
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tuỳ bút
Chủ đề:
nắng chiều thu
Tác giả:
LBP

Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
Hôm nay là thứ năm, 2/10/2025.
Chào thứ năm đầu tháng. Chào tháng 10!
Tháng 10, tháng “chưa
cười đã tối”. Nhưng chưa... đâu! Phải mươi ngày nữa, mỗi
“ngày” ngắn đi vài phút, nhất là đến khuya chủ nhật 26/10,
khi mất thêm 1H. Lúc đó mới “chiều chưa đi màn đêm rơi
xuống”! Chứ hiện nay, chúng ta vẫn có thể thoải mái, tiếp
tục cho nhau những nụ cười tươi, dưới ánh nắng vàng. Vâng,
dưới ánh nắng vàng.
Sau mấy ngày đêm gió lạnh, mưa
ào, trước khi cửa đóng, then cài, tháng 9 đã chuyển lại
tháng 10 những ngày vàng rực nắng. Từ sáng sớm đến chiều
hôm, liên tiếp mấy ngày nay.
Thay mặt tháng
10, xin cám ơn tháng 9!
Buổi sáng, mở tung
cửa ra. Đã thấy nắng–đông nhảy múa trên cao những hàng cây
đối diện. Buổi chiều, khi trở về nhà, nắng–tây vẫn nhuộm
vàng sân. Ngày màu vàng đã biến đời “màu hồng” (la vie en
rose). Không cần phải “ngồi đây tóc ngắn”, không nhất thiết
phải “áo nàng vàng”, vẫn có khối người về yêu hoa cúc!
Không biết có phải do ảnh hưởng của ánh sáng (ngày,
chiều?) hay hướng rọi (đông, tây) hay do... “lòng người”
nhưng tôi thấy màu vàng của nắng sáng tươi hơn nắng chiều
(?). Có lẽ vì thế nên mới “chiều buồn len lén tâm tư”? – Ừ
nhỉ, đâu chỉ có nắng đâu. Chợ sớm, chợ chiều: khác nhau cũng
ở khoảng “đồ tươi”!
Một năm có 4 mùa. Một ngày có 3
buổi. Nhưng chỉ có buổi chiều thu, là được giới nghệ sĩ vinh
danh nhiều nhất! Nên, mấy hôm nay chiều thu đầy nắng. Lòng
cũng đầy ắp nắng chiều thu.
Nắng sáng, tuy reo vui
hơn, tươi rói hơn, sống động hơn. Nhưng chính “nắng chiều”
mới tác động nhiều đến con người. Chả thế mà tên tuổi nó đã
đi vào âm nhạc, nghệ thuật Việt Nam. Như tên một ca khúc.
Như tên một cuốn phim. Như tên một tập sách. Ca khúc “Nắng
Chiều” của Lê Trọng Nguyễn đã được đạo diễn Lê Mộng Hoàng
(em nhạc sĩ Lê Mộng Nguyên–Trăng Mờ Bên Suối) đưa vào cuốn
phim cùng tên, qua tiếng hát Hùng Cường. Như tên một tác
phẩm (bị cấm) của cụ Phan Khôi (ngoài Bắc).
Như nhiều
người, tôi rất yêu ca khúc Nắng Chiều. Không chỉ vì đó là
một ca khúc hay (nhạc/lời) mà nó còn là một ca khúc xứng
đáng để khởi đầu cho dòng nhạc Bolero (đầu thập niên 50s) ở
VN. Do cái trữ tình mà không quá buồn... ngủ. Nhưng, không
hiểu tại sao, sau 75, nó lại “được” hát theo điệu
“cha–cha–cha”?!
Đồng ý là văn chương, nghệ thuật cần
phải có “đổi mới”, để vừa tránh sự nhàm chán, vừa làm phong
phú thêm bộ môn. Như lục bát: từ Nguyễn Du, sang Huy Cận,
qua Cung Trầm Tưởng, đến Du Tử Lê, v.v. Đồng ý
“bolero/rumba” và “chachacha” là anh em một nhà. Nhưng:
“... Khi đến cuối thôn
chân bước không hồn.
Nhớ sao là nhớ,
bóng người ngày xưa...”.
Từ
“deux–trois–quatre” sang “deux–trois–quatre–et–un” là nhịp
đã đổi, bước phải nhanh hơn. Nói “chân bước không hồn”, “nhớ
sao là nhớ” mà cứ vui vẻ chacha, hết “lo(^)ng mắc”, lại đưa
tay, thì chơi khó quá, người anh em! Gợi cảm chỗ nào? Thương
nhớ chỗ nào?
Nếu những tiếng hát “ám sát âm nhạc” là
có thật, thì những nhạc điệu “thủ tiêu ca khúc” cũng... vậy
luôn!
Chả bù với “Chiều Vàng” của Nguyễn văn Khánh
yêu–ai–yêu–cả–một–đời:
(Trên đồi xanh chiều đã
xuống dần
Mặt trời lấp ló sau đồi chiều vàng
Riêng
mình ta ngồi ngắm quanh trời
lạnh lùng nghe tiếng chim
chiều gọi đàn
Buồn xa vắng buồn lòng thầm nhớ tới người
Chiều xưa cũng trên đồi cùng ta
Người đã ước nguyền rằng
đời riêng có ta
Lời đó còn đâu?)!
Đâu ra đó.
Buồn ra buồn. Nhớ ra nhớ. Khánh Ly hát ca khúc này rất
“tới”. Nhưng tôi vẫn thích nghe tiếng hát Hà Thanh. Không
biết tại sao, những nốt nhạc Hà Nội ấy lại làm tôi liên
tưởng đến Huế? – Vì cái “nỗi buồn xa vắng” chăng?
“Nắng
chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong
mắt trong”
–(Tống Biệt Hành).
Mang nắng trời vào trong mắt người. Trịnh công Sơn có
nghĩ đến Thâm Tâm khi viết “Nắng thủy tinh”? Những “Màu nắng
hay là màu mắt em “. “Và nắng chưa vào trong mắt em” “Chiều
đã đi vào vườn mắt em”, v.v. Và cả Ngô Thụy Miên, khi cho
“Giọt nắng đi hoang vào mắt em buồn”, v.v. chỉ là lặp lại
một ý thơ của Nguyễn tuấn Trình (tên thật của Thâm Tâm).
Trong những ca khúc về “nắng chiều”, tôi yêu nhất “Dấu
tình sầu”, yêu ngay từ câu mở đầu “chiều còn vương nắng: để
gió đi tìm”, do những nốt nhạc: “đô đô rê mí / đô rê si là”.
Những cung–bậc–ngô–thụy–miên bao giờ cũng đưa người nghe vào
“riêng một góc trời” của anh: một góc trời âm thanh ngọt
lịm!
Nắng chiều (thu) xuất hiện trong nhạc, trong
thơ, và, trong văn chương. Nhất là trong các tác phẩm của
Nhất Linh. Nếu tôi không còn nhớ gì nhiều về nội dung của
“Nắng Thu” thì ngược lại, những câu thơ trong “Hai buổi
chiều vàng” đã làm tôi vẫn nhớ khá rõ cốt truyện. Bởi vì tôi
nghĩ, rất có thể, chính những câu thơ, của người bạn thân
Khái Hưng, dịch bài Sonnet d’Arvers của Félix Arvers (Tình
Tuyệt Vọng), đã là nguồn cảm hứng để cho văn sĩ viết lên
“Hai buổi chiều vàng”. Một chiều vàng của riêng Triết, một
chiều vàng của riêng Thoa. Của một Triết yêu thầm kín Thoa,
cô bạn láng giềng từ tấm bé. Của một Thoa chỉ xem Triết như
một người anh. Nên đã kết duyên cùng Lộc!
“Hỡi ơi
người đó, ta đây.
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân!
Dẫu ta đi trọn đường trần.
Chuyện riêng dễ dám một lần hé
môi!”.
Cốt truyện không “mới”, câu văn giản dị.
Nhưng, mấy chục năm rồi, cậu thiếu niên ngày xưa vẫn còn
nhớ. Nhớ. Nhờ mấy câu thơ. Như chính dịch giả là người trong
cuộc. Tình đơn phương, theo tôi, bao giờ cũng đẹp và buồn.
Như những con đường một chiều. Mà người chạy xe sau không
bao giờ bắt kịp người ngồi xe trước! Dù đường không kẹt xe,
cũng không đèn xanh, đỏ!
Hôm trước, đi trong nắng
chiều, tôi chợt bâng khuâng khi nhớ lại hai... câu “Thu là
chiều của năm. Chiều là thu của ngày”. Mỗi một chiều đi. Mỗi
độ thu về. Là tóc thêm nhiều sợi bạc. Là đường đời lại thu
ngắn thêm. Như tháng 9 vừa qua, giới điện ảnh mất đi hai
ngôi sao vĩ đại (tôi dùng đúng nghĩa) mà tôi hằng yêu mến:
Robert Redford và Claudia Cardinale. Robert mất hôm 19/9, 4
ngày sau 23/9, là Claudia Cardinale. Robert ra đi ở tuổi 89.
Claudia: 87. “Ra đi” ở tuổi này, ta gọi là hưởng thọ. “Thọ”
hay không, với tôi, không có gì quan trọng. Là người thì
phải “đi”. Tôi là người. Vậy tôi (sẽ) phải “đi”. Cái đáng
nói là hay tin tôi “đi”, bao nhiêu người “buồn”, bao nhiêu
người thở phào nhẹ nhõm. “Đi”, như cha con Kim Nhật Thành,
nước mắt cá sấu đổ dài dài, ngập cả Bình Nhưỡng. Là đi phứt
cho rồi! “Đi”, như những người “thà làm quỷ nước Nam”. Thì
ngàn năm “lưu danh”! Robert Redford và Claudia Cardinale là
trường hợp thứ hai.
Claudia Cardinale (Pháp gốc Ý)
thì tôi đã “biết” từ lúc nhỏ, thập niên 60s, trong những
cuốn phim xem với gia đình. Lớn lên tí, gã thiếu niên đang
bể tiếng, nhổ giò “bây giờ biết... suy tư” trước các “vòng
số”(!. Của Ursula Andress, Rachel Welch, Brigitte Bardot,
Claudia Cardinale, v.v. Robert Redford thì khác. Tôi chỉ
“biết” anh khi sang đây. Đó là lúc tôi biết ngoài... Alain
Delon, còn có Robert Redford, nhìn từ xa thôi (Robert De...
loin), là đã thấy “beau” rồi! Đã thế lại còn mắt xanh, tóc
vàng, nụ cười duyên dáng, và “đóng” phim nào cũng xuất sắc
thu hút người xem, vai chánh hay vai phụ!
Khác với
nhiều “đồng nghiệp”, cái đáng “yêu” nhất của hai minh tinh
gạo cội này là tư cách và thái độ sống của họ!
Claudia Cardinale mất ngày 23 thì hôm sau, 24, là nhạc sĩ
Nguyễn Vũ (tên thật Nguyễn tuấn Khanh), ở tuổi 80!
Hè
này, không biết tại sao, tôi cứ nghe trong đầu những lời hát
của “Một Loài Chim Biển”. Kể chuyện em nghe / anh em nói
rằng... Cứ ngỡ tác giả là người lính hải quân Anh Thy. Hóa
ra, đó là sáng tác đầu tay của anh Nguyễn Vũ.
Nhạc
anh Nguyễn Vũ mà tôi biết, có... 3 bài. Đầu tiên là “Bài
Thánh Ca Buồn” (Thái Châu hát/1972), “Bài cuối cho người
tình” (Elvis Phương hát), “Huyền thoại một chiều mưa” (Hoàng
Oanh hát). Chỉ khi anh mất, tôi mới biết “Một loài chim
biển” là của anh! Nhầm lẫn không chỉ ở đó. Mà còn là “Những
mùa xuân chinh chiến” (mà tôi cứ nghĩ là của anh Trần thiện
Thanh) rồi “Sao rơi trên biển” (lại nghĩ là của Anh Thy),
v.v. Không biết anh Nguyễn Vũ có phải gốc Hải Quân không
nhưng, hôm nay, đọc danh sách các sáng tác của anh, mới thấy
là anh viết khá nhiều về “biển cả”, hơn cả Anh Thy!
Anh Nguyễn Vũ, em rất xấu hổ! Ở trên cao, xin anh nhận, qua
nén tâm hương, lời xin lỗi của em!
.....
Nắng chiều thu! Những người ra đi. Và những buổi
chiều thu!
“Chiều thu nắng đọng hàng mi
biếc” là chiều thu của người “đến thăm em” Đinh Hùng. Chiều
thu của tôi bây giờ, là buổi chiều của một người đang
chạy/đi bộ trong nắng ấm. Nhưng trong lòng là mơ hồ sương
khói vây quanh! Khi nghĩ về cuộc đời. Về cuộc người! Sao mà
nhanh thế?! Như câu nói trước khi chết của thủy thủ Holman
(Steve McQueen) trong “Pháo thuyền trên sông Dương Tử” (La
Canonnière du Yang–Tsé): “Tôi (mới) ở nhà đây mà. Chuyện gì
đã xảy ra. Chuyện quái quỷ gì đã xảy ra? (J’étais à la
maison. Qu’est–ce qui s’est passé. Que diable s’est–il
passé?)”.
“Mới hôm qua, tôi (còn) 20 tuổi” (hier
encore j’avais 20 ans / Charles Aznavour). Mà bây giờ, đã
bước vào... thu?! Sao mà nhanh thế nhỉ? Mới xuân xanh đó, đã
sang thu vàng! Mới rực bình minh đó. Nay đã sắp hoàng hôn!
Như một bài thơ ngắn của cụ Phan Khôi.
Cụ Tú Phan
Khôi, nhà báo nổi tiếng, một cây “logique”, thời tiền chiến,
cột trụ chính trong vụ án đình đám “Nhân Văn Giai Phẩm” cuối
thập niên 50s. Những ngày cuối đời, “nằm trong căn gác đìu
hiu”, ngán ngẫm nỗi “tự do” mà viết bài thơ “Nắng Chiều”
(cũng là tên một tác phẩm cụ đưa cho “Hội Nhà Văn” kiểm
duyệt nhưng bị Đảng “giũa” tơi bời, cấm phát hành!)
Nắng chiều
Nắng chiều đẹp có đẹp
Tiếc tài gần
chạng vạng
Mặc dù gần chạng vạng,
Nắng được thì cứ
nắng.
–Phan Khôi (1956)
Tôi không mảy may tài cán chi hết nên “nắng–chiều–tôi”
không có gì để nói. Tuy không sợ “chạng vạng” như cụ Phan
nhưng cũng muốn “nắng được thì cứ nắng” lắm.
Có điều
không biết là: Lên có nổi không?!!!
BP
2/10/2025



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by th chuyển
Đăng ngày Thứ
Năm, October 2, 2025
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH