nào để cứu vãn tình thế.
Đã hai
tuần lễ nay, Ngọc Lan không cho Thành gặp mặt, hễ cứ thấy
bóng dáng của Thành là Ngọc Lan lại mở máy xe chạy thật
nhanh, Thành nhìn theo khói xe, nỗi ân hận nuối tiếc lại
dâng lên trong lòng. Có cách xa mới thấm thía được nỗi nhớ
nhung dày xé tâm can. Nhớ lại những giây phút bên nhau sao
mà đầm ấm thân thương quá, khuôn mặt xinh xắn của nàng khiến
Thành chùng xuống, thấy lòng mình tím tái dần đi. Có những
lúc sống lại trong tình yêu ấy, Thành cảm thấy mình chênh
vênh như đang bước đi trên bờ đê trơn trợt sau cơn mưa tầm
tã. Nhớ quá người ơi, không phải là anh bán cái để chạy tội
cho mình, thực ra tác giả của câu khẩu quyết ấy là một người
bạn của anh, chứ anh có bao giờ bạo mồm bạo miệng như thế
bao giờ đâu.
Nắng Sài Gòn chói chang, vắt những giọt
mồ hôi trên trán của gã sinh viên đang hốc hác vì tình.
Thành dõi mắt nhìn theo con đường có hàng me xanh lá. Cổng
trường vừa hé mở, đàn bướm trắng túa ra xôn xao huyên náo cả
một góc đường, Thành nhận ra ngay Ngọc Lan lẫn trong đàn
bướm ấy. Thành bước đến thật nhanh, đưa hai tay nắm chặt lấy
tay lái. Ngọc Lan bối rối tìm cách lùi xe lại nhưng không
được, nàng có cảm giác các bạn chung quanh đang bước chầm
chậm lại, những đôi mắt tò mò tọc mạch, hai má nàng bỗng đỏ
hồng lên vì xấu hổ.
Thành xúc động nhìn Ngọc Lan, nói
nhỏ:
– Ngọc Lan, anh vừa nhận được lệnh gọi nhập ngũ,
anh đến tìm để từ giã em.
Ngọc Lan lo lắng ngước mắt
lên nhìn:
– Vậy hở anh.
Thành mừng thầm trong
bụng, ít ra thì cái tấm giấy vô phước này cũng đã giúp cho
chàng thoát ra được cái oái oăm ngộp thở này. Thành bỗng
thấy mình phải có một bộ mặt đưa đám cho thích hợp với tình
thế, giọng nói của Thành bỗng buồn hẳn đi:
– Anh buồn
quá Ngọc Lan ơi, hay là mình đi ăn kem nhé.
Ngọc Lan
khe khẽ dịu dàng:
– Vâng.
Thành mở cờ trong
bụng, niềm vui sướng trong lòng như đang muốn nổ tung ra
ngoài khiến chàng phải dằn lòng xuống, cố giữ vẻ mặt buồn bã
thảm thương, có ai sắp xa cách người yêu mà lại vui tươi,
hớn hở bao giờ đâu.
Thành đặt nhẹ ly kem lên bàn:
– Ăn kem đi Ngọc Lan, trời nóng ăn kem thì mới thật
tuyệt vời.
– Trời hôm nay buồn cười quá anh Thành ha,
nắng muốn vỡ cả đầu.
– Ừ, ăn kem đi không thôi nắng
vỡ đầu bây giờ đó.
Ngọc Lan lặng lẽ ngắm nghía người
yêu, đượm vẻ buồn bã:
– Khi nào thì anh phải lên
đường hở anh Thành?
– Ba tuần lễ nữa thì anh sẽ lên
trình diện Trung tâm 3 tuyển mộ nhập ngũ, từ nay đến ngày ấy
mình đi chơi nhiều nhiều một chút Ngọc Lan nhé.
–
Vâng. Ngọc Lan ngoan ngoãn trả lời.
Ngọc Lan múc một
thìa kem đưa lên miệng:
– Anh Thành ơi, tại sao đang
đi học mà lại bị gọi động viên ngang xương như vậy hở anh?
– Ờ, tại vì chiến tranh đang lan rộng và càng lúc càng
khốc liệt. Quân đội đang cần thêm quân, vả lại quân đội đồng
minh đã rút hết về nước rồi. Chính phủ ban hành lệnh tổng
động viên giảm tuổi hoãn dịch vì lý do học vấn xuống một
năm, lấy sinh viên đưa vào guồng máy chiến tranh.
–
Có uổng không, khi các anh có thể sẽ cần thiết để xây dựng
lại đất nước sau này.
– Tương lai sẽ tính sau, hiện
tại cần thiết hơn tương lai Ngọc Lan ạ.
– Mấy nhỏ bạn
em cũng có anh nhận được giấy gọi nhập ngũ. Ba má nhỏ bạn
nói nếu cứ lính ma lính kiểng, tham nhũng hối lộ, mua quan
bán chức tràn lan như thế này thì khó mà giữ được đất nước.
Nghe Ngọc Lan nói, Thành bỗng thấy đau nhói trong lòng
khi nhớ đến người anh ruột thịt của mình, Bác sĩ Nhảy Dù
Nghiêm sĩ Tuấn, Y sĩ trưởng Tiểu Đoàn 6 ND đã tử trận khi
đơn vị hành quân vào vùng rừng núi Kontum, năm 1967.
*****
Hôm nay là lần đầu tiên Ngọc Lan nói dối bố mẹ.
– Mẹ ơi, lát nữa con xuống nhà dì Hiền thăm dì và các
cháu, mẹ nhé.
Mẹ đâu có biết hôm nay cô con gái cưng
của mẹ đã bắt đầu giở quẻ, mẹ vui vẻ:
– Con nhớ ghé
qua chợ mua giùm mẹ ít trái cây làm quà cho các cháu, con
nhé.
Ngọc Lan ghé thăm nhà dì được chừng nửa tiếng
đồng hồ thì nàng tìm cách rút lui. Lần đầu tiên Ngọc Lan đi
ra khỏi thành phố một quãng đường xa xôi đến như thế. Đường
sá tấp nập xe cộ qua lại khiến nàng đâm lo, Ngọc Lan đã định
bụng rủ một cô bạn đi chung cho đỡ sợ, nhưng rồi ngần ngại
nên lại thôi. Thân con gái cặm cụi một mình đi thăm người
yêu mãi trên tận Thủ Đức, trong lòng hồi hộp lo âu lắm nên
quên cả nỗi áy náy sáng nay đã nói dối mẹ. Con đường dẫn vào
trường bộ binh Thủ Đức hôm nay rợp bóng người, tiếng nói
cười rộn rã chan hoà trong nắng sớm, những tà áo xum xoe
khoe sắc lượt là khiến cả một khung trời như vừa thay áo
mới. Bước chân Ngọc Lan như nghiêng đi vì giỏ đồ ăn nặng
quá, nàng mua tất cả những gì mà nàng tưởng tượng ra. Bánh
mì, xôi, giò chả, chà bông, nem, café, đường sữa, cam
quit... và cả một gói ô mai thật to để nhắc nhở Thành luôn
nhớ đến mối tình thơ mộng mà Thành đã chắt chiu chăm sóc
bằng những hạt ô mai xinh xắn. Ngọc Lan đâu biết rằng có
những thứ mà Thành sẽ không bao giờ dùng đến, đời sống quân
trường làm gì có thì giờ để mà lỉnh kỉnh nấu nước pha café.
Tên của Thành đã được nhắc trên loa phóng thanh đến lần
thứ ba mà vẫn chưa thấy bóng dáng chàng nơi đâu. Những người
lính quân trường nhìn qua ai cũng như ai, y chang một màu
đen thui thủi, thấm mùi mồ hôi, cũng một bộ quân phục màu
xanh cây lá, trên đầu là một chiếc nón nhựa. Những người
khóa sinh này trông lầm lì dễ sợ mà sao lại vui tính quá, họ
gắn lên ngực áo những chiếc khăn đủ màu sắc, người mang khăn
màu đỏ, người mang khăn màu vàng, người thì tính tình phóng
khoáng nên mang chiếc khăn màu xanh lá cây, có người lại
lãng mạn mang khăn màu tím, rồi lại có màu hồng, màu nâu.
Ngọc Lan thích màu xanh nước biển, nàng định bụng hôm nào sẽ
may cho Thành một chiếc khăn màu xanh nước biển, mang chiếc
khăn này trên ngực thì chắc chắn lúc nào Thành cũng phải nhớ
đến nàng thôi. Nàng đâu biết rằng màu khăn khác nhau dùng để
phân biệt các Tiểu Đoàn khoá sinh. Tiểu Đoàn 1 mang khăn màu
đỏ, Tiểu Đoàn 2 mang khăn màu vàng, Tiểu Đoàn 3 khăn màu
xanh lá cây, Tiểu Đoàn 4 khăn màu tím, Tiểu Đoàn 5 khăn màu
hồng, năm 1972 tổng động viên nên quân số quá đông phải
thành lập thêm Tiểu Đoàn 6 mang khăn màu nâu.
Bàn tay
ai vỗ nhẹ lên vai khiến Ngọc Lan giật mình quay lại, và nàng
chợt mừng rỡ reo lên:
– Anh Thành.
Thành đưa
tay nắm lấy vai nàng lắc nhẹ, giọng đầy xúc cảm:
–
Ngọc Lan, đường xa quá em có mệt lắm không?
– Không
anh ạ, gặp anh, em chẳng còn thấy mệt tí nào.
Ngọc
Lan cười tươi tắn, bao nhiêu lo lắng bỗng nhòa đi thật
nhanh, nàng đưa mắt ngắm nhìn người yêu, Thành của nàng hôm
nay trông khác hẳn ngày xưa, vẻ thư sinh sách vở học trò đâu
còn nữa, Thành giờ đây rắn rỏi trong nước da đen nhuộm nắng
hồng, trông chàng cứng cáp khỏe mạnh hẳn lên.
Thành
cúi xuống xách giỏ đồ ăn lên, nắm tay Ngọc Lan, đôi tình
nhân bước bên nhau đi về phía góc xa của khu tiếp tân, nơi
cây phượng vĩ đang giang tay che bớt ánh nắng mặt trời.
Ngọc Lan lấy ra tờ báo, nàng trải rộng lên thảm cỏ rồi
bày ra các món ăn. Thành sung sướng nhìn người yêu loay hoay
sửa soạn bữa ăn ngoài trời, nỗi hạnh phúc miên man cứ rộn
lên trong lòng chàng.
– Ngọc Lan mua nhiều thức ăn
quá, khổ thân em.
– Em mua nhiều để anh đem vào trại
ăn dần, rồi anh còn mời các bạn của anh nữa chứ.
–
Anh cám ơn Ngọc Lan thật nhiều.
Ngọc Lan đưa cho
Thành một khúc bánh mì kẹp chả lụa:
– Anh Thành, ăn
khúc bánh mì này trước đã nhé.
– Ngọc Lan cũng ngừng
tay ăn một chút đi chứ.
Ngọc Lan âu yếm nhìn người
yêu, Thành đen sạm đi vì mưa vì nắng, vì sương gió quân
trường, nhưng lại tròn trịa hơn so với ngày còn ở nhà. Nhìn
Thành rắn rỏi trong bộ quân phục màu lá cây rừng, Ngọc Lan
chợt nhớ đến chuyện ngày xưa. Người ấy cũng trong bộ quân
phục như thế này, đã lặng lẽ ra đi biền biệt, để lại trong
lòng nàng những gợn sóng lăn tăn như tiếng gọi thầm trên
biển vắng, gọi mà hình như không gọi.
*****
Năm ấy thầy được ban giám hiệu phân bổ làm giáo sư Việt văn
và cũng là giáo sư hướng dẫn cho lớp của Ngọc Lan. Đúng là
người văn, thầy giảng bài rất hay, rất hấp dẫn, lôi cuốn, lũ
học trò mê mệt nghe thầy giảng bài mà quên cả tiếng chuông
báo hiệu giờ tan học. Sự hiểu biết của thầy là cả một kho
kiến thức, những lúc thầy lồng cuộc đời vào trong bài giảng
hay những lúc thầy trải bài giảng ra ngoài cuộc đời chính là
những lúc thầy đang dạo lên những biến khúc, thật là điêu
luyện, tuyệt vời. Khi giảng bài, thầy thường hay dừng lại ở
đôi mắt của Ngọc Lan, như ẩn hiện một điều gì sâu thẳm.
Buổi tất niên năm ấy, sau khi văn nghệ đã hết, tiệc đã
tàn, Ngọc Lan cùng vài người bạn ở lại lo thu xếp dọn dẹp,
thầy cũng ở lại phụ giúp một tay. Sau khi công việc xong
xuôi, thầy ngỏ ý mời các cô đi ăn thạch chè Hiển Khánh. Ngọc
Lan và các bạn không ngờ năm nay lại gặp may đến thế, hiếm
khi nào học trò mời được thầy đi ăn, huống gì thầy mời trò
lại càng là một việc rất hiếm khi xảy ra.
Sài Gòn đã
vào những ngày cận Tết, những nhánh mai vàng phất phơ trong
gió nhẹ khẽ báo hiệu nàng Xuân đang về đến ngõ. Bên hè phố
người ta đã bày bán những tấm thiệp chúc tết đủ mọi màu sắc,
đủ mọi đường nét phong phú đa dạng. Đây đó có tiếng pháo
chuột thập thò nổ lẹt đẹt vài tiếng rồi tắt ngấm, đường phố
vui vẻ nhộn nhịp hẳn lên, xuân đã về.
Khác hẳn với vẻ
nghiêm trang như mọi ngày, hôm nay thầy rất vui tươi, rất
cởi mở. Thầy kể chuyện thật là duyên dáng, dí dỏm, khiến các
cô lăn ra cười từng cơn, trong khi thầy vẫn tỉnh bơ không hề
hé môi cười một chút nào, thật là hay chi lạ. Thầy thăm hỏi
từng cô rất thân tình khiến các cô cảm động ra mặt. Thầy cứ
phải nhắc nhở, các em dùng kem đi chứ, các cô thì cứ ngại ăn
nhiều mang tiếng, và nhất là đang được ngồi đối diện với
người thầy thần tượng của mình. Ánh mắt của thầy thỉnh
thoảng dừng lại, say đắm như muốn tan loãng vào trong đôi
mắt của Ngọc Lan. Những lúc ấy Ngọc Lan như lên cơn sốt,
trong lòng nàng rộn lên một cảm giác ngất ngây lạ lùng. Hôm
ấy trên đường về, như có luồng gió lạ thổi vào hồn, nụ tầm
xuân ngỡ ngàng đón ánh bình minh nên rạng rỡ, thẹn thùng.
Xuân đã qua và hè đang tới, tiếng ve kêu vang trên cao,
hoa phượng vĩ rực đỏ trên những vòm cây, rơi xuống trải đầy
trên lối đi màu của lưu bút ngày xanh. Chỉ còn vài tuần lễ
nữa là đến thời gian nghỉ hè, học trò sẽ tạm xa mái trường
thân yêu, trở về với gia đình nghỉ ngơi sau một năm cặm cụi
đèn sách. Hôm ấy đang giờ nghỉ giải lao, Ngọc Lan đứng bên
khung cửa sổ nhìn lên bầu trời xanh ngắt, ngắm những đám mây
trắng đang chầm chậm trôi, thầy bước tới sát bên cạnh Ngọc
Lan. Ngọc Lan bối rối chưa biết xử trí ra sao thì đã nghe
thầy nói nhỏ, ngày mai thầy muốn gặp Ngọc Lan ở thạch chè
Hiển Khánh, Ngọc Lan đi một mình thôi, đừng rủ các bạn đi
theo. Thầy bước đi rồi mà Ngọc Lan vẫn còn như đang ngủ mơ,
không biết lời hò hẹn này từ dưới đất chui lên hay từ trên
trời rơi xuống, nàng không dám tin vào đôi tai của mình nữa.
Thầy ân cần chăm sóc Ngọc Lan, giọng thầy thật ấm áp:
– Ngọc Lan thích uống nước gì để tôi gọi.
Ngọc
Lan e thẹn:
– Em uống nước gì cũng được ạ, thưa thầy.
– Ngọc Lan uống cam vắt hay đá chanh, trời nóng quá.
– Thưa thầy, sao cũng được ạ.
– Vậy thì dung hoà
nhé, một ly cam vắt thả lên trên vài lát chanh mỏng sẽ thơm
lắm.
– Vâng, cám ơn thầy.
– Tôi thì chỉ quen
uống café thôi.
Thầy rút trong túi ra một bao thuốc
lá, châm điếu thuốc, và nói như trong cơn say:
– Ước
gì mỗi buổi sáng tôi được uống một ly café với Ngọc Lan rồi
mới đi làm.
Ngọc Lan giật mình tròn xoe đôi mắt,
nhưng rồi nàng chợt hiểu, một nỗi hạnh phúc lẫn trong niềm
hãnh diện bất ngờ dâng ngập trong lòng.
Người ta trở
nên thoải mái tự nhiên hơn sau khi đã nói ra được điều muốn
nói. Và Ngọc Lan cũng bớt đi vẻ thẹn thùng mắc cỡ, nàng ngắm
nghía người thầy si tình của mình. Vẻ nghiêm trang của một
nhà mô phạm khiến thầy như già đi trước tuổi, bụi thời gian
lưu lại trên khuôn mặt trông thầy dạn dày hẳn lên. Thế nhưng
Ngọc Lan đã biết, phía sau những ngọn núi lởm chởm quanh co
ấy là một đại dương bát ngát đầy thi vị, thầy là một nhà
văn.
Thầy hỏi thăm Ngọc Lan rất ân cần khiến nàng vô
cùng cảm động, thầy khuyên Ngọc Lan chăm học hơn nữa, nhất
là chú ý nhiều về môn toán. Khác với mọi ngày, giọng nói của
thầy hôm nay đượm vẻ ưu tư buồn bã. Thầy lại châm thêm một
điếu thuốc, rít một hơi dài vào buồng phổi, ém lại thật lâu
rồi từ từ thả ra làn khói nhẹ. Khuôn mặt kiều diễm của Ngọc
Lan chập chờn qua khói thuốc trông huyền hoặc và quyến rũ
làm sao. Ánh mắt thầy đắm đuối chìm sâu vào đôi mắt của Ngọc
Lan, như muốn gắn chặt muôn đời vào nơi ấy. Thầy nói, giọng
rất buồn:
– Ngọc Lan, hai tuần nữa tôi sẽ vào quân
đội, đi xa sẽ nhớ nhiều lắm.
Âm thanh ấy dội lên vách
tường, luồn vào trong lồng ngực bóp chết trái tim thơ ngây.
Ngọc Lan thảng thốt chết sững người, đau đớn đến dường nào
khi hạnh phúc chợt đến lại chợt đi, hạnh phúc ơi sao mong
manh quá.
*****
Ngọc Lan lấy dao xẻ trái cam
thành nhiều múi, nàng tách hai đầu múi cam rồi đưa cho
Thành:
– Ăn cam đi anh Thành, cam sành ngọt lắm anh
ạ.
Nhìn người yêu rắn chắc nhưng đen sạm hẳn đi, Ngọc
Lan chạnh lòng nhớ đến người ấy, lúc bước chân vào quân
trường chắc thầy cũng cơ cực như thế này đây. Từ ngày ấy
thầy ra đi biền biệt không một lời chia tay, không một nét
chữ luyến lưu, như chưa hề có một viên sỏi nào rơi xuống mặt
hồ nước phẳng lặng triền miên.
Tự dưng Ngọc Lan thấy
buồn xa vắng:
– Năm ấy thầy đã ra đi, bây giờ lại đến
lượt anh, đất nước mình sau thảm thương quá.
Thành
ngạc nhiên hỏi lại:
– Ngọc Lan nói thầy nào vậy?
– Thầy dạy Việt văn của em ngày xưa đó mà. Ngày ấy thầy
đang dạy học thì nhận được lệnh gọi nhập ngũ, cũng giống như
trường hợp của lớp sinh viên các anh bây giờ.
– Ngọc
Lan có biết thầy đang ở đơn vị nào không?
– Em không
biết, nhưng thỉnh thoảng em vẫn thấy truyện của thầy đăng
trên các tạp chí văn học. Thầy nói chuyện thật hay, thật
tuyệt vời anh Thành ạ.
– Sao lại nói chuyện thật
tuyệt vời, thầy hay gặp Ngọc Lan lắm hở?
Ngọc Lan ấp
úng:
– À, em chỉ gặp thầy có hai lần thôi... Ý của em
là thầy giảng bài rất hay, cả lớp đứa nào cũng mê.
–
Ngọc Lan có biết tin tức gì của thầy không?
– Từ ngày
ấy đến giờ em không hề biết một chút tin tức nào của thầy.
Thành bỗng linh cảm có điều gì đó không ổn, chàng vội
gạt ý tưởng ấy ra khỏi đầu óc, lúc này phải tạm quên đi tất
cả để tận hưởng hạnh phúc đang có trong tầm tay. Chàng tách
múi cam ra khỏi vỏ:
– Ngọc Lan, nhắm mắt lại đi nào.
Ngọc Lan ngoan ngoãn khép đôi mắt lại, đôi môi của nàng
khẽ mở ra, he hé đợi chờ.
*****
Năm 1967, Lữ
Đoàn III Nhảy Dù đã dựng lên một chiến thắng oai hùng trên
chiến trường Kontum, lấy lại danh dự cho Quân Lực Việt Nam
Cộng Hoà sau những chiến dịch tuyên truyền phản chiến đầy ác
ý của giới truyền thông Hoa Kỳ nhắm vào quân đội miền Nam
Việt Nam. Lữ Đoàn III Nhảy Dù gồm các Tiểu Đoàn 3 ND, Tiểu
Đoàn 6 ND, và Tiểu Đoàn 8 ND, dưới quyền chỉ huy của Trung
tá Lữ đoàn trưởng Nguyễn khoa Nam, đã đánh tan nát các mũi
tiến công của địch trước sự chứng kiến của các cánh quân
thuộc Lữ Đoàn 173 Nhảy Dù Hoa Kỳ đang phối hợp hành quân.
Xác địch quân nằm ngổn ngang xếp lớp, vũ khí tịch thu gom
thành từng đống. Sư Đoàn Nhảy Dù vui mừng sau chiến thắng,
Trung tá Lữ đoàn trưởng Nguyễn khoa Nam và Thiếu tá Tiểu
đoàn trưởng Tiểu Đoàn 8 ND Nguyễn văn Thọ được gắn huy
chương quân đội Hoa Kỳ do chính Tổng thống Lyndon B. Johnson
khen tặng, hiệu kỳ của Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù được mang thêm
dây biểu chương quân đội Hoa Kỳ cũng do Tổng thống Lyndon B.
Jonhson tưởng thưởng. Đi kèm theo chiến thắng là nỗi đau
thương của mất mát, Sư Đoàn Nhảy Dù đã mất đi người Bác sĩ
trẻ tuổi tài hoa Nghiêm sĩ Tuấn, Y sĩ trưởng Tiểu Đoàn 6
Nhảy Dù.
Hôm ấy, khi người lính Nhảy Dù từ trại Hoàng
hoa Thám đến báo tin Bác sĩ Nghiêm sĩ Tuấn đã tử trận trên
chiến trường Dak To, Kontum, cả nhà lặng người đi trong đau
đớn, sau đó là những giọt nước mắt, những tiếng khóc sụt
sùi. Thành lặng lẽ bước vào căn phòng của anh mình, chàng
ngước nhìn lên tấm ảnh treo trên tường, Bác sĩ Nghiêm sĩ
Tuấn tươi cười trong bộ quân phục Nhảy Dù, đầu đội mũ béret
đỏ. Con người trông oai phong lẫm liệt biết bao mà sao lại
đoản mệnh như thế hở trời. Thành biết rõ tính ông anh của
mình, một người rất sính thơ văn, vừa kê toa thuốc vừa ngâm
nga:
Nhạn quá trường giang ảnh trầm hàn thủy.
Nhạn bất di tích chi ý, thủy vô lưu ảnh chi tâm.
Ngày xưa mỗi lần anh Tuấn về phép, anh thường hay kể
chuyện chiến trường cho các em nghe, anh hay nhắc đến những
người lính Nhảy Dù với lời lẽ rất quí mến thân thương. Họ là
những người lính trẻ đầy nhiệt huyết, có lối sống rất bạt
mạng, vô cùng thiện chiến. Những người lính trẻ này có
truyền thống đoàn kết bênh vực lẫn nhau một cách kỳ lạ, đây
là một đặc tính rất dễ thương và rất đáng nể phục. Họ được
trui rèn trong một thứ kỷ luật còn dữ dội hơn cả sắt thép,
nếu không có những người lính không ai biết tới này thì dứt
khoát sẽ không bao giờ có được những chiến tích lẫy lừng của
một Sư Đoàn đã từng vang bóng một thời. Dần dần lũ em trong
nhà đã nảy sinh một cảm tình thật sâu đậm dành cho những
người lính Nhảy Dù. Từ ngày anh Tuấn mất đi, mọi người lại
càng thương mến mầu mũ đỏ hơn bao giờ hết, mầu mũ đỏ của Bác
sĩ Nghiêm sĩ Tuấn, của anh em Nhảy Dù, và cũng là của mọi
người thương yêu ngưỡng mộ các anh. Thành tự nhủ, một ngày
nào đó, Thành cũng sẽ giắt lên cầu vai một chiếc mũ đỏ.
*****
Mùa hè năm 1972, sau những trận giao tranh
đẫm máu, khốc liệt, Sư Đoàn Nhảy Dù đã đẩy lùi địch quân sâu
về phía rặng Trường Sơn, dựng lên một vòng đai an toàn trải
dài từ Quảng Trị vào đến phía Nam Thừa Thiên. Phòng tuyến
dọc theo phía Tây của Quốc lộ 1 ngăn chận địch quân từ biên
giới đổ về nay đã được trấn giữ nghiêm ngặt bởi những người
lính Nhảy Dù thiện chiến.
Vùng trách nhiệm của Tiểu
Đoàn 8 Nhảy Dù trải dài từ khu vực quận Phong Điền, nhấp nhô
về phía Tây qua những dãy đồi thấp, ghé ngang qua núi Yên
Bầu, núi Cánh Giơi, rồi dừng lại bên này con suối Ô Lâu. Bên
kia suối là vùng địch. Con suối Ô Lâu vào mùa khô, nước cạn
ngang mắt cá chân, nước róc rách luồn qua kẽ đá. Nhưng vào
mùa nước lũ thì dòng nước trổi lên dữ dằn, nước đỏ ngầu sùng
sục cuốn phăng đi những cây cối mọc ở hai bên bờ. Chỉ cách
nhau khoảng chừng trăm thước, bên này và bên kia con suối là
hai cuộc đời hoàn toàn xa lạ. Kẻ từ Hà Nội 36 phố phường đem
theo hương vị cốm làng Vòng vào đến đây, buổi chiều đứng
trên đỉnh núi, dáng người in lên nền trời trông rõ mồn một.
Người từ Sài Gòn, bỏ lại sau lưng thành phố rực rỡ muôn màu,
ngồi đây trên ngọn đồi xa lạ, châm điếu thuốc nhìn đất trời
mông lung.
Đây đó vẫn còn vương vãi dấu tích của
những cuộc phong ba bão táp. Bên lề con đường rừng bỗng từ
dưới đất nhô lên một chiếc dép râu với những đốt xương ngón
chân. Chẳng hay người nằm dưới lớp đất mỏng manh, chôn vùi
vội vã ấy quê quán nơi đâu, trúng đạn vào ngực hay vào bụng,
đang lúc xung phong hay đang bị tràn ngập, lúc sắp chết có
đau lắm không. Dưới khe suối trong vắt lạnh lẽo, bỗng hiện
ra một bộ xương người, chiếc nón sắt nằm chơ vơ, tấm thẻ bài
cầm lên vẫn đọc rõ được tên họ, số quân. Bộ tư lệnh Sư Đoàn
xác nhận tử sĩ thuộc quân số Tiểu Đoàn 9 Nhảy Dù.
Một
phần của những dãy đồi thấp chạy dọc theo dòng suối Ô Lâu là
khu gia cư của Đại Đội 83, Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù. Không mái
lều che nắng che mưa, người lính sinh hoạt, nghỉ ngơi dưới
những căn hầm chiến đấu, hầm này liên lạc qua hầm kia bằng
những tuyến giao thông hào đào sâu dưới đất. Trên miệng hầm,
cắm xuống đất 4 nhánh cây chéo nhau thành 2 cái giá hình chữ
X, khẩu M72 nằm ưỡn lưng trên chiếc giá cây, sạch sẽ mát mẻ.
Khẩu M16 và dây đạn nằm ở vị trí thuận tiện nhất, chỉ cần
chồm người tới là bắn được ngay. Sợi dây điện nối từ trái
mìn Claymore chuyền xuống dưới hầm được gắn vào con cóc, một
khi con cóc nghiến răng thì hàng trăm viên bi sắt sẽ bắn
tung ra phía trước bởi sức nổ của thỏi C4, khi đã lọt vào
tầm sát hại của mìn định hướng Claymore thì khó mà toàn
mạng.
Ngay chỗ uốn khúc của dòng suối Ô Lâu, một chỏm
đồi bỗng tách ra, chồm về phía trước sát đến bên bờ suối.
Đây là vị trí tiền tiêu, tiếp cận với địch gần nhất, gọi là
đỉnh Mùa Đông. Nếu địch mở một cuộc tấn công trực diện vào
tuyến phòng thủ của Đại Đội 83 thì ngay trong tích tắc đầu
tiên địch sẽ phải hủy diệt ngay ngọn đồi kỳ đà cản mũi này.
Đỉnh Mùa Đông được chốt bởi 5 người lính của Đại Đội 83, Tư
lệnh chốt là Chuẩn uý Nghiêm sĩ Thành, vừa mới tăng cường
hành quân được vài tháng.
Nghiêm sĩ Thành trải rộng
tấm bản đồ ra trước mặt, đặt chiếc la bàn lên trên, cạnh của
chiếc la bàn trùng lên trục tung độ của bản đồ, xoay tấm bản
đồ cho đến khi kim của chiếc la bàn trùng lên vạch chỉ hướng
Bắc thì ngừng lại. Thành nhìn kỹ những chấm mầu đen bằng bút
mỡ đánh dấu vị trí của các chốt, đỉnh Mùa Đông rõ ràng lấn
sâu về phía trước, sát tới bên dòng chỉ màu xanh, trông
giống như mũi nhọn của một ngọn giáo. Vòng cao độ của những
ngọn đồi bên này quá khiêm tốn so với những triền núi cao
vượt lên ở bên kia dòng suối Ô Lâu. Càng xuôi về phía hạ lưu
thì dòng Ô Lâu lại càng mở rộng hơn, con nước sẽ đi ngang
qua Quốc lộ 1, rồi sẽ cùng với sông Bồ và sông Hương đổ nước
vào phá Tam Giang.
Thành châm một điếu thuốc, khói
thuốc chui vào buồng phổi khiến chàng cảm thấy dễ chịu hẳn
ra. Thành đưa tay rà băng tần của chiếc radio, có tiếng rè
rè rồi sau đó là tiếng nói quen thuộc của Mai Trang, hơi ấm
này đã một thời âm vang đến tận từng ngõ ngách của giao
thông hào trên miền hỏa tuyến, như một người bạn đồng hành
sớt chia những vui buồn của đời lính. Thành chợt nhớ đến anh
Tuấn, ngày xưa anh Tuấn cũng đã từng hít thở không khí của
vùng hành quân như thế này đây, nếu như anh Tuấn còn sống,
hai anh em ở cùng chung một đơn vị thì vui biết mấy.
Bỗng tiếng nói ồn ào của Tư lựu đạn cắt ngang dòng suy
tưởng:
– Chuẩn uý, em mới vừa gài thêm mấy trái lựu
đạn ở dưới mé suối.
Thành nhăn mặt:
– Đã dặn
là đừng gài thêm gì nữa, mìn bẫy thiên la địa võng rồi. Lạng
quạng dính chấu thì khổ đời.
– Không sao đâu chuẩn
uý, em là Tư lựu đạn mà.
– Sơ sảy một chút thì Năm
lựu đạn cũng chết chứ nhằm nhò gì Tư lựu đạn.
– Tụi
nó ở trên cao hơn mình mà lại sát một bên, gài thêm mấy trái
lựu đạn em thấy ấm bụng hơn nhiều.
Tư lựu đạn nổi
tiếng vì cái nghề gài lựu đạn. Lựu đạn gài phải thật nhạy
nổ, chốt lựu đạn phải được kéo ra gần hết, chỉ còn chêm chí
mí vào cái thìa, một cái ống quần phớt ngang qua thì bà cũng
hú rồi, nói chi nguyên một chiếc dép râu phang vào. Tư lựu
đạn còn có biệt tài gài lựu đạn rất nhanh, trên đường triệt
thoái mà Tư vẫn bình tĩnh ngừng lại, gài nhanh một trái lựu
đạn cản chân địch rồi chạy tiếp. Một hôm, Tư nhận được lệnh
đi gài lựu đạn, gài xong một chục trái lựu đạn bỗng dưng đầu
óc lộn xộn không còn nhớ mình đã gài ở những chỗ nào. Bước
đi được vài bước thì Tư vướng ngay vào trái lựu đạn mà mình
vừa mới gài. Trái lựu đạn nổ tung, một cụm khói bục lên, đất
đá văng rào rào, Tư lựu đạn từ từ đứng lên, mặt mũi chân tay
vẫn còn đầy đủ. Tư lựu đạn tà tà trở về chốt, bắt đầu nổ:
– Hà hà! xem ra Tư lựu đạn này còn... lựu đạn hơn cả lựu
đạn nữa à nhe.
Sau đó Tư kể lại, lúc ấy phải vểnh tai
lên để nghe ngóng thật kỹ, hễ nghe thấy tiếng thìa lựu đạn
văng ra thì lập tức nằm rạp xuống đất. Tư lựu đạn không rách
áo lần đó, nhưng về sau này, Tư bị cưa mất một chân vì không
may đạp trúng mìn.
Theo bảng cấp số thì mỗi quân nhân
được cấp phát 4 trái lựu đạn, nhưng khi kiểm tra vũ khí đạn
dược của anh em thì Thành nhận thấy mỗi người thủ tới cả
chục trái. Hỏi lấy ở đâu ra mà nhiều thế, anh em không nói
chỉ nhe răng cười. Sau này khi hiểu ra, Thành lại càng quí
mến anh em nhiều hơn nữa.
Khi bị tấn công vào ban
đêm, lính Nhảy Dù hạn chế không nổ súng, chỉ dùng lựu đạn để
cản phá những đợt xung phong đầu tiên của địch. Nếu nổ súng,
địch dựa vào tia lửa thoát ra từ nòng súng sẽ xác định ngay
được vị trí của ta, dùng lựu đạn thì địch không biết đâu mà
mò, chẳng biết lúc nào lựu đạn sẽ rơi ngay vào đầu. Khi lính
Nhảy Dù tấn công tiến chiếm mục tiêu, vừa bám được vào giao
thông hào của địch thì một trái lựu đạn quăng xuống sẽ hủy
diệt ngay được một hầm chiến đấu. Lính Nhảy Dù tràn ngập lên
mục tiêu, lúc ấy sẽ chỉ nghe thấy tiếng lựu đạn nổ vang dội,
và biết chắc là mình sẽ thắng. Người lính chiến đấu cần
nhiều lựu đạn, vậy mà mỗi người chỉ được cấp phát có 4 trái,
không đủ cho bữa ăn sáng.
Những ngày tập trung về Bộ
chỉ huy Tiểu Đoàn để đi sưu dịch tranh tre tràm, anh em
thường hay lảng vảng gần những căn hầm của Đại Đội chỉ huy
công vụ, hễ ngó trước ngó sau không có ai thì ra tay chôm
chỉa, bỏ lựu đạn vào túi rồi ung dung thoải mái bước đi.
Đuợc biệt phái đi nằm bảo vệ cho các vị trí pháo binh là
những ngày thần tiên của lính Nhảy Dù, anh em nhà họ Pháo
thích lắm vì có thêm quân, canh gác phòng thủ sẽ cẩn mật
hơn, nên đối đãi với anh em rất tử tế. Anh em đi xin những
thùng gỗ đựng đạn pháo binh, đem về chẻ nhỏ làm củi nấu cơm,
hồi ở trong rừng sâu, anh em thường nấu cơm bằng củi không
được khô, vừa nấu vừa khóc ràn rụa như trong nhà có người
chết. Những ống sạc đựng thuốc súng pháo binh dùng làm dụng
cụ chứa nước thì thật tuyệt vời, mỗi khi xuống suối tắm lại
vác lên chốt một ống sạc nước dùng để nấu cơm và các sinh
hoạt hàng ngày. Thường thì mỗi căn cứ pháo binh đều có câu
lạc bộ, bày bán đủ thứ cần dùng, café thuốc lá, bánh kẹo
đường sữa, xì dầu nước tương, anh em tha hồ mà mua sắm. Anh
em lại còn có thể gởi nhờ mua dùm gà vịt, cá tươi, thịt heo,
là những thứ không bao giờ thấy mặt trong vùng hành quân.
Pháo Dù xài súng lớn chê súng nhỏ nên đạn dược rất dư giả,
lượn qua lượn lại vài vòng là anh em biết ngay chỗ nào để
lựu đạn. Biết chỗ để mà xin, xin không cho thì chôm cũng vậy
thôi.
Mỗi năm, người lính Nhảy Dù được cấp phát hai
bộ quần áo và một đôi giầy bố. Lính băng rừng vượt suối, gai
góc cào sước cả chân tay mặt mũi, hai bộ quần áo và một đôi
giầy bố kéo dài được bao lâu. Nghiêm sĩ Thành và các đồng
đội vẫn lầm lũi trên đường hành quân, nhẫn nại chịu đựng như
chiếc cuốc cán cây cột chặt trên nắp ba lô. Chiếc cuốc cán
cây đã sát cánh chung lưng với những người lính Tiểu Đoàn 8
Nhảy Dù từ mặt trận An Lộc, qua đến chiến trường Quảng Trị,
và nay lại cùng nhau phơi lưng trên những ngọn đồi vùng núi
Yên Bầu.
Người lính Nhảy Dù ngã ngửa xuống đất, máu
loang ra trên ngực áo, nhỏ xuống đất, bàn tay anh quờ quạng
như muốn tìm lại khẩu súng. Đồng đội của anh lập tức xông
lên tiếp cứu anh, anh được tải thương về tuyến sau, chiếc
cuốc cán cây của anh được chuyền ngay cho một đồng đội khác.
Cứ như thế, chiếc cuốc được chuyền từ tay người này sang tay
người khác, ròng rã miệt mài theo chân cuộc chiến. Trên cán
cuốc đã in chồng chất dấu tay của biết bao nhiêu người đã
rời khỏi chiến trường, hoặc đã chết, hoặc đã bị thương.
Chiếc cuốc cán cây đã chứng kiến biết bao cái chết không
toàn thây, làm gì có băng ca, hai tay, và hai chân của tử sĩ
được cột lại thật chặt, một đòn cây rừng xỏ dọc qua, hai
người đồng đội ở hai đầu ghé vai gánh xác bạn mình đưa về
Đại Đội, từ Đại Đội lại gánh về Tiểu Đoàn. Những người quen
thân cũ lần lượt ra đi, chỉ còn lại chiếc cuốc cần cù nhẫn
nại bằm những nhát cuốc nhá lửa xuống vùng đất cày lên sỏi
đá để bảo vệ mạng sống cho những người còn ở lại hay vừa mới
tăng cường hành quân. Hai hoặc ba người lính dùng chung một
chiếc cuốc, hễ dừng quân là lập tức đào hầm chiến đấu, đó là
thứ kỷ luật tác chiến khắt khe của lính Nhảy Dù. Trên đường
tiến sát lên mục tiêu, hễ chựng lại là đào hầm, không đào
hầm thì địch pháo kích lấy gì mà đỡ, chiếc cuốc cán cây là
vật bất ly thân của người lính Nhảy Dù. Chiếc cuốc cán cây
tận tụy xả thân bảo vệ mạng sống cho người lính, từ chiến
trường này cuốc sang chiến trường kia, giờ đây lưỡi cuốc đã
mòn nhẵn, chỉ còn dài độ chừng hai đốt ngón tay mà người
lính vẫn không dám bỏ đi, chẳng lẽ đào hầm bằng tay không,
đã hai năm qua chưa hề có một đợt cấp phát cuốc xẻng nào.
*****
Suốt cả tháng nay trời mưa liên miên bất
tận, hết mưa lớn lại đến mưa nhỏ, mưa cho thúi đất, mưa cho
mặt trời xấu hổ trốn biệt tăm. Giao thông hào, chỗ nào cũng
ngập nước, anh em phải lấy poncho giăng lên để dồn nước chảy
ra ngoài, giữ cho chỗ nằm tương đối đỡ ẩm ướt. Gió vỗ vai
mưa, rủ nhau đem cái lạnh kinh người thổi lên khắp vùng đồi
núi, Thành đã nêm lên người hai bộ quần áo, lại khoác thêm
một cái áo jacket bên ngoài mà vẫn thấy lạnh run. Trong căn
hầm nhếch nhác, những giọt nước mưa không mời vẫn tìm cách
lọt vào trong khiến chỗ nào cũng thấy ươn ướt, ghê ghê.
Thành câu hai đầu của sợi dây điện vào cục pin của máy
truyền tin PRC–25 đã cũ, ánh sáng tỏa ra từ chiếc bóng đèn
nhỏ khiến cho mọi vật như khô ráo, ấm áp hẳn lên. Thành vói
tay mở nắp ba lô lấy ra một lá thư màu xanh, chàng từ tốn
lấy ra một điếu thuốc, châm lửa đốt. Hơi thuốc len vào buồng
phổi mà nghe đời quá đã. Thành không nhớ mình đọc lá thư này
đã bao nhiêu lần, càng đọc càng thấy cuộc đời thêm rắm rối.
Người gởi: Ngọc Lan.
Thành phố cũ.
Người nhận: Chuẩn uý Nghiêm sĩ Thành
Đại Đội 83, Tiểu Đoàn 8 ND
KBC 3119/HQ.
“Anh Thành thương
yêu,
Trời Sài Gòn bắt đầu trở lạnh sớm hơn mọi năm,
sáng nay đi học em phải khoác thêm chiếc áo len. Gió ban mai
se sẽ luồn trong tóc khiến em nhớ anh vô vàn, vậy là chúng
ta đã xa cách nhau thật rồi ư? Em cứ ngỡ là anh vẫn còn hiện
diện trong thành phố này, anh đang ngồi trong giảng đường hí
hoáy chép bài, 11 giờ rưỡi sẽ đến đón em, nên lòng em vẫn
mong vẫn ngóng, để rồi tan học em lẻ loi đếm bước một mình.
Ở phương xa ấy anh có được khỏe không, thời tiết ở ngoài
ấy khắc nghiệt lắm, nhớ giữ gìn sức khỏe nghe anh. Không có
anh ở bên cạnh chỉ bảo nên em phải cố gắng học nhiều giờ
hơn, mà rồi vẫn thấy điểm kém hơn hồi anh còn ở nhà. Có thể
nào anh sẽ là gia sư cho em suốt đời không hở Thành? Em
không biết nữa, em chỉ thấy mình quay quắt trong nỗi nhớ
nhung, nhớ khuôn mặt anh chững chạc hiền lành, nhớ những cử
chỉ anh chăm sóc lo lắng cho em, nhớ những lúc em bắt nạt
anh, có phải nhớ nhiều như vậy là đã yêu rồi phải không anh?
Thứ bảy vừa rồi em vào thư viện hội Việt–Mỹ ôn bài,
nhưng không còn tâm trí nào để học nên em phải về nhà, anh
biết tại sao không hở anh Thành? Tại vì em gặp lại quá nhiều
kỷ niệm của hai đứa mình ở chốn này. Những lối đi, những kệ
sách vẫn y nguyên như những ngày tháng cũ, dãy bàn ghế mà
hai đứa mình thường hay ngồi học vẫn mòn mỏi đợi chờ ai.
Cũng ngay trên chiếc bàn học này, em đã một lần giận anh
khủng khiếp, em thật không ngờ... Mà lạ quá anh Thành à, cái
công thức tính đạo hàm kỳ cục đó em muốn quên đi mà không
được, nó cứ nằm ỳ trong đầu em không chịu nhúc nhích đi đâu
cả, cũng tại anh đó Thành ạ.
Ông trời dạo này buồn
cười lắm anh Thành ạ, khi không một cơn mưa rào đổ ập xuống,
em vội vàng lấy áo mưa ra, vừa mặc xong thì cơn mưa đã chạy
tuốt ra đằng kia, bực mình ghê. Em vừa cởi áo mưa ra để xếp
lại thì một cơn mưa rào khác lại ào đến, thế có tức không hở
anh? Từ ngày quen anh, em đã yêu lây những cơn mưa Sài Gòn,
những cơn mưa ướt át làm nảy mầm tình yêu đôi lứa. Từ ngày
anh ra đơn vị dấn thân vào miền chinh chiến, hễ cứ thấy mưa
là em lại nhớ đến anh, mưa làm đọng lại những kỷ niệm của
hai chúng mình.
Anh Thành, hôm qua tạp chí Văn có
đăng bài viết của thầy giáo cũ của em. Bài viết của thầy rất
hay, anh đọc sẽ thích lắm, thầy viết về những câu chuyện xảy
ra ở vùng địa đầu giới tuyến. Em để dành khi nào anh về phép
em sẽ đưa anh xem.
Đã khuya lắm rồi, em xin ngừng
bút, chúc anh luôn luôn khỏe mạnh bình yên.
Thương
nhớ anh.
Ngọc Lan.”
Thành lờ mờ cảm nhận ra, có điều gì đó không ổn, thì ra
Ngọc Lan vẫn thường xuyên theo dõi bài viết của người thầy
cũ trên sách báo. Nàng vẫn âm thầm, lặng lẽ dõi theo dấu
chân của người này in trên nền cát trắng, bãi biển hoang vu
không một bóng người. Ngọc Lan chắc chắn có gởi gắm tình cảm
cho người thầy cũ này, ít hay nhiều thì Thành không thể nào
đếm được. Một vài lần nhân lúc Ngọc Lan đề cập đến người
này, Thành cố ý khai thác tình hình nhưng Ngọc Lan cứ nhất
mực khẳng định chỉ là tình thầy trò không hơn không kém. Đã
có những lúc Ngọc Lan lộ hẳn vẻ cảm động khi nhắc đến những
chăm sóc chiều chuộng của người này. Thành nghe rõ nỗi bực
dọc tức tối dâng lên trong lòng, chàng cố dằn xuống và tự
nhủ, chuyện đâu còn đó, nóng nảy nhiều khi lại nghi oan cho
người yêu của mình thì tội chết. Thành tự hỏi lòng mình sao
lại bực tức như vậy, tại tự ái vặt hay do tính ích kỷ hẹp
hòi muốn giữ đóa hoa ấy riêng cho mình. Nhưng mà Ngọc Lan đã
là gì của Thành đâu mà Thành đòi giữ lấy để làm của riêng,
một nụ hôn lên má cũng chưa có nữa là... Nhớ lại thái độ của
Ngọc Lan khi nàng bênh vực cho người ấy, Thành tức lắm chỉ
muốn cắt đứt đi cho xong, chẳng thà chịu đau một lần để được
bình yên thanh thản còn hơn cứ kéo dài mãi cơn đau nhức
nhối.
Thành bỗng thấy lòng mình chùng xuống khi hình
dung đến khuôn mặt xinh đẹp tươi tắn của Ngọc Lan, nàng đẹp
và dễ thương quá, nàng ngây thơ thánh thiện quá. Cuộc sống
của Ngọc Lan đang xoay quanh một thần tượng, người đó chính
là thầy dạy học cũ của nàng, chắc hẳn cuộc sống của nàng
đang thăng hoa với bao hạnh phúc tràn đầy. Hãy để cho nàng
được vui sống trong lâu đài ảo mộng như nàng công chúa ngủ
trong rừng vừa thức giấc, nâng niu, trìu mến, tôn thờ thần
tượng của mình. Thành tự nghĩ, vậy là mình cứ lờ đi, nhìn
thấy nàng hồn nhiên hạnh phúc bao nhiêu với thần tượng của
nàng thì mình lại càng mừng cho nàng bấy nhiêu. Thành bỗng
cảm thấy ngạc nhiên với chính mình, sao tự dưng mình lại trở
nên từ bi hỉ xả ác liệt đến như vậy.
Nhưng cửa thiền
đâu đã dễ dàng để cho chàng lách qua. Ngay ngày hôm sau, cơn
đau lại nhói trở lại, không nhấp một giọt rượu nào nhưng
Thành cảm thấy chếnh choáng như trong cơn say, thương nhớ
lẫn vào tuyệt vọng nên đau đớn khôn cùng. Nàng có coi thường
chàng hay không, khi mà trong tâm tưởng vẫn còn nghĩ đến
người ấy, vẫn còn dõi theo bước đi của người ấy, mà rồi
người ấy có nhớ đến nàng đâu, sao mà nàng vẫn cứ nặng lòng
với người ta, thật là quái lạ. Tại sao nàng đem tình cảm
chia xớt cho kẻ khác mà vẫn hồn nhiên kể lại cho chàng nghe,
nghĩ nát óc cũng không sao lý giải được, không thể dùng công
thức để đi tìm đáp số cho những rắc rối tơ lòng.
Đứng
trên đỉnh Mùa Đông ngóng về phương Nam, Thành ngắm nhìn
những dải mây trời dắt tay nhau lặng lẽ trôi đi, ước gì
Thành được hóa thân vào đám mây ấy, chàng sẽ gọi gió đưa
chàng về thăm chốn cũ. Sài Gòn yêu dấu ngổn ngang biết bao
kỷ niệm, có người con gái đẹp tuyệt trần mà chàng đã yêu đã
nhớ đến lịm cả hồn. Vài tháng nữa Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù sẽ về
Sài Gòn nghỉ dưỡng quân, chỉnh bị đơn vị, Thành nhất quyết
lần này sẽ phải hôn lên đôi má nàng một lần, để đem hương vị
ngọt ngào ấy rắc lên cuộc đời cho thêm nỗi ngất ngây.
*****
Tháng 7 năm 1974, quận Thường Đức thuộc
tỉnh Quảng Nam bỗng một sớm một chiều sôi thành chảo lửa khi
địch quân tập trung về đây nhiều Sư Đoàn, tổ chức thành
nhiều mũi tấn công dữ dội vào các lực lượng trú phòng. Địch
hy vọng sẽ khống chế được chiến trường bằng hỏa lực rất mạnh
của pháo tầm xa 130ly, đồng thời địch cũng không muốn nhường
vùng không gian cho đối phương khai thác thế mạnh về không
quân nên đã thiết lập một hệ thống phòng không đan dày dặc
như mắt cáo. Trước thế áp đảo quá mạnh mẽ của địch quân, hệ
thống phòng thủ của quận Thường Đức lần lượt sụp đổ, quân
trú phòng tan rã, rút chạy tán loạn trên đường lộ, dân chúng
hoảng hốt cũng gồng gánh chạy theo. Địch rướn người chồm về
phía quận Đại Lộc, một chút nữa thôi, phi trường Đà Nẵng sẽ
nằm trong tầm pháo của địch, và sau đó thì...
Nhưng
địch sẽ không bao giờ thực hiện được cú rướn người này vì Sư
Đoàn Nhảy Dù đã kịp thời nhập cuộc. Lữ Đoàn I Nhảy Dù đã
chuyển quân cấp kỳ vào trận địa, chận đứng ngay cơn bão đang
trên đà xô tới, tiếp theo đó là Lữ Đoàn II và Lữ Đoàn III
Nhảy Dù nối gót vào vùng hành quân, hình thành thế trận công
hãm ép địch phải lùi bước.
Đoàn xe quân sự vận chuyển
Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù đến được quận Hiếu Đức thì trời đã xế
chiều, anh em nhanh chóng xuống xe, tạm thời tản rộng ra, án
ngữ chờ lệnh. Các Trung đội trưởng của Đại Đội 83 tập trung
về Bộ chỉ huy Đại Đội nhận lệnh hành quân. Bản đồ vùng Hiếu
Đức, Đại Lộc, Thường Đức được phân phối cho các Trung đội
trưởng. Đại uý Đại đội trưởng Phan văn Hiệu trải tấm bản đồ
ra trước mặt, đánh dấu cốt tọa độ lên tấm bản đồ bằng một
dấu thập đỏ đậm nét, các Trung đội trưởng ghi lại cốt tọa độ
lên bản đồ của mình. Sau đó từng Trung đội trưởng đánh dấu
vị trí đóng quân của Trung Đội mình bằng những chấm màu đen
theo sự hướng dẫn của Đại uý Đại đội trưởng. Thiếu uý Lê mậu
Sức, Thiếu uý Hoàng văn Tiến, Thiếu uý Nghiêm sĩ Thành lần
lượt báo cáo quân số, tình hình vũ khí đạn dược của từng
Trung Đội. Riêng Trung uý Hoàng đắc Hùng sẽ chăm sóc hai
Trung Đội của Thiếu uý Hoàng văn Tiến và Thiếu uý Nghiêm sĩ
Thành. Lẽ ra Trung uý Hoàng đắc Hùng đã là Đại đội phó mang
súng ngắn, nhưng Nhảy Dù không có chức vụ Đại đội phó.
Thiếu uý Nghiêm sĩ Thành dẫn Trung Đội di chuyển về phía
ngọn đồi nhỏ, quây tròn thành một tuyến phòng ngự, đặt 4
vọng gác ra 4 hướng quan sát cẩn mật, anh em vác cuốc ra đào
hầm chiến đấu, súng và dây đạn đặt ngay bên cạnh phòng khi
hữu sự, số anh em còn lại đi lượm củi, kiếm nước lo nấu bữa
cơm chiều. Như thường lệ, Thiếu uý Nghiêm sĩ Thành đích thân
chỉ định vị trí cho hai khẩu đại liên M60. Người lính Nhảy
Dù lúc nào cũng đặt mình trong tư thế sẵn sàng tác chiến.
Cơm nước xong mà không có điếu thuốc thì cuộc đời trở
nên vô vị lạt lẽo, khó chịu trong người. Có điếu thuốc mà
không được một ly café thì khác gì ngứa mà không cho gãi.
Nghiêm sĩ Thành đưa ly café lên miệng làm một hớp nhỏ, vị
café tan ra trên đầu lưỡi, một hơi thuốc Capstan kéo vào
quyện lẫn với mùi café tạo nên một cảm giác sảng khoái tuyệt
vời. Thành ngồi đó, trên một ngọn đồi xa lạ, ngẩng mặt nhìn
vầng trăng vừa sáng tỏ, ngẫm nghĩ không biết giờ này Ngọc
Lan đang làm gì, có nhớ đến Thành hay không, có nhớ đến
những phút giây đầm ấm mà dường như vẫn còn đọng trên má
trên môi. Vậy là Thành đã hôn được Ngọc Lan rồi đó, làn da
Ngọc Lan trắng nuốt mịn màng, hương thơm thoang thoảng từ
mái tóc của nàng khiến Thành lâng lâng, vậy là đủ lắm rồi.
Hạnh phúc là nơi mà người ta biết vừa đủ để ngừng lại, biết
trân quí nâng niu những gì mình đang có. Hôn nhau xong, hai
đứa cùng nhìn nhau cười, hai chiếc má lúm đồng tiền nho nhỏ
trên khóe miệng nàng cũng đon đả cười theo. Nàng xinh đẹp
dịu dàng như nụ hoa vừa chớm nở, Thành sung sướng ngắm nhìn
người yêu, trong lòng rộn lên một nỗi thương yêu vô bờ bến.
Nhưng đau khổ thay, mãi mãi về sau này Thành sẽ không bao
giờ quên được nỗi hụt hẫng, nhói đau bất ngờ vào một buổi
chiều sau đó vài ngày. Hai đứa ngồi trong quán kem, ngoài
trời mưa gió ngả nghiêng, Thành kể chuyện quân hành trong
nỗi ướt át, lạnh lẽo. Ngọc Lan chăm chú nghe, và rồi nàng tỏ
vẻ ưu tư phiền muộn:
– Anh hành quân ở ngoài ấy, nếu
chịu khó hỏi thăm thế nào cũng có được tin tức của thầy.
*****
Buổi sáng sớm ngày hôm sau, Tiểu Đoàn 8
Nhảy Dù bắt đầu chuyển quân vào vùng lửa đạn. Đoàn quân xa
chở đầy ắp lính Nhảy Dù, phun khói phóng nhanh trên Liên
tỉnh lộ số 4 hướng về quận Đại Lộc. Qua Ái Nghĩa, Cầu Chìm,
anh em đã nghe thấy tiếng súng nổ, những loạt đạn đại bác
gầm gừ đe dọa. Đoàn xe dừng bánh đổ quân xuống ven đường.
Các Đại Đội lập tức di chuyển, Đại Đội 83 do đại uý Phan văn
Hiệu chỉ huy vượt ngang về phía bên trái con đường, các
Trung Đội được lệnh bung rộng đội hình, di chuyển về phía
trước. Hướng trước mặt của Đại Đội 83 là dòng sông Vu Gia
nước lừng lững trôi, phía bên kia sông sừng sững những ngọn
núi rất cao, trên đó địch đã bố trí dày đặc và đang nhếch
miệng cười, nhìn xuống dải đồng bằng hẹp, trông thấy rõ
những cánh quân Nhảy Dù đang lặng lẽ nhập cuộc.
Xế
trưa ngày hôm sau, Đại Đội 83 được lệnh di chuyển sang bên
kia con đường. Đại Đội nhận lệnh chuẩn bị đánh dọc theo trục
lộ bên tay phải, hướng về phía Đồi 52. Thiếu uý Nghiêm sĩ
Thành và Thiếu uý Hoàng văn Tiến dẫn hai Trung Đội mở đường
tiến vào làng Hà Nha. Cánh quân này được đặt dưới quyền điều
động của Trung uý Hoàng đắc Hùng.
Trung Đội tiến chậm
trên cánh đồng trống, khi còn cách bìa làng khoảng 300 thước
thì ngừng lại. Thiếu uý Nghiêm sĩ Thành bò lên phía trước,
ẩn người sau một gò đất nhỏ, cẩn thận quan sát mục tiêu.
Nhìn kỹ, thấp thoáng sau lũy tre có bóng người qua lại, tay
cầm vũ khí, đầu đội nón cối. Nghiêm sĩ Thành bò trở về vị
trí cũ, cho anh em đào hầm, canh gác cẩn mật. Màn đêm buông
xuống, cảnh vật chìm dần trong bóng tối, anh em không ai ngủ
được, ai cũng hồi hộp đợi chờ, Trung Đội đã nhận được lệnh
tiến chiếm làng Hà Nha giữa khuya đêm nay.
Thiếu uý
Nghiêm sĩ Thành đích thân chỉ huy Tiểu Đội 1 tấn lên phía
trước, hai Tiểu Đội còn lại căng ra hai cánh nối bước liền
theo sau. Tiểu Đội tiên phong vừa đặt chân vào tới bìa làng
thì bất ngờ tiếng súng của địch nổ vang dội, ánh lửa lóe lên
từ nòng súng trong những căn hầm kiên cố, tầm bắn thật gần,
lựu đạn tung ra như mưa. Thiếu uý Nghiêm sĩ Thành gào to như
muốn át tiếng súng nổ:
– Xung phong, xung phong!
Nghiêm sĩ Thành lao nhanh người về phía trước. Vừa lúc
đó, một loạt đạn AK đón bắn ngay vào giữa ngực Thành, Nghiêm
sĩ Thành ngã ngửa về phía sau, ngực bể nát, Thành chết rất
nhanh.
Không gian như đóng sầm cửa lại, mọi âm thanh
đột nhiên vụt ngưng bặt, trong nỗi im lặng thênh thang của
cõi hư vô, có ai đó nhè nhẹ cất tiếng ngâm nga:
Nhạn quá trường giang ảnh trầm hàn thủy.
Nhạn bất di tích
chi ý, thủy vô lưu ảnh chi tâm.
10/15/2007
Vũ Đình Hải
nguồn: hưng việt

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Phụ lục
Video
Nếu video ở trên không hoạt động,
thì nghe phần âm thanh đặt dưới đây:
(mp3. Size: 61.8MB)


thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by cathy chuyển
Đăng ngày thứ Bảy Tuần Thánh, April 4, 2026
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH