Gia
Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Truyện phiếm
Bấm vào đây để in ra giấy (Print)
Hơn hai ngàn năm trước có cuộc gặp kỳ lạ giữa
Khổng và
Lão.
Khổng ngồi kiệu đi trên đại lộ. Ngài vừa phe phẩy chiếc quạt,
vừa lim dim đôi mắt. Bọn người khênh kiệu còng lưng đi thật đều
để giữ thăng bằng cho thầy an tọa. Bỗng phía trước có kẻ cỡi trâu
cắt ngang qua. Khổng mở mắt nhìn và quát:
– Tên trẻ trâu
kia vô lễ, đường lớn không đi lại cắt ngang mặt người ta?
Con trâu dừng lại ngoái cổ nhìn. Tên trẻ cỡi trâu cười nói:
– Ngươi biết ta đã bao nhiêu tuổi rồi không mà cao giọng bảo
ta trẻ trâu vô lễ? Chẳng qua ngươi đi trên con đường người ta đã
dọn sẵn. Sự thực không có đường nào là lớn cả. Nơi không có đường
mới thực sự là lớn!
Khổng mở to mắt nhìn. Bây giờ mới thấy
người kia dù mặt mũi trẻ con nhưng râu tóc bạc phơ, chừng như đã
sống mấy trăm năm, bèn ra lệnh cho phu hạ kiệu và bước xuống vòng
tay thi lễ:
– Tại hạ có mắt như mù. Chẳng hay lão trượng
chính là Lão Tử, người nước Sở?
Lão vẫn ngồi vắt vẻo trên
lưng trâu nheo mắt cười:
– Đích thị là mỗ, bốn phương là
nhà, không cần biết sinh ra ở đâu! Thái độ trịch thượng như ngươi
ta đoán không nhầm là người họ Khổng nước Lỗ? Chào Khổng Phu Tử!
Khổng lại vái chào lần nữa:
– Tại hạ là Khổng Khâu
đây, Đạo của tại hạ vốn khiêm cung, lão trượng đã quá lời...
Lão nhìn bọn phu kiệu lưng ướt đẫm mồ hôi rồi nhìn Khổng khăn
áo lượt là mà cười, con trâu cũng cười theo.
Lão nói:
–
Đạo của ngươi là gì?
Khổng trịnh trọng:
– Tóm gọn
trong mấy chữ Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín.
Lão cười vang:
– Có đến năm thứ, thứ nào cũng khó, cũng cao, sao gọi là
khiêm cung? Những người dân chân lấm tay bùn làm sao học được cái
Đạo ấy?
Khổng thanh minh:
– Đạo của tại hạ chỉ dành
cho người quân tử, không dành cho kẻ tiểu nhân. Với người dân
chân lấm tay bùn chỉ cần Lễ là đủ. Nhất nhật khắc kỷ phục lễ,
thiên hạ quy nhân yên!
Lão hỏi:
– Tự nhiên sinh ra
vốn bình đẳng, làm gì có phân biệt quân tử hay tiểu nhân? Lễ là
phép tắc, trật tự, ngày nào cũng bắt dân phục lễ khác nào ngươi
bắt dân phải đeo gông đi trên con đường hẹp. Còn Nhân, Nghĩa,
Trí, Tín ngươi dành cho quan quyền khác nào mở đường cho chúng tự
do nói dối, giả nhân giả nghĩa, lưu manh, lừa lọc? Vậy còn phụ nữ
thì sao?
Khổng lúng túng không trả lời hết các câu hỏi,
chỉ trả lời câu cuối cùng như cái máy:
– Phận nữ nhi
thường tình!
Lão lại cười ha ha:
– Vậy mẹ của ngươi
cũng là tiểu nhân? Vậy thì Lễ của ngươi nói kính cha thờ mẹ để
làm gì? Bây giờ thì ngươi đi đâu?
Khổng tự hào thưa:
– Đi chu du thiên hạ để truyền Đạo. Nhà Chu suy, chư hầu nổi
loạn, rất cần đạo trị–bình để thu thiên hạ về một mối, yên ổn vì
đại cục...
Lão cắt lời:
– Nguy tai! Nguy tai! Nhà
Chu suy đồi mà ngươi lại dùng phép tắc nhà Chu làm mẫu mực để gọi
là Lễ? Nói thật, Đạo của ngươi cũng chỉ là con đường cụt. Lễ mà
ngươi dạy đời ấy chỉ tạo thêm ra loại người đối với bề trên thì
nịnh nọt uốn gối khom lưng, đối với kẻ dưới thì trịch thượng
khinh người. Đạo trị–bình của ngươi chỉ có thể giữ thế ổn định
tạm thời để bọn quan quyền tham nhũng. Dân vì hèn, vì sợ mà tạm
bình, chứ quan đang nắm quyền thống trị thì sẽ tranh chấp hỗn
loạn, cắn nhau như chó tranh cứt. Sao không để chư hầu nổi loạn
mà làm lại từ đầu? Cái cây già mục ruỗng đã sắp chết thì dọn đi
để trống đất cho cây con mọc lên, khư khư giữ lấy làm gì?
Nghe đến đấy, Khổng không khỏi nổi giận, mặt đỏ phừng phừng:
– Lão trượng không nên xúc phạm Thiên tử và kích động làm
loạn. Tội phản nghịch đáng bị tru di ba họ. Nhưng thôi, coi như
tại hạ chưa nghe gì. Vậy mạo muội hỏi, Đạo của lão trượng là gì?
Lão Tử vẫn khoan thai, tay đưa lên vuốt chòm râu trắng:
– Ta chỉ có một cái đầu trong muôn vạn cái đầu của thiên hạ.
Ba họ nhà ta là ai ta còn chưa biết thì sợ gì họa tru di. Ngươi
hỏi Đạo của ta ư? Đạo của ta là vô đạo, đường của ta đi là không
có con đường. Đó mới là Đại Đạo.
Khổng ngơ ngác không hiểu
gì. Nhìn vẻ mặt ngơ ngác ấy, Lão lại ngửa mặt cười vang, đưa ngón
tay vẽ một vòng thái cực vào không khí và nói:
– Ngươi cứ
nhìn vào trời đất mà hiểu Đạo của ta. Kìa, có trời thì có đất, có
núi thì có sông, có cao thì có thấp, có dài thì có ngắn, có cương
thì có nhu, có rỗng thì có đặc, có sáng thì có tối, có thẳng thì
có cong... Mọi thứ đang dịch chuyển trong sự biến hóa vô cùng. Tự
nhiên tự do nhưng có trật tự và cái lý của nó. Cao thì xa, thấp
thì gần, dài thì yếu, ngắn thì mạnh, cương thì gãy, nhu thì dẻo,
rỗng thì âm to, đặc thì câm... Mọi thứ trong trời đất gắn kết
được nhờ khác biệt, không có chuyện giống nhau mà hợp lại được
với nhau. Đạo của ngươi áp đặt mọi thứ theo trật tự như ngươi
muốn và bắt buộc mọi thứ giống như nhau mà được à?
Bây giờ
thì Khổng nghe như nuốt từng lời. Khổng hỏi:
– Đạo của lão
trượng từ đâu ra vậy?
Lão nói:
– Từ trời đất, từ
nhân gian mà ra. Ta học được từ đám dân đen mà Đạo của ngươi gọi
là bọn tiểu nhân đáng khinh bỉ đấy!
Lão lại nhìn Khổng
đang trố mắt mà tiếp:
- Ta nghe ngươi đi đến đâu, các vua
chư hầu đuổi đến đó như đuổi tà. Có người bảo ngươi chỉ là kẻ cơ
hội. Nhưng ngươi yên tâm, vài trăm năm sau Đạo của ngươi sẽ được
trọng dụng vì nó sẽ là vũ khí bịp bợm tốt nhất. Người ta sẽ leo
lẻo nói điều Nhân, điều Nghĩa, người ta luận về điều Trí, điều
Tín, nhưng nói một đằng làm một nẻo. Và hiển nhiên, người ta sẽ
tôn ngươi là Thánh để mê hoặc lòng người!
Đến đây,
Khổng
cúi sát người xuống chân Lão mà lạy ba lạy:
– Tại hạ lĩnh
giáo và xin bổ sung vào Đạo của mình. Đời vẫn có quân tử và tiểu
nhân, nhưng Đạo lớn nhất vẫn là lấy dân làm gốc ạ!
Lão lại
bật cười đến văng nước bọt:
– Câu đó sẽ là câu mị dân lớn
nhất! Dân nghe vậy sẽ vui vẻ làm trâu cày cho sự nghiệp của các
quan chứ gì?
Nói đoạn,
Lão vỗ mông trâu bỏ đi, không một
lời chào. Con trâu họ lên một tiếng và ỉa một bãi to tướng trước
mặt Khổng rồi đưa Lão băng qua cánh đồng. Khổng nhìn theo không
chớp mắt. Kỳ lạ là con trâu đi đến đâu cỏ cây dạt ra đến đấy. Lão
Tử nhẹ nhàng như bay giữa không gian vô tận rồi mất hút ở chân
trời. Khổng lầm bầm, rằng Lão thật sự tự do, con đường của Lão
thật sự là con đường lớn, không như ta cả đời tự đeo gông vào cổ
và đi vào ngõ cụt mà không biết...
Tối hôm đó về nhà trọ,
Khổng trằn trọc suốt ba canh rồi thiếp đi. Trong giấc mơ, Khổng
thấy mình sống lừng lững đến 2000 năm, bao nhiêu người đến sụp
lạy tôn Khổng thành Thánh. Khổng cứ ngồi bất động mà làm Thánh.
Không biết là mộng ác hay mộng lành. Chỉ biết rằng khi tỉnh dậy,
Khổng thấy cứt đầy quần. Bèn thay quần áo và gói ghém mọi thứ ô
uế vào chiếc tay nải bằng nhung rồi một mình lặng lẽ bước đi
trong đêm tối. Khổng ném tất cả xuống cầu và đứng nhìn dòng sông
đen ngòm đang chảy xiết...
Sử sách chỉ viết có cuộc gặp gỡ
Khổng – Lão mà tuyệt nhiên không kể lại đầu đuôi chuyện này.
Sưu Tầm trên Internet
Posted by
CSVD VN at 9:33 AM
THIÊN SỨ MICAE - BỔN MẠNG SĐND VNCH
|
Hình nền: Bộ Huy hiệu Sư Đoàn Nhảy Dù QLVNCH. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML-5 hay cao hơn.
Nguồn: Internet E-mail by Vũ Văn Chương chuyển
Đăng ngày Chúa Nhật, September 18, 2016
Ban Kỹ Thuật Khóa 10A-72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH
GĐMĐVN/Chi Hội Hoa Thịnh Đốn & Phụ cận
P.O.Box 5345 Springfield, Virginia, VA 22150
Điện thoại & Điện thư: Liên lạc
Trở lại đầu trang