

Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tự truyện
Chủ đề:
lính kể
Tác giả: KQ Trần Đình Giao De Couteau

bấm vào đây để in ra giấy (print pdf)
Lời Tác giả:
Với sự cộng tác của KQ Hoàng Bá
Mỹ, KQ Nguyễn Kim Chung, KQ Phạm Quốc Tiến, và KQ Nguyễn Văn
Phước,
* Thân tặng:
– Những anh em Kiểm Báo đã làm
việc với tôi tại TRUNG TÂM KIỂM BÁO 41 PANAMA CONTROL trong
những năm 1964–1965 và 1969 tại Đà Nẵng.
* Đồng kính
tặng:
– Đại tá Dương Thiệu Hùng, cựu Tư lệnh KĐ–41, người
đã hướng dẫn 6 Phi Tuần khu trục A1H oanh kích những vị trí quân
cộng sản Bắc Việt tại Đồng Hới ngày 28/2/1965, bị phòng không
địch bắn trúng nhưng đã can đảm lái tầu về tới ngoài khơi vịnh
Đà Nẵng, nhảy dù an toàn và được cứu cấp đưa về căn cứ.
–
Tưởng niệm anh hùng phi công, cố Trung tá Phạm Phú Quốc, Tư lệnh
KĐ–23CT, đã anh dũng đền nợ nước trong phi vụ oanh tạc căn cứ
quân cộng sản Bắc Việt tại Hà Tĩnh ngày 19/4/1965.
–KQ Trần Đình Giao De Couteau

VÀI
HÀNG VỀ TRUNG TÂM KIỂM BÁO PANAMA
TTKB Panama tọa lạc
trên đỉnh núi Sơn Chà cao hơn 2,500 bộ trên bán đảo Tiên Sa
trong vịnh Đà Nẵng. Phía Bắc là đèo Hải Vân, phía Tây là
thành phố Đà Nẵng ngăn cách bởi con sông Hàn với một trục lộ
giao thông duy nhất là cây cầu Trịnh Minh Thế, phía Đông là
căn cứ Hải Quân Tiên Sa và biển Nam Hải, phía Nam là làng Mỹ
Khê với hai địa danh nổi tiếng là Ngũ Hành Sơn và bãi biển
Mỹ Khê đã từng được Hollywood dùng làm bối cảnh cho một
“show TV” rất nổi tiếng ăn khách trong cuộc chiến VN là
“CHINA BEACH”. Núi Sơn Chà còn có tên là “Núi khỉ” người Mỹ
gọi là “Monkey mountain” vì có cả ngàn con khỉ sống trong
khu rừng bao quanh núi, đặc biệt có loài khỉ được gọi là con
“Giáo Hoàng” vì những chú khỉ này có bộ lông ngũ sắc trông
giống như mầu áo đức Giáo Hoàng thường mặc khi hành lễ.
Ngoài khỉ, còn có nhiều thú rừng khác như heo rừng, thỏ, và
loài nai nhỏ tý gọi là con “cheo” chỉ cao lối 25 đến 30
phân, thịt ăn rất thơm ngon.
Từ chân núi lên tới đỉnh
là một đường đèo vòng vèo dài hơn 7 cây số, có khúc dốc cao
tới 25%, xe chạy lên núi chỉ có thể chạy số một hoặc số hai
mới leo nổi. Đỉnh núi Sơn Chà luôn luôn có mây mù bao phủ và
lạnh, anh em kiểm báo gọi là “đỉnh ngàn năm mây bay”.
Đài Panama do Không Quân Mỹ thiết lập năm 1961, được
trang bị hai máy radar tối tân là FPS–20 (search radar) có
tầm dò tìm phi cơ ở xa tới 500 miles [dặm] và máy FPS–100
(height finder) có thể khám phá thấy phi cơ bay cao trên 100
ngàn bộ.
PANAMA YỂM TRỢ HÀNH QUÂN VÀ NHỮNG PHI VỤ BẮC
PHẠT
Tôi được bổ nhiệm làm Trưởng Phòng Hành quân
Trung Tâm Kiểm Báo Đà Nẵng tháng 6 năm 1964. Chỉ huy trưởng
đài lúc đó là Đại uý Đặng Văn Tiếp [1]. Tôi ở trong cư xá sĩ
quan độc thân bên Không Đoàn 41. Không đoàn trưởng là Thiếu
tá Nguyễn Kim Khánh, Không đoàn phó là Thiếu tá Vũ Văn Ước.
Tôi được cấp một xe Dodge 4x4 làm phương tiện đi làm. Hàng
ngày tôi phải lái xe 20 cây số từ căn cứ Đà Nẵng sang Sơn
Chà rồi leo đèo hơn nửa tiếng lên đài trên đỉnh núi làm việc
cho tới 4:30g chiều mới xuống núi trở về cư xá bên Không
Đoàn. Phòng hành quân TTKB của tôi có 3 toán hành quân làm
việc luân phiên 24/24 do 3 sĩ quan Weapons Controller trách
nhiệm là các Thiếu uý Nguyễn Văn Phước, Nguyễn Văn Mai, và
Hoàng Bá Mỹ [2], sĩ quan Phụ tá HQ của tôi là Thiếu uý
Nguyễn Anh, sĩ quan kỹ thuật là Thiếu uý Khiếu Thiện Kế [3].
Công việc hàng ngày của Panama là phối hợp với Trung Tâm
Hành Quân Không trợ I (ASOC 1) và Không Đoàn 41 theo dõi,
yểm trợ những phi vụ hành quân oanh kích quân Việt cộng, tải
thương, tiếp tế quân bạn, cấp cứu, v.v. Ngoài ra, chúng tôi
còn có nhiệm vụ kiểm soát vùng không phận trách nhiệm (air
surveillance), theo dõi những phi vụ oanh tạc Bắc Việt của
Không Quân và Hải Quân Hoa Kỳ, và hoạt động của những phi cơ
Mig của Trung cộng trên đảo Hải Nam (cách Đà nẵng gần 500
dặm).
Cuối năm 1964, Thiếu tá Khánh du học, Thiếu tá
Ước thuyên chuyển về Bộ Chỉ huy Không chiến (AOC: Air
operation center) ở Sài Gòn, Thiếu tá Dương Thiệu Hùng được
bổ nhiệm làm Tư lệnh Không Đoàn 41. Thiếu tá Hùng là Giám
Đốc Huấn luyện TTHLKQ Nha Trang những năm 60, 61 khi tôi là
sĩ quan Phụ tá Trường Quân sự. Gặp lại tôi, anh rất vui
mừng, bắt tôi đưa lên thăm cơ sở radar trên đỉnh núi và rất
quan tâm đến nhiệm vụ của đài kiểm báo.
Đầu năm 1965,
tình hình quân sự trở nên sôi động. Cộng sản Bắc Việt đưa
nhiều sư đoàn chính qui xâm nhập Quân Khu 2 và Quân Khu 1.
Ngày 1/2/1965, chúng tấn công căn cứ Pleiku phá hủy một số
trực thăng của Hoa Kỳ, và đặt chất nổ phá hoại CLB hạ sĩ
quan Mỹ ở Qui Nhơn, đồng thời pháo kích doanh trại quân đội
Hoa Kỳ và VNCH ở Phước Tường gần căn cứ KQ Đà Nẵng.
Để trả đũa và cảnh cáo CS Bắc Việt, Hoa Kỳ cho nới rộng mục
tiêu oanh tạc miền Bắc từ vĩ tuyến 17 cho đến vĩ tuyến 19.
Từng đoàn khu trục F–100 và F–105 liên tục oanh tạc những vị
trí địch từ Vĩnh Linh tới Đồng Hới, Hà Tĩnh. Không Quân VNCH
cũng khởi sự tham gia những phi vụ Bắc Phạt từ tháng 2/1965.
PHI VỤ BẮC PHẠT ĐẦU TIÊN
Ngày 5/2/1965, dưới sự
chỉ huy dẫn đầu bởi Chuẩn tướng Tư lệnh KQ Nguyễn Cao Kỳ
diễn tiến như sau:
Trở về đài, Đại uý Tiếp triệu tập
một cuộc họp ở phòng hành quân chỉ thị cho Thiếu uý Kế phòng
Kỹ Thuật phải check tất cả các máy radar dò phương hướng
(search radar), đo cao độ (height finder), máy truyền tin,
và radar scope trong tình trạng khả dụng 100%. Riêng phòng
Hành quân, các sĩ quan Chỉ đạo trưởng và sĩ quan chỉ đạo
phải đích thân điều khiển những HSQ radar operator giầu kinh
nghiệm làm “flight following” phi vụ đặc biệt quan trọng này
vì là phi vụ Bắc Phạt đầu tiên của KQVN và do ông TLKQ hướng
dẫn.
Sáng hôm sau, tôi sang đài sớm từ 6:00g sáng
cùng Thiếu uý Mỹ check accuracy của từng radar scope và cắt
đặt những operator expert ngồi làm việc trong dark room ở
các vị trí plotter, AST, ASS, v.v.
Mỹ cũng nhờ
counterpart là Trung uý Peoples lo giúp về Rescue khi cần và
thường xuyên liên lạc với các đài của Hoa kỳ là đài YANKEE
(airborne radar) ở ngoài khơi vịnh Bắc Việt và đài PRETTY
GIRL ở Đông Hà để nhờ họ cùng làm Flight following. Riêng
tôi lo liên lạc với TACC/North Sector(USAF) để xin yểm trợ
khi có phi cơ địch lên nghênh cản. Đúng giờ G, khoảng 1:00g
trưa, Panama nghe danh hiệu “Tiger Crystal 1” gọi trên tần
số UHF, phi vụ Bắc Phạt bắt đầu khởi sự. Thiếu uý Mỹ, sĩ
quan chỉ đạo trưởng toán C và Thiếu uý Bàn, sĩ quan phụ tá
ngồi trước một radar scope dưới sự quan sát của Đại uý Tiếp
và tôi. Sau khi Tiger Crystal liên lạc với Panama, tất cả
đều im lặng vô tuyến... Chúng tôi bắt đầu hồi hộp theo dõi
trên màn ảnh radar và tần số trực HQ. Theo ước tính thì thời
gian từ giờ G cho đến TOT (time over target) vào khoảng 45
phút. Chỉ 45 phút thôi mà sao thấy dài thế. Tôi đứng cạnh
máy radar Trung sĩ I Thành trưởng toán chăm chú quan sát.
Tôi coi đồng hồ rồi bảo Mỹ: “còn 5 phút nữa, khi họ lấy cao
độ vào mục tiêu mình sẽ có radar contact”. Tôi tiếp tục nhìn
giờ và “count down” thầm trong bụng... rồi ở những giây cuối
cùng trên tần số... chúng tôi nghe rõ giọng (Đại uý Tường
mực):
– “2, 3, 4, 5, 6, 7, 8... 1 gọi: tất cả lấy cao
độ, chuẩn bị vào mục tiêu”.
Tiếp theo là những tiếng
micophone bấm “Bụp bụp”, mấy phút sau trên màn ảnh radar bắt
đầu thấy xuất hiện các chấm lân tinh di chuyển theo hướng
mục tiêu đã kẻ sẵn. Rồi thình lình nghe trên tần số tiếng
la:
– “Một in... rồi Hai in... Ba in... cho đến Tám
in...”
Các operator chăm chú theo dõi đếm đủ 8 chấm
biểu hiệu 8 Phi Tuần trên scope đang di chuyển theo hướng
ngược ra khơi lấy hướng Nam trở về căn cứ. 10 phút sau nghe
Tiger Crystal 1 một gọi:
– “Panama, Tiger Crystal 1
gọi, over”.
Thiếu uý Mỹ trả lời:
– “Tiger
Crystal1, Panama nghe bạn 5/5”.
Tiger Crystal1 báo
cáo:
– “Phi vụ hoàn tất, mọi người vô sự, chúng tôi
trở về căn cứ, over”.
– “Roger Tiger Crystal 1,
congratulation, over”.
– “Thank you Panama”.
Trên đường về, Tiger Crystal báo cáo có súng phòng không
địch bắn lên lẻ tẻ nhưng chả ăn thua gì cả! Sau đó, Panama
chuyển giao Tiger Crystal sang tần số đài GCA hướng dẫn về
đáp phi trường Đà Nẵng. Đại uý Tiếp và tôi cùng toàn thể anh
em toán hành quân C thở phào nhẹ nhõm và vui mừng khi thấy
phi vụ hành quân Bắc Phạt thành công mỹ mãn không tổn thất.
Chúng tôi nghe anh em bên Không Đoàn kể lại:
– Sau
khi đáp, bước xuống parking, Tướng Kỳ đã được Thiếu tướng
Thi, Tư lệnh Quân Đoàn I đích thân tới dưới cánh phi cơ đón
và hai ông tướng đã “hug” nhau trong khi mọi người vỗ tay
chào mừng dưới ống kính quay phim của đài truyền hình và máy
ảnh của các phóng viên. Thiếu tướng Tư lệnh Quân Đoàn I
tuyên bố đặc biệt ân thưởng mỗi hoa tiêu tham dự phi vụ hành
quân Bắc Phạt Anh Dũng Bội tinh với nhành Dương liễu, các sĩ
quan yểm trợ hành quân được tưởng thưởng ADBT với ngôi sao
bạc, những quân nhân bảo trì phi cơ và vũ khí được tưởng
thưởng ADBT với ngôi sao đồng. Thiếu tướng TLQĐ còn ra lệnh
cho trưng dụng nhà hàng Bạch Đằng ngoài bờ sông Hàn đêm nay
hoàn toàn dành cho Không Quân mở tiệc liên hoan.
Các
phi vụ Bắc Phạt của KQVN cứ tiếp diễn song song với những
cuộc oanh kích hàng ngày của Không Lực, TQLC, và Hải Quân Mỹ
theo nhịp độ mỗi tuần một lần cho đến khi các mục tiêu oanh
tạc được nới ra tới vĩ tuyến 19.
PHI VỤ BẮC PHẠT NGÀY
28/2/1965
Lúc 2:00g chiều (PM), Thiếu tá Dương Thiệu
Hùng, TLKĐ–41 đích thân chỉ huy 6 Phi Tuần khu trục bay ra
oanh kích những mục tiêu địch ngoài tỉnh Đồng Hới cách Đà
nẵng khoảng 1 tiếng 15 phút bay. Đặc biệt phi vụ này có sự
tham gia của phi cơ khu trục Không Đoàn 62 trên Pleiku do
Trung tá Tư lệnh KĐ Trần Văn Minh [4] hưỡng dẫn ra Đà Nẵng
tham dự cuộc hành quân Bắc Phạt. Trước giờ khởi sự, tôi lái
xe đưa Trung tá Minh lên đỉnh núi vào phòng hành quân quan
sát các sĩ quan điều không theo dõi phi cơ bay hành quân.
Lúc các Phi Tuần khu trục cất cánh, tôi mời Trung tá Minh ra
ngoài sân đài, ngồi trên một tảng đá cao nhìn xuống vịnh Đà
Nẵng đếm từng chiếc A1 rời căn cứ hướng về mục tiêu phía
Bắc. Tôi chỉ chiếc A1 bay giữa trong phi đội dẫn đầu là
Thiếu tá Hùng, TLKĐ–41, danh hiệu là Flying Tiger 1 (Phi Hổ
1). Vì giới hạn mục tiêu oanh tạc đã được Mỹ công bố trước
(từ vĩ tuyến 17 đến vĩ tuyến 19) nên cộng sản Bắc Việt đã có
đủ thời giờ di tản các đơn vị tiếp liệu, hậu cần, các kho dự
trữ về những vùng ngoài vĩ tuyến 20, và chỉ để lại những đơn
vị phòng không được bố trí và che giấu khéo léo nên đã gây
thiệt hại cho phi cơ của Không Quân Mỹ và KQVN không ít.
Trong một phi vụ oanh tạc Vĩnh Linh, chiếc A1 do Thiếu uý
Nguyễn Đình Quý (khoá 61) bị bắn rơi đã crashed ngay trên
DMZ [5] bên bờ sông Bến Hải. Thiếu uý Nguyễn Quốc Đạt (khoá
63A) bị trúng đạn nhảy dù ra bị địch bắt sống làm tù binh.
Phi vụ lần này gồm 3 Phi Tuần A1H của KĐ–62 Pleiku và 3 Phi
Tuần A1H của Phi Đoàn 516 (Phi Hổ) do Trung uý Ôn Văn Tài
hướng dẫn, tổng cộng là 18 phi cơ, mục tiêu oanh tạc là Đồng
Hới. Trên đường bay đi, máy bay của ta đã phát hiện nhiều PT
boat của cộng sản ngoài duyên hải từ DMZ [5] trở ra và khi
tới mục tiêu, các phi cơ của KQ ta đã gặp phải hỏa lực phòng
không dầy đặc của địch, đủ loại đại liên, cao xạ 37ly. Ngay
đợt oanh tạc của Phi Tuần thứ nhất, Phi Hổ 1 đã bị trúng đạn
đại liên 50 và động cơ bị chảy dầu. Sau khi thả hết bom,
Flying Tiger 1 hướng ra biển cố gắng lấy cao độ để có thể
bay về đến bên này vĩ tuyến 17 để được cấp cứu. Wing man
Flying Tiger 2 là Thiếu uý Vũ Khắc Huề báo cáo Panama là
Flying Tiger 1 bị trúng đạn phòng không và xin rescue. Tôi
và Trung tá Minh đến bên scope của Thiếu uý Phước quan sát
cuộc điều động cấp cứu. Trung tá Minh hỏi tôi:
–
“Radar có bắt được tín hiệu của phi cơ Thiếu tá Hùng lái
không?”.
Tôi nói:
– “Được, nếu phi cơ bay ở
cao độ trên 3 ngàn bộ và ‘squawk emergency’”.
Tôi bảo
Thiếu uý Phước báo cho ASOC 1 và Phòng Hành Quân Chiến cuộc
KĐ–41 biết tin Flying Tiger 1 bị bắn và xin xe cứu hỏa, xe
cứu thương túc trực chờ ngoài phi đạo, đồng thời xin 2 trực
thăng H–34 của Phi Đoàn 213 airborne sẵn sàng cấp cứu trong
trường hợp Thiếu tá Hùng phải bỏ phi cơ nhảy dù cho an toàn.
Thiếu uý Phước cũng nhờ counterpart Mỹ (USAF) xin trợ giúp
trong việc rescue Flying Tiger 1 đang trên đường bay về căn
cứ. Khoảng gần 4:00g chiều (PM), Panama có radar contact với
Flying Tiger 1 ở cao độ 5000 bộ phía nam của DMZ lối 30
miles [dặm]. Capt Knight (USAF) cho biết có 1 trực thăng
CH–54 của US NAVY đang bay theo Flying Tiger và sẵn sàng
rescue. 20 phút sau, Flying Tiger 1 kêu “May Day” báo cáo
động cơ bốc khói dữ dội sắp phát hỏa và phi cơ bắt đầu mất
cao độ! Lúc 4:45g, Thiếu tá Hùng gọi:
– “Panama
control, Phi Hổ 1 gọi, over”.
– “Phi Hổ 1, Panama
nghe bạn 5/5”.
– “Panama, tôi còn cách Đà Nẵng khoảng
20 miles, cao độ 3500 bộ, tôi sẽ phải bỏ phi cơ nhảy dù vì
động cơ đã bắt đầu cháy!”
10 phút sau, Đại uý Knight
cho tôi biết VNAF Flying Tiger 1 crashed ở 25 miles off
shore, pilot nhảy dù xuống biển đã được CH–54 của US Navy
rescue và đang trên đường bay về Quân y viện Duy Tân Đà
Nẵng. Trung tá Minh yêu cầu tôi đưa ông trở về Không Đoàn 41
để đón các phi hành đoàn và thăm Thiếu tá Hùng ở quân y
viện. Hai H–34 rescue được gọi về đáp.
Sau phi vụ
này, Thiếu tá Hùng được nghỉ 15 ngày dưỡng sức rồi trở lại
tiếp tục chỉ huy Không Đoàn 41 và điều hành những phi vụ Bắc
Phạt cho đến tháng 5/1965. Trong khoảng thời gian này, anh
còn có thêm nhiệm vụ yểm trợ các lực lượng Cảnh sát Trung
ương do Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan ra mở chiến dịch dẹp
các tổ chức Phật giáo biểu tình, đem bàn thờ Phật xuống
đường gây xáo trộn chính trị.
PHI VỤ BẮC PHẠT
19/4/1965, OANH TẠC HÀ TĨNH
Phi vụ này được chỉ huy
và hướng dẫn bởi Trung tá Phạm Phú Quốc, Tư lệnh Không Đoàn
23 CT Biên Hòa với 6 Phi Tuần A1H và A1G. Mục tiêu: kho đạn
và kho tiếp liệu của quân Bắc Việt ở tỉnh Hà Tĩnh.
Sĩ
quan chỉ đạo trưởng đài Panama là Thiếu uý Hoàng Bá Mỹ, SQPT
là Thiếu uý Phạm Quốc Tiến, toán C.
Sĩ quan trực ASOC
1 là Trung uý Hoạt. Hai trực thăng H–34 (rescue team) trực ở
Đông Hà danh hiệu là “butterfly 1 và Butterfly 2”.
Như thường lệ, trong nhiệm vụ “flight following” và rescue,
hai toán radar hành quân Việt–Mỹ (VNAF & USAF) đã làm việc
side by side rất chặt chẽ. Các máy radar scope, truyền tin
trong tình trạng toàn hảo. Hệ thống air surveillance và
rescue giữa Panama control và các đài YANKEE (C 121 airborne
radar) và PRETTY GIRL ở Đông Hà gần DMZ được phối hợp chặt
chẽ thường trực. Thiếu uý Mỹ ngồi một scope đích thân theo
dõi, scope kế bên là Trung uý Peoples (USAF) để dễ bề phối
hợp giúp đỡ nhau. Hôm ấy tôi thấy trên Plotting board vẽ đầy
những tracks về hướng Bắc VN. Đó là những phi cơ F–100,
F–105, A–18 của USAF và US NAVY đang oanh tạc Bắc Việt. Các
Phi Tuần của KQVN (18 phi cơ) cất cánh lúc 1:00g chiều (PM),
danh hiệu là “Tiger Red”. Danh hiệu của Trung tá Quốc là
“Tiger Red 1”. Panama đã hướng dẫn Tiger Red tới mục tiêu
oanh tạc và trở về gần như an toàn mặc dù gặp phải hỏa lực
phòng không địch bắn lên dữ dội. Khi các Phi Tuần bay trở về
đến gần đảo HÒN CỌP (Tiger island), một hòn đảo nhỏ ở ngoài
khơi phía bắc DMZ lối 5 miles, thì bỗng thấy Tiger Red 1 báo
cáo thấy có súng dưới đất bắn lên. Một lát sau, Panama nghe
Tiger Red 2 báo cáo:
– “Tiger Red 1 bị bắn rớt rồi và
đã crashed xuống đất gần bãi biển!”
Tiger Red 2 cho
biết tiếp:
– “Red 1 bị bắn, quay lại định thanh toán
ổ phòng không thì bị hạ!”
Tôi và Thiếu uý Mỹ cùng
giật bắn người lên, Mỹ báo tin Tiger Red 1 crashed cho Trung
uý Hoạt ASOC 1 biết. Trung uý Hoạt cũng bấn lên và yêu cầu
Panama nhờ Hoa Kỳ lo giúp rescue Trung tá Quốc. Cả phòng
hành quân đầy nghẹt những gương mặt lo âu. Hai chiếc H–34
trực cấp cứu ở Đông Hà được lệnh cất cánh. Một lát sau
Butterfly báo cáo là mưa gió kéo đến, trần mây rất thấp,
không thể bay xa được nữa và xin quay lại Đông Hà. Thiếu uý
Mỹ quay sang Trung uý Peoples nói:
– “Có 1 chiếc A1H
của VNAF bị hạ ở tọa độ... gần Tiger island, các anh có
chiếc rescue nào gần đó không?”
Peoples nói:
–
“Chờ một chút, tụi tôi cũng có 1 F–100D bị bắn rơi đang làm
rescue!”
Khoảng 3:00g chiều (PM), Trung uý Hoạt ASOC
1 gọi Panama cho biết:
– “Lệnh của Chuẩn tướng Tư
lệnh KQ là bằng mọi cách phải rescue Trung tá Quốc cho bằng
được!”
Thấy tình hình nghiêm trọng, tôi vội chạy lên
3rd floor gặp Colonel Champlin (TACC/North Sector) nhờ liên
lạc Hạm Đội 7 (US Navy 7th Fleet) xin yểm trợ cấp cứu. Một
lát sau, Chuẩn tướng Kỳ đích thân điện thoại nói chuyện với
Đại uý Tiếp để tìm hiểu việc rescue Trung tá Quốc. Thiếu uý
Mỹ giao scope cho Thiếu uý Tiến làm flight following rồi
chạy sang scope của Trung uý Peoples theo dõi việc rescue và
báo cáo diễn tiến về ASOC 1 và BTLKQ. Peoples nói:
–
“Chúng tôi còn một CH–54, tôi đang dẫn vào vùng phi cơ
crashed dưới sự air cover của 2 chiếc F–4C, anh xác định lại
tọa độ đi”.
Mỹ kêu Thiếu uý Tiến đo lại tọa độ rồi
đưa cho Lt. Peoples. Một lát sau, Lt. Peoples cho biết:
– “2 chiếc F–4C đã nhận ra tọa độ chiếc A1 của Trung tá
Quốc nhưng thấy dưới đất có rất đông người (có lẽ là dân
làng) đang chạy tới chỗ phi cơ lâm nạn...”
Tiếp theo,
chiếc CH–54 cũng báo cáo là trời mưa to gió lớn, lại thêm có
mấy chiếc canoe (có thể là PT boat của VC) từ trong bờ chạy
ra và có súng ở dưới bắn lên nên không thể bay vào rescue
được! Các phi cơ rescue quần thảo trên vùng phi cơ rớt một
lát nữa rồi bay về... Tôi, Thiếu uý Mỹ, Thiếu uý Tiến, và
Lt. Peoples nhìn nhau lắc đầu thất vọng! Col Champlin vỗ vai
tôi nói:
– Sorry vì cuộc rescue đã thất bại!
Lt. Peoples cho biết trước đó hơn một tiếng USAF cũng có 2
chiếc F–100 bị bắn rơi nên việc giúp rescue Trung tá Quốc bị
chậm... Tôi bảo Thiếu uý Tiến báo cáo ASOC 1 là cuộc rescue
Trung tá Quốc đã không thực hiện được. Lúc đó là đúng 5:00g
chiều ngày 19 tháng 4 năm 1965. Đại uý Tiếp, tôi, và Thiếu
uý Mỹ ngậm ngùi lên xe jeep lái xuống núi, lòng buồn rười
rượi trước sự anh dũng đền nợ nước của một chiến hữu, một vị
chỉ huy cao cấp của KQ lâm nạn mà không cấp cứu lấy được xác
về...

Tổng kết những phi vụ Bắc Phạt của
Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, chúng ta đã tổn thất:
7
phi cơ A1H và A1G bị bắn hạ, và 7 anh hùng phi công đã anh
dũng đền nợ nước:
📌 Trung tá Phạm Phú Quốc
📌 Trung uý Vũ Khắc Huề
📌 Trung uý Nguyễn Tấn Sĩ
📌 Trung uý Nguyễn Hữu Chẩn
📌 Thiếu uý Nguyễn Đình Quý
📌 Thiếu uý Nguyễn Thế Tế
📌 Thiếu uý Nguyễn Quốc Đạt (bị bắt làm tù binh sau khi nhảy dù).
👉 Tổ Quốc ghi ơn các anh.
KQ Trần Đình Giao De Couteau



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by tqh chuyển
Đăng ngày
thứ Ba, January 20, 2026
tkd.
Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH