Gia
Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tạp
ghi
Chủ đề:
Thời sự nước Pháp
Tác giả:
BP
Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
Hôm nay là ngày 4/7/2023. Tôi
chào tháng 7, chào thứ ba của tuần đầu tháng 7.
Ở Pháp năm nay, nếu tháng 6, sau mấy
tuần oi bức liên tiếp, với cái nhiệt độ lòng vòng con số 30 (chủ
nhật 24, nơi tôi ở, là 34°C!), đã khép lại. Bằng những buổi sáng
như những buổi sáng của những ngày cận Tết quê nhà, nghĩa là sáng
sớm, phải một cái áo len khoác ra đường hay có hôm, phải thêm một
cái khăn mỏng quàng cổ, nhưng chiều đi làm về, bước ra vườn, lại
là một ly bia mát lạnh trong tay, thay cho cái quạt phe phẩy của
người Xuân Hương: “càng nóng bao nhiêu càng muốn mát”.
Nhưng, trời chỉ dịu đi ban ngày, khi
bóng đêm bắt đầu chụp xuống, thì, ở những thành phố lớn nhất:
Paris, Marseille, Lyon, Lille, Bordeaux, Toulouse, cũng như ở một
số các thành phố trung bình (Amien, Nice, Etampes...) cái nóng đã
bắt đầu dấy lên. Vì lửa. Lửa cháy. Cháy từ ngoài đường (thùng
rác, xe hơi) cháy đến một số công sở: tòa thị chính, trường học,
bót cảnh sát, nhà văn hóa, hồ tắm, thư viện, v.v.: những biểu
tượng của chính quyền. Cháy lan sang các cửa tiệm, quán ăn, không
phân biệt “lớn, nhỏ”! Lửa cháy không do thiên tai, không do tai
nạn. Mà do người đốt. Người đây, nói theo Bộ Trưởng Nội Vụ
Darmanin trong tuyên bố sáng qua, 03/07, ở Reims, là đám “voyous”
xuất phát từ các “xóm nhà lá”, ngoại ô các thành phố! Nội vụ bắt
đầu từ sáng thứ ba tuần rồi (27/6).
Theo công tố viên của thành phố
Nanterre, sáng thứ ba 27/6 (khoảng 8h), Nahel M., 17 tuổi, cư dân
Nanterre, lái chiếc Mercedes vàng mang bảng số Ba Lan, bị cảnh
sát công lộ thổi còi vì chạy nhanh trên “đường” (ligne) dành cho
xe buýt, trên đại lộ Jacques–Germain Soufflot, thành phố Nanterre
(vùng Hauts–de–Seine, ngoại ô Paris), gây nguy hiểm cho một bộ
hành và một người đi xe đạp. Xe ngừng ở đèn đỏ, hai viên cảnh sát
đến, yêu cầu tài xế tấp vào bên đường. Nhưng chiếc Mercedes bất
ngờ rồ ga, vượt đèn đỏ, bỏ chạy. Hai moto cảnh sát phóng theo,
đến gần nhà ga, do kẹt xe, chiếc Mercedes bị buộc phải dừng lại,
hai cảnh sát đến bên cửa phía tài xế, chĩa súng vào và kêu tắt
máy. Nhưng tài xế lại phóng xe chạy tiếp. Một viên cảnh sát nổ
súng. Chiếc Mercedes chạy thêm vài chục mét và đâm vào cột đèn
gần đó. Nahel chết do viên đạn bắn xuyên qua tay trái đi vào
ngực. Lúc 9h15! (1)
Theo báo chí, tuy không có tiền án,
nhưng đây không phải là lần đầu cậu Nahel bỏ chạy khi bị cảnh sát
bắt ngừng lại (cậu đã bị ra tòa hồi tháng 9 năm ngoái về chuyện
này)! Ngay tối hôm đó, bạo loạn bắt đầu ở Nanterre!
Mặc dù, sáng hôm thứ tư 28/6, khi được
hỏi về cái chết của Nahel, Tổng thống Macron đã tuyên bố, đại
khái, là “không có gì để biện minh và tha thứ cho chuyện bắn chết
một thiếu niên như Nahel” nhưng bạo loạn ngày càng lan nhanh trên
nhiều thành phố khác. Với một cường độ ngày càng dữ dội!
Dĩ nhiên, bắn một người chỉ vì họ
“không tuân lệnh cảnh sát, bỏ chạy” là một hành động sát nhân
(viên cảnh sát nổ súng đã bị truy tố về tội “cố sát”) nhưng nội
vụ còn trong vòng điều tra. Không chỉ dựa vào một đoạn video mà
đòi “giết cảnh sát”, mà tấn công, thiêu đốt các công sở, đồn bót,
mà cướp bóc, đập phá các cơ sở thương mại! Trả lời cuộc phỏng vấn
của đài BFMTV (?), mẹ của Nahel cho biết là bà chỉ “quy trách
nhiệm vào người cảnh sát bắn con bà mà không phải là tập thể cảnh
sát Pháp!”
Chỉ
đến tối chủ nhật vừa qua, 2/7, bạo loạn mới bắt đầu “dịu” bớt.
Theo tổng kết sơ khởi của Bộ Nội Vụ (Franceinfo), trong 6 đêm bạo
loạn (27/6–2/7):
– Bộ Nội Vụ đã huy động 45000 nhân viên
công lực (nhiều hơn quân số các sư đoàn bộ binh chủ lực của mỗi
vùng chiến thuật VNCH!) trên toàn quốc để đối phó với bạo loạn;
– 3354 người bị câu lưu, trong đó 1/3
vị thành niên, tuổi trung bình 17, nhưng cũng có cả những đứa bé
12, 13 tuổi!
–
11000 đám cháy trên đường;
– 1313 công sở bị đốt;
– 722 nhân viên công lực bị thương;
v.v.!
Ông Geoffroy Roux de Bézieux, chủ tịch
Nghiệp Đoàn chủ nhân Pháp (Mouvement Des Entreprises de France)
ước tính thiệt hại của các cơ sở thương mại, ngân hàng, v.v. là
trên 1 tỷ âu–kim! Chưa nói đến những mất mát tài chánh của các cơ
sở du lịch (25% du khách đã hủy bỏ du lịch Pháp tháng 7!). Riêng
các phương tiện giao thông công cộng ở thủ đô và các vùng phụ
cận, thiệt hại lên đến 200 triệu Âu–kim!
Tôi không biết Nahel có anh chị em gì
không. Chỉ biết mẹ cậu, bà Mounia, là một người Pháp gốc Algérie,
đã một mình nuôi cậu. Nếu chỉ có hai mẹ con đùm bọc nhau mà sống,
thì cái nỗi đau của bà Mounia từ đây, không chỉ là nỗi mất con,
mà còn là nỗi cô đơn, không người thân thuộc trong đời! Trước nỗi
đau lớn lao này, tôi không có gì để thêm vào “chuyện cậu Nahel”:
vì sao cậu bị bắn chết? Vì sao cậu vi phạm luật giao thông? Vì
sao cậu có tiền mướn chiếc Mercedes? Vì sao cậu lại bỏ chạy?,
v.v. Có phải vì cậu “gần mực hơn gần đèn” hay vì xã hội Pháp đã
không cho những đứa bé có hoàn cảnh như cậu vươn lên?, v.v.
Bà Mounia không làm được như mẹ thầy
Tăng Sâm, có thể do không có điều kiện để dọn nhà, đổi “xóm”
(công việc, tài chánh, v.v.) nhưng chắc chắn là phải hơn trường
hợp những bà vợ các tù nhân chính trị ở Việt Nam sau 1975, nhất
là những quả phụ của những quân nhân VNCH (tử trận trước 1975).
Tiếc là, Nahel đã không được như 3 người con của bà quả
[phụ] cố
Đại tá [Nhảy] Dù Nguyễn Đình Bảo! Như lời kể lại của Kiến trúc sư
Nguyễn Bảo Tuấn, người con út:
“ ...
Khi Bố ra đi, Mẹ mới 32 tuổi và
vẫn đang tuổi sắc nước hương trời, vẫn đang là một trong những
người đẹp của hàng không Việt Nam, có rất nhiều người đã tìm đến
ngỏ lời nhưng Mẹ đều từ chối, Mẹ luôn dành một tình yêu bất tận
cho Bố.
Rồi
biến cố 75 ập đến, gia đình vốn đã khó lại càng thêm khó, một
mình Mẹ vất vả làm đủ nghề để nuôi 6 miệng ăn, ban ngày thì làm
bánh làm trái để bán, tối thì lo đan áo cho người đi xuất cảnh,
nhiều đêm Mẹ thức đan áo đến ba bốn giờ sáng dưới ánh đèn dầu,
bao nhiêu cơ cực không thể nào kể xiết. Có lẽ những vất vả mà Mẹ
phải gánh chịu được vơi đi phần nào khi anh Tường và chị Tú luôn
đạt được những thành tích xuất sắc trên con đường học vấn.
Anh Tường đậu vào trường Y với thứ hạng
rất cao khi mới 17 tuổi và tốt nghiệp ra trường với vị trí thủ
khoa, dù là trong suốt 6 năm học Y, ngày nào 5 giờ sáng anh Tường
cũng phải dậy sớm lên Gò Vấp lấy bánh đậu xanh về đi bỏ mối để
kiếm tiền phụ Mẹ. Ngày anh Tường được học bổng đi Pháp để học
tiếp, Mẹ mừng không nói nên lời. Ngày chị Tú được tuyển vào làm ở
lãnh sự quán Anh quốc sau khi vượt qua mấy trăm hồ sơ dự tuyển,
Mẹ cũng mừng không nói nên lời, và dường như đó là phần quà ông
Trời muốn bù đắp lại cho những hy sinh không mệt mỏi của Mẹ...”
(2)
Không có
gì thêm vào “chuyện cậu Nahel” nhưng tôi lại có vài thắc mắc.
Nahel là người thứ 13 bị cảnh sát bắn
chết từ đầu năm nay vì “bỏ chạy khi cảnh sát chận lại”. Đồng ý là
người cảnh sát “cố ý” bắn nhưng chưa biết thực hư ra sao thì Hạ
Viện đã kêu gọi một phút “mặc niệm” cho Nahel! Gì dữ vậy? – Mặc
niệm cho tuổi trẻ bị bắn chết? Hay mặc niệm vì chết oan?!!! Giả
dụ, sau điều tra, người ta phát hiện... ngược lại, rằng viên cảnh
sát bắn vì tự vệ thì bà Chủ Tịch tính sao? – Làm sao “đi lấy lại
thời gian đã... mặc niệm”?!
Lần này, thủ quân Hội Tuyển Túc Cầu
Pháp, Kilian Mbappe, một người mà tôi rất yêu mến, có lẽ vì quá
xúc động đã vội vã lên tiếng về cái chết của Nahel: j’ai mal à ma
France / tôi đau (“với”) nước Pháp của tôi! Rồi Koundé,
Tchouaménie, Maignan, những cầu thủ trong Hội Tuyển, rồi Omar Sy,
một tài tử quen thuộc cũng lên tiếng. Chấn động đến thế sao? –
Thế khi Sophie Le Tan, một nữ sinh viên 19 tuổi, gốc Việt, bị
thằng Tây già Jean–Marc Reiser (58 tuổi) mượn cớ cho viếng nhà để
thuê, đã hãm hiếp Sophie, xong thủ tiêu, chặt xác ra từng khúc,
dấu trong rừng ở Strasbourg (2018) thì có ai “j’ai mal à ma
France” không?!!!
Nahel bị bắn chết buổi sáng, ngay tối
đã xảy ra bạo loạn, với súng bắn hỏa châu, với cocktail Molotov
đốt xe, với đầy đủ “chiến cụ” để đập phá, tấn công “kẻ thù cảnh
sát”, chưa đến hai ngày sau, chiều thứ năm, đã có cuộc biểu tình
quy mô với 6000 người tham dự ở Nanterre, trong đó có Assa
Traoré, người nổi tiếng “chống cảnh sát”, chị của Adama Traoré,
người đã bị tiền án và bị chết trong một bót cảnh sát. Chỉ trong
2 ngày thôi, mà cuộc biểu tình rất phức tạp đã được diễn ra một
cách “có tổ chức”, trơn tru, suôn sẻ, với nhiều áo thun in chữ
“Công lý cho Nahel”, với bà Mounia ngồi trên kiệu xe đưa tay vẫy
chào cám ơn “bà con”, với loa phóng thanh rền vang, với người giữ
trật tự, v.v. Làm được những chuyện đó, phải có người, phải có
tiền. Ai bỏ tiền ra “trang bị” cho mấy binh đoàn “thanh niên...
xung phong”, tổ chức cuộc biểu tình?!
(nguồn:
internet)
(tòa thị chính Villeneuve–Le–Roi/ngoại
ô Paris, nguồn: Le Parisien)
Khuya chủ nhật 2/7, 1h30, một chiếc xe
tông thẳng vào nhà thị trưởng L’Hay–les–Roes (ngoại ô Paris),
trong lúc ông này còn đang làm việc ở tòa thị chính, phòng chống
bạo loạn. Bọn côn đồ sau đó đã đốt chiếc xe tông vào, đốt cả xe
ông thị trưởng và cổng vào nhà ông. Trong khi dắt 3 con (trong đó
có 2 đứa bé 7, 5 tuổi) chạy trốn qua nhà hàng xóm, vợ ông bị
thương và đã được đưa vào bệnh viện sau đó.
Cả chính giới nước Pháp đều lên án cái
âm mưu giết “người–của–chính–quyền–Cộng–Hòa” này, ngay cả ông
Mélenchon, thủ lãnh “nước–Pháp–bất–khuất”, là đảng duy nhất không
chịu kêu gọi giảm bạo loạn!!!
Không thể nào đổ hết tội vào các phụ
huynh “da màu”. Rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong “cộng đồng” đã
kêu gọi chấm dứt bạo lực, nhường chỗ cho đối thoại, xây dựng “Con
hư có thể tại mẹ, cháu hư có thể tại bà”. Nhưng, chính bà ngoại
của Nahel đã kêu gọi “ngưng bạo loạn”, và rất nhiều bà mẹ Hồi
giáo đã nửa đêm xuống đường, tìm đến đám “quá khích”, khuyên lơn,
can gián!
Khi
thấy bạo loạn bùng phát ngày càng nhiều, “Hội tuyển túc cầu
Pháp”, qua Mbappe, đã kêu gọi chấm dứt bạo lực, khác với những
giây phút đầu tiên than thở “J’ai mal à ma France” khi gởi chia
buồn đến những người thân của Nahel, người mà Kilian gọi là một
“thiên thần đã ra đi quá sớm” (ce petit ange parti beaucoup trop
tôt)
Đúng là
Nahel ra đi quá sớm. Định mệnh đã khiến cho em ra đi ở tuổi 17,
tuổi mà em còn có nhiều cơ hội để thay đổi, để trở thành một
người hữu ích cho gia đình, xã hội. Nhưng, với tôi, em chỉ là một
thiếu niên xấu số, đáng thương. Không phải “thiên thần”. Không có
“thiên thần” nào vi phạm luật giao thông (có thể giết chết người
khác), lại không tuân lệnh nhân viên công lực, phóng xe bỏ chạy.
“Thiên thần” mà tôi biết là những
“thiên thần” có thật. Đó là những “thiên thần tuổi nhỏ” Việt Nam
đã bỏ mình vì đạn pháo trong chiến tranh hay chết trên biển Đông
sau “hòa bình”. Đó là những “thiên thần áo trắng” đã cứu người
trong cơn đại dịch Covid–VH. Và đó, là những “thiên thần mũ đỏ”,
từ trời cao miền Nam đáp xuống, đuổi giặc thù ra khỏi quê hương.
BP
04/07/2023
(1):
https://www.nouvelobs.com/justice...
(2):
http://www.chimvenuinhan.com...
Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
THIÊN SỨ MICAE – BỔN MẠNG SĐND VNCH
|
Hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
Nguồn: Internet eMail by th chuyển
Đăng ngày Thứ Ba, July 4,
2023
Ban Kỹ Thuật
Khóa 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH
GĐMĐVN/Chi Hội Hoa Thịnh Đốn & Phụ cận
P.O.Box 5345 Springfield, Virginia, VA 22150
Điện thoại & Điện thư:
Liên lạc
Trở lại đầu trang